Chương 21
Sau khi Vũ Văn Xán rời đi, Vinh Hoa Tranh an tâm thưởng thức món ngon trên bàn. Vì cuộc hôn lễ này, bụng nàng chẳng có lấy một hạt cơm, đói đến mức sắp dán cả vào lưng rồi. Thế nhưng, có người lại không muốn nàng được yên thân. Khi nàng đang ăn ngon lành thì có tiếng gõ cửa.
“Vương phi, nô tỳ là Tiểu Thúy, Hạ quản sự bảo nô tỳ đến đây hầu hạ Vương phi ạ.”
Đôi đũa trên tay Vinh Hoa Tranh không hề dừng lại. Nàng vừa gắp thức ăn cho vào miệng, vừa xua tay: “Ngươi về đi, ta không cần người hầu hạ.” Nàng nói rồi nheo mắt đầy vẻ tận hưởng. Quả nhiên Vương phủ chính là Vương phủ, đồ ăn ở đây hơn Vinh phủ không chỉ một bậc.
“Nhưng Hạ quản sự nói…”
Động tác trên tay Vinh Hoa Tranh khựng lại. Ánh mắt nàng bình tĩnh nhưng khóe môi lại nở một nụ cười lạnh: “Nếu ngươi đã gọi ta là Vương phi, vậy ngươi phải dùng đầu óc suy xét xem, rốt cuộc ngươi nên nghe lời ai đây?”
“…”
Bên ngoài cửa im lặng một lúc. Mãi sau đó mới vang lên tiếng bước chân nhỏ, rồi không còn âm thanh nào nữa.
Vinh Hoa Tranh hài lòng tiếp tục lấp đầy cái bụng rỗng của mình. Tuy nhiên, chỉ lát sau lại không được yên: “Vương phi, hạ quan Hạ Hầu Quá có việc muốn thỉnh thị Vương phi, không biết có thể gặp mặt nói chuyện không?”
Vinh Hoa Tranh nhíu mày. Nàng biết hôm nay chắc chắn sẽ không dễ chịu như vậy, chỉ là không ngờ lại đến nhanh thế. “Vào đi.”
“Hạ quan Hạ Hầu Quá ra mắt Vương phi.” Hạ Hầu Quá bước vào phòng, dừng lại cách Vinh Hoa Tranh ba thước, chắp tay nói: “Vương phi, đây là Tiểu Thúy và Linh Nhi, từ nay về sau do hai người họ tận tâm hầu hạ Vương phi.”
Vinh Hoa Tranh không nhìn theo tay hắn chỉ dẫn tới Tiểu Thúy và Linh Nhi, mà đặt ánh mắt lên người Hạ Hầu Quá. Hạ Hầu Quá thân hình cao lớn, mày rậm mắt to, đường nét sắc sảo, có tướng mạo lại có khí thế. Vinh Hoa Tranh có chút không thể tưởng tượng được hắn lại là người cam tâm thần phục một kẻ tàn phế.
Vinh Hoa Tranh vừa kinh ngạc vì người trong Vương phủ đều có vẻ ngoài bảnh bao, lại vừa chú ý đến bộ y phục màu xám không mấy nổi bật của hắn. Nàng nháy mắt một cái: “Ngươi động tác cũng thật nhanh đấy.”
Hạ Hầu Quá sững sờ, không hiểu ý nàng.
Vinh Hoa Tranh nhìn chằm chằm hắn, thẳng đến mức khiến hai nha hoàn phía sau hắn nổi cả da gà mới hài lòng mở lời: “Ta nói, ngươi thay quần áo cũng thật nhanh. Sao, bộ hỉ phục lúc nãy mặc không thoải mái sao?”
Hạ Hầu Quá giật mình, cúi người chắp tay, vành tai hơi ửng đỏ: “Nô tài mạo phạm rồi.”
“Đừng nói vậy, nỗi khổ của ngươi ta có thể hiểu được.” Vinh Hoa Tranh đặt đũa xuống, đứng dậy bước đến trước mặt Hạ Hầu Quá, đối diện với ánh mắt hắn: “Không phải nói có việc muốn thỉnh thị ta sao, còn không mau nói đi, lát nữa ta còn muốn nghỉ trưa một chút.”
Hạ Hầu Quá không hề chớp mắt, mặc kệ Vinh Hoa Tranh đánh giá. Nghe xong lời nàng, hắn càng thêm nghiêm chỉnh gật đầu: “Khởi bẩm Vương phi, Tiểu Thúy và Linh Nhi chỉ phụ trách sinh hoạt hàng ngày của Vương phi. Nếu Vương phi có cần thêm người, có thể chọn thêm trong phủ. Nếu ngày thường Vương phi có bất cứ việc gì, cứ việc sai bảo nô tài, nô tài nhất định sẽ tận tâm tận lực!”
Vinh Hoa Tranh nghe xong, chợt mỉm cười, thong thả khen ngợi: “Hạ quản sự không chỉ có vẻ ngoài tốt, mà làm việc cũng có trật tự nhỉ.”
Lời nàng vừa dứt, sắc mặt hai nha hoàn bên cạnh Hạ Hầu Quá trở nên vô cùng đặc sắc. Họ không thể ngờ vị Tân Vương phi này lại vô liêm sỉ đến mức, dám công khai trêu chọc Hạ quản sự trưởng thành, trầm ổn và phong độ của họ ngay trước mặt họ!