Chương 2
Chương 1
Trong lúc cùng Hạ Vị Nhiên ngồi trong quán trà sữa chờ món nho đông lạnh mà anh thích, Dụ Liên Thanh bất ngờ nhận được cuộc gọi từ đàn em cùng khoa – Tống Nhất Nặc.
“Chị Dụ ơi, cho em mượn anh Hạ một lát được không ạ? Bên em đang tổ chức vòng tuyển chọn MC, mà thiếu một đàn anh năm hai làm giám khảo…”
Dụ Liên Thanh liếc sang người bên cạnh, đưa điện thoại ra giữa bàn để anh nghe rõ hơn:
“Không sao, em nói trực tiếp với Hạ Vị Nhiên đi.”
Ở đầu dây bên kia, cậu đàn em theo phản xạ xoa tay, giọng nghe thấy rõ là hơi sợ:
“Em… em không dám đâu, anh Hạ dữ lắm…”
Còn chưa kịp phản bác, Tống Nhất Nặc đã nhanh như chớp buông một câu “Tạm biệt chị!” rồi cực kỳ lễ phép cúp máy.
Dụ Liên Thanh quay sang nhìn bạn trai mình, im lặng.
Chỉ thấy “ai đó” đang lười biếng tựa lên vai cô, thỉnh thoảng còn cọ cọ đầu vào cổ, giọng nhỏ nhẹ nũng nịu, tay thì nghịch mãi cái chân tròn trịa của cô.
Cô bất lực thở dài, khẽ hắng giọng định nói vài lời khuyên nhủ anh đi giúp bọn họ. Dù sao cô cũng biết, chỉ cần là hẹn với cô thì Hạ Vị Nhiên sẽ chẳng bao giờ nhận lời ai khác.
Nhưng… người ta đã nhờ đến tận chỗ cô, không giúp thì thấy cũng kỳ.
Chưa kịp mở miệng, Hạ Vị Nhiên đã vòng tay ôm eo cô, hôn khẽ lên cổ, giọng khàn khàn đầy ỷ lại:
“Không đi đâu, tối nay anh phải đi ăn với em mà…”
Kết quả là chưa đầy năm phút sau, chủ nhiệm ban sự kiện tự thân xuất hiện tại quán trà sữa “bắt người tại trận”, lôi anh đi dù anh vùng vằng cỡ nào.
Nghe nói lúc đến nơi, sắc mặt Hạ Vị Nhiên đen thui một mảng.
Giọng nói anh khi chấm thi vẫn lễ độ, nhưng từng câu đều bén như gai hồng, khiến thí sinh nào cũng muốn độn thổ.
Cuối cùng, suýt nữa anh dọa cho cả đám tân sinh viên bỏ cuộc luôn.
Tất cả những chuyện đó đều được Tống Nhất Nặc hào hứng phát livestream riêng cho Dụ Liên Thanh xem, còn vừa quay vừa gõ bình luận đi kèm:
“Chậc chậc chậc, xem dáng đứng thẳng tắp đó kìa, ánh mắt sắc như dao – tuyệt tác của Nữ Oa đây mà…”
“Chỉ tiếc là cái tính nóng như lửa, dữ quá trời!”
Khi ấy Dụ Liên Thanh đang vùi đầu trong thư viện làm bảng dữ liệu, nghe xong chỉ nhướng mày, gõ lại một dòng:
“Không sao, anh Hạ của em chẳng bao giờ dữ với em cả.”
Tống Nhất Nặc: … Phi! Đúng là cặp đôi quỷ kế.
Làm xong bài, Dụ Liên Thanh len lén đi cửa sau đến hội trường, vừa hay bắt gặp cảnh Hạ Vị Nhiên đang nổi giận với một sinh viên mới.
Vì cậu tân sinh viên đó nói năng quá kiêu căng trong phần thi, Hạ Vị Nhiên ngồi ghế giám khảo không nhịn nổi, đứng dậy thẳng thừng mắng một trận tơi tả:
“Người ta thuyết trình khiêm tốn mà vẫn sang trọng, còn cậu thì chê đời tầm thường, chắc muốn cao quý đến… âm phủ?”
“Sống thừa quá lâu rồi à? Cậu thực sự nghĩ mình giỏi lắm hả?”
“Bệnh hoàng tử thì về nhà mà mắc, ở trường này chẳng ai rảnh chiều cậu đâu.”
Tiếng quát của anh dội như sấm, khiến cả hội trường đông nghẹt lập tức lạnh băng.
Ngoại trừ Dụ Liên Thanh, mọi người đều nín thở, sợ động một tiếng sẽ khiến “Diêm Vương” kia lại nổ tung.
Sau khi phát hỏa, Hạ Vị Nhiên đá mạnh ghế rồi bước ra cửa sau, vừa đúng lúc thấy Dụ Liên Thanh đang đứng đó, nháy mắt với anh. Gương mặt lạnh lùng lập tức khựng lại.
“Ê, Hạ Hạ, bớt giận nào, bớt giận đi mà.”
Cô vội xách túi vải, đuổi theo anh đang cúi đầu bước nhanh về phía trước.
Vừa đến hành lang trống, cô đã bị anh kéo mạnh vào lòng.
Giọng trầm thấp của “chú chó to xác” vang bên tai, hơi ấm phả vào cổ:
“Bé à, bọn họ bắt nạt anh, còn cố tình chọc anh giận nữa.”
Hoàn toàn quên luôn chuyện chính anh vừa dọa tân sinh viên mặt cắt không còn giọt máu.
Thật là kiểu bá đạo quen thuộc.
Dụ Liên Thanh vừa buồn cười vừa bất lực, xoa đầu anh dịu dàng dỗ:
“Thôi nào, Hạ Hạ, tối nay mình đi ăn món anh thích nhé. Gọi thêm nho đông lạnh cho anh, đừng giận nữa được không?”
Hạ Vị Nhiên khẽ cười, bàn tay siết lấy tay cô, ngón tay đan xen, giọng trầm thấp mơn trớn:
“Nhưng bé à… thứ anh muốn ăn là em cơ.”