Chương 35
Sau đó, Hoàng thượng và Hoàng hậu tiếp tục lần lượt đặt ra một vài câu hỏi nhỏ. Vinh Hoa Tranh lần lượt đối đáp, tư thái cung kính, lời lẽ khiêm tốn, lịch sự mà không mất đi vẻ hào phóng, dịu dàng mà không kém phần thanh cao. Từng lời, từng cử chỉ của nàng đều được kiểm soát vừa vặn, khiến người ta không khỏi nhìn nàng bằng ánh mắt khác.
Sau một hồi đối đáp, không còn ai dám coi thường cô con gái quan tứ phẩm này. Lời nói của nàng vừa phải vừa khiêm nhường, chỉ vài câu đã làm rõ mọi nguyên nhân, đồng thời nâng Vũ Văn Xán lên một tầm cao, còn bản thân nàng cũng giành được hình tượng hiền thục nết na.
Chỉ là, sự đối lập quá lớn giữa lời nói trước và sau của nàng khiến những hạ nhân hầu hạ trong Vương phủ đều không khỏi đưa tay lau mồ hôi. Vừa phút trước còn nói muốn hưu phu, phút này đã nói ‘một đời không đổi’. Chuyện này, chuyện này… quả là quá tài tình!
Các hạ nhân cảm thấy áo trước ướt đẫm, lưng lạnh toát. Phu nhân này miệng lưỡi thật quá khéo léo! Nói người chết thành người sống, nói trắng thành đen mà mắt không hề chớp. Công lực cao cường như thế, họ tin rằng dù thần thánh ở đây nàng cũng có thể lừa được! Các hạ nhân vừa đổ mồ hôi vừa thầm giơ ngón tay cái: Cao tay, lợi hại! Lúc này không hiểu được sự lợi hại của Tân Phu nhân thì còn đợi đến bao giờ?
“Phụ hoàng, Mẫu hậu, Nhị Vương phi mới về phủ, chúng ta cứ để nàng ấy nghỉ ngơi đã.” Hoàng hậu và Hoàng thượng liên tục đặt câu hỏi. Vinh Hoa Tranh tuy ứng đối tự nhiên, nhưng sau gần hai mươi câu hỏi liên tục, dù nàng có kiên nhẫn đến mấy cũng phải cạn kiệt. Đôi mắt cúi xuống của nàng thoáng qua một tia mất kiên nhẫn.
Vì vậy, khi có người cắt ngang cuộc nói chuyện, Vinh Hoa Tranh thầm cảm thán một tiếng, lén lút giơ ngón tay cái tán thưởng người vừa lên tiếng. Nàng cũng thấy giọng nói người này thật quyến rũ, mặc dù nghe có vẻ hơi quen thuộc.
Sau đó, Vinh Hoa Tranh nghe thấy tiếng bước chân vững chãi từ phía sau tiến lại gần. Chờ người đó đứng yên, Vinh Hoa Tranh mới nghiêng đầu, lịch sự gật đầu cười nhẹ với hắn để đánh giá ‘ân nhân’ này.
‘Ân nhân’ trước mắt mặc hoa bào, đội mũ ngọc, thân hình cao ráo thẳng tắp, da trắng, ngũ quan hài hòa và đẹp đẽ. Tổng thể toát lên vẻ nho nhã thanh tú. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười ấm áp như gió xuân, tạo thiện cảm lớn.
Hắn khác biệt với vẻ tuấn tú sâu sắc, cứng rắn của Quỷ Vương, mà mang vẻ thanh nhã, xinh đẹp. Vinh Hoa Tranh nhìn khuôn mặt hắn, rồi kín đáo liếc nhìn Hoàng hậu và Hoàng thượng, thấy hắn không giống hai người lắm. Ngược lại, Quỷ Vương lại có ba phần tương tự Hoàng thượng. Nàng không biết hắn là Hoàng tử nào.
Vinh Hoa Tranh đang suy nghĩ, nhưng tâm tư không hề lộ ra ngoài mặt. Đúng lúc nàng định ngừng suy nghĩ thì nghe thấy tiếng ‘KENG’ từ bên cạnh, mặt nàng cứng lại, da đầu tê dại ngay lập tức.
Thì ra, người đàn ông vừa bước lên đã khẽ động chân, giẫm phải chiếc dao găm bị Vinh Hoa Tranh bẻ gãy lúc nãy. Âm thanh đó thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“Chuyện gì thế này? Sao lại có một đoạn dao găm gãy ở đây?” Hoàng thượng nhìn chiếc dao dưới chân nam tử, lộ vẻ kinh ngạc. Người chợt nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng khi vừa bước vào: Vinh Hoa Tranh dường như đã kề dao vào cổ Vũ Văn Xán?! Người đột ngột trợn to mắt, ánh mắt sắc bén ngay lập tức chuyển sang Vinh Hoa Tranh.
Vũ Văn Xán nghe vậy, thần sắc thản nhiên. Hắn lười nhác vòng tay lại, khóe môi hơi nhếch, đôi mắt không rời nhìn về phía Vinh Hoa Tranh. Ý tứ quá rõ ràng — Nương tử, làm ơn giải thích rõ ràng một chút.
Vinh Hoa Tranh thầm kêu không hay, trong lòng thầm mắng Vũ Văn Xán sao lại thù dai đến vậy, lại trách ‘ân nhân’ này sao lại nhiều chuyện. Ngoài kia đầy rẫy chó ị ngựa tiểu, ngươi không dẫm phải, lại cứ thích giẫm lên đuôi ta. Thật muốn pha một chén thuốc độc cho ngươi chết luôn!