Chương 7
Muốn trở thành người trên người, nhất định phải chịu đựng nỗi đau về thể xác!
Vân Thư Hà cười lạnh. Cố Cảnh Khiêm vì muốn thành vật đại nghiệp, kết quả tự cái gì cũng sẵn lòng bỏ.
Vân Thư Hà dẫn Cố Trí Hàm đến nhà họ Dương, xung quanh chật hẹp những người ngạc nhiên.
hồi kết thực thích cảm giác được người khác vây quanh, nhưng không phải trong hoàn cảnh này.
Trầm nhìn xung quanh, những ánh mắt khinh bỉ, châm ngòi, cười mỉm, thương tổn, nghi hoặc… đủ loại ánh mắt không hề che giấu,đập xuống người đánh từ mọi phía.
Sự xấu hổ, cơn giận dữ, xúc giác, những cảm giác căng thớm như tơ nhện ôm chặt, dày đặc đến hiện vật xung quanh.
“Cởi quần áo đánh ra, đánh thật mạnh vào!”
Lệnh Vân Thư Hà. Một số tên tiểu tư vấn sạch y phục trên người Cố Tri Hàm, dùng roi quất xuống eo cận.
Chát! Chát! Chát!
Một số roi quất xuống, trên lưng Cố Tri Hàm nổi lên những vệt máu đỏ tươi trẻ mắt.
“A! Xuất quá Mẫu thân !”
Cố Tri hàm đang giận dữ, nhưng Vân Thư Hà vẫn lạnh lùng: “Tiếp tục chiến đấu! Để có thể hiện thành ý của Cố gia, cứ đánh cho đến khi nhà họ Dương mở cửa thì thôi!”
Cố Trí Hàm bị đánh đến thịt nát xương mờ, thân hình gầy gò quỳ trên đất, nhiều lần say sưa đi.
Lòng Vân Thư Hà thoáng chút thư giãn. Vì thế nỗi đau mà “gia đình ba người” này đã xuống nàng tồn tại trước, những gì đảm bảo lúc này nhẹ nhàng hơn nhiều.
“Biết trước có ngày hôm nay, hà tất cả phải làm thế lúc trước? Khi Cố lão phu nhân làm Dương Tư nghiệp hữu đến an ủi, có nghĩ đến cháu trai mình phải chịu đau khổ này không?”
“Chỉ là con nuôi thôi, có phải cháu đâu. Cơ mà Trưởng công chúa đối xử với con nuôi này cũng tốt thật, nếu là tôi, tôi đã không chủ đi cùng ra đây mất mặt.”
“ Nói cho cùng, thoáng phải làm thằng con nuôi này tự gây họa sao? Cha nó đâu phải Vương hầu tướng lãnh vực gì, làm sao gánh nổi?”
Đám đông đông bàn tán tán, hai chữ “con nuôi” cày bộ tai Cố Tri Hàm.
Lúc này, Vân Thư Hà làm vẻ khó xử lý, Kích sát tai anh hùng nói nhỏ: “Hàm Nhi, tất cả đều quyết định của phụ thân con. Nếu phụ thân con có chức năng quan cao hơn, con đã không phải chịu sỉ nhục như thế này.”
Môi trường thâm niên, môi trường trùng lặp đã bị nứt. Vị trí máu tăng dần lan tỏa trong khoảng miệng.
Nếu phụ thân có chức năng quan cao, làm sao tắm phải đứng đây chịu đựng sự lạnh nhạt, coi thường? Nếu Review thực sự là con rồng của Công chúa thì đương nhiên cũng không cần thiết phải nhìn mặt người khác.
Nghĩ đến đây, trong mắt Cố Tri Hàm mơ lên một tia oán hận .
Cố Trí Hàm đánh khắp người là máu, lại quỳ trước cửa nhà họ Dương hai canh giờ. Khi mặt trời lặn, cánh cửa nhà họ Dương mới chậm rộng mở ra.
“ Tư nghiệp nói ngọc mặt Trưởng công chúa , sẽ không truy cứu Cố lão phu nhân nữa. Còn lại các câu chuyện khác, miễn bàn.”
Lời này coi như đã chặn hoàn toàn hy vọng quay lại Thái học của Cố Trí Hàm. Đã chiến đấu, đã tuyệt đối, bị mất mặt ê chề khắp nơi kinh thành, đổi lại chỉ là kết quả như vậy sao?
Hoàn thiện đấm đấm, mắt đầy hận thù và không cam lòng. Xung quanh vang lên những tiếng xì xào thương hại.
Không biết ai đó nói rằng Cố gia nên sớm đổi trẻ nhỏ khác để nhận nuôi. Lời nói này kích hoạt Cố Trí Hàm đến hồ thủy ngay tại phòng, rồi say lịm đi.
Cố gắng phủ một điều tiêu chuẩn. Vân Thư Hà đã ra tay trước, rưng rưng nước mắt nói: “Vài ngày nữa, Phu nhân Bình Dương Hầu tổ chức tiệc thưởng hoa. Khi đó, tất cả các phu nhân có máu mặt trong kinh thành đều sẽ tham gia. Nếu Hàm Nhi có thể được đền vị trí đầu , nói không có cơ hội quay lại Thái học.”
“Phú nhân Bình Dương Hầu?”
Cố gia không phải là quý tộc thế tập ở kinh thành, đương nhiên chưa biết những mối quan hệ cung chịt trong giới thượng lưu.
Vân Thư Hà nhẹ cười: “Bà ấy có mối quan hệ thân thiết với Tế Tử Đại Nhân của Thái học. Nếu Hàm Nhi được bà ấy yêu thích…”
Những lời sau đó không cần nói cũng tự động hiểu.
Cố Cảnh Khiêm, người đã lo lắng suốt cả ngày, lúc này cũng không còn cách nào khác. Ai bảo tổ tiên không cố gắng nỗ lực, không tích lũy được chút quan hệ nào?
Cố gia có được ngày hôm nay, hoàn toàn nhờ vào quyền thế của Vân Thư Hà – Vị Trưởng công chúa này. Bằng không, không biết đến bao giờ mới lọt vào mắt xanh của Hoàng Đế.
Sau khi từ nhà họ Dương trở về, Cố Trí Hàm đóng cửa phòng không ra, gây ra sự hồi phục lâu dài.
Vân Thư Hà cũng lười quản lý, chờ đợi khi Cố lão phu nhân khuyên có thể đến kiệt sức, bất lực cầu xin nàng giúp đỡ, nàng mới giả vờ miễn cưỡng đồng ý thử xem sao.
“ Mẫu thân đến làm gì?”
Cố Trí Hàm đang trầm ngâm trong lòng, ngay cả Cố Cảnh Khiêm đến các bạn cũng không tư vấn cho sắc mặt tốt.
Vân Thư Hà cười nhẹ, không để tâm: “ Dương Tư nghiệp coi thường con, nghĩ có lẽ con cũng tự coi thường chính mình?”
“Ý người là sao?”
“Con là người có học vấn. Chỉ cần con tỏa sáng rực rỡ rực rỡ trong bữa tiệc của Phu nhân Bình Dương Hầu , người ở kinh đô tự nhiên sẽ phải nhìn con bằng con mắt khác.”
Cố lão phu nhân nuông chiều đánh như con sâu trong mắt, dù đánh chỉ tiện lợi làm một bài thơ thở hơi, bà ta cũng cố khen là Văn Khúc Tinh hạ phàm .
Đã mùi hơi khí của vị trí tiểu tổ tông này (Cố Tri Hàm), Vận động một chút nhẹ nhàng chiến đấu, ai còn ai sâu xui xẻo làm phật ý tứ? Mọi người đều hua theo khen ngợi, tâng bốc lên tận trời.