Chương 5
Sáng hôm sau, ta kéo Bạch Chỉ, hành lý nặng trĩu, lên xe. Bạch Chỉ thắc: “Chỉ vài ngày, sao mang nhiều đồ như vậy?”
Ta nhìn lại lồng giam hầu phủ, giục xa phu: “Sau này… sẽ không về.”
Ta ở phủ công chúa bảy ngày, hầu phủ không thúc. Đến khi công chúa nhận ta làm nghĩa nữ, thánh chỉ đến, mẫu thân mới dẫn Thẩm Diệu Phù tìm ta.
Ta dẫn vào nội sảnh, nói thẳng: “Khế ước bán thân Bạch Chỉ đâu?”
Mẫu thân do dự, lấy từ tay áo: “Chỉ là nghĩa nữ, sao còn cần khế ước? Con không phải nghĩ mình không còn là người hầu phủ chứ?”
“Đây là ý của Trưởng công chúa.”
Mẫu thân mím môi, không hỏi nữa. Bà quan sát, gật gù: “Không, con mau đổi y phục với Phù Nhi, tráo thân phận.”
Ta cười gằn: “Tại… sao?”
Mẫu thân giận: “Ta là mẹ, con phải nghe!”
Ta lạnh: “Mẫu thân đã quên, con nay là nghĩa nữ công chúa. Gặp con, hai người phải quỳ.”
“Ngươi! Vong ân! Ta mang nặng đẻ đau, giờ phủi sạch? Muội muội yếu đuối, đơn thuần, vào cung rồi sống sao?”
Ta cười. Còn nghĩ đếnLý Trinh lên ngôi?
Ta không tiếp, gọi người tiễn: “Sau này gặp lại, nhớ quỳ hành lễ, Thẩm phu nhân.”
Chúng ta chờ một năm, ngày Thẩm Diệu Phù nhập Đông Cung. Tiệp dư, cung nhân đón cửa sau. Thái Tử Phi vị vẫn trống. Thế gia tiểu thư kiếp trước vào Đông Cung, nay hoặc thành thân, hoặc đính hôn.
Thừa tướng sớm gả nữ nhi đi. Chỉ vài quan viên thấp muốn trèo cao, an bài vào. Lúc này, ta bảo công chúa triệu mưu sĩ kiếp trước theo Thái Tử. Chuẩn bị xong, chỉ chờ thời cơ.
Thẩm Diệu Phù như đoán, vào Đông Cung liền nháo loạn. Ỷ sủng sinh kiêu, vô pháp vô thiên. Nửa năm hại chết vài mạng người, khiến trắc phi sảy thai. Lý Trinh không để tâm.
Vì vậy sủng ái Hoàng Thượng với hắn… ngày càng giảm. Ta chờ lúc, thả tin Thẩm Diệu Phù vô sinh. Lan vào cung. Hoàng Hậu đen mặt, gọi thái y bắt mạch. Xác nhận vô sinh, lại vạch trần việc hại trắc phi sảy thai.
Hoàng Hậu nổi giận, tâu lên Hoàng Thượng. Thẩm Diệu Phù bị ban chết. Lý Trinh không chịu. Quỳ trước Ngự Thư Phòng ba ngày ba đêm. Nói là yêu Thẩm Diệu Phù, dù vô sinh, thì để thiếp khác sinh thay. Hoàng Đế mắng hắn vô dụng ra lệnh cấm túc. Ta vui đến suýt chết. Nhưng chỉ hơn tháng. Vì sứ thần láng giềng vào kinh. Cơ hội đã đến.
Đêm yến, Lý Trinh chỉ dẫn theo Thẩm Diệu Phù. Nàng vẫn diễm lệ như ngày nào. Chạy đến bên cạnh ta xoay vòng khoe: “Tỷ xem, trước mọi người không đồng ý, giờ muội hô mưa gọi gió! Phụ mẫu đã lầm. Thái Tử bảo sẽ phong muội làm trắc phi.”
“Sợ rằng sau này tỷ phải dựa vào muội rồi!”
Ta nheo mắt: “Chúc mừng muội.”
Chúc… muội xuống địa ngục.
Cả hai kẻ ngu ngốc. Tưởng Hoàng Đế còn đặt Thái Tử trên đầu quả tim như xưa sao?
Ánh mắt ta di chuyển đã sang bát hoàng tử. Mẫu phi bát hoàng tử thăng phẩm liên tục. Thẩm Diệu Phù sau khi khoe khoang với ta xong thì quay về chỗ. Ta được xếp ngồi cùng trưởng công chúa.
Yến hội bắt đầu. Thẩm Diệu Phù ngả ngớn bên cạnh Lý Trinh, không để ý ánh mắt mọi người xung quanh đúng lúc này cung nữ rót rượu đổ lên váy.
Thẩm Diệu Phù tát: “Làm càn! Không cần tay nữa ah? Người đâu lôi xuống, chặt!”
Cung nữ khóc lóc, quỳ xuống van xin. Nháo đến trước mặt Hoàng Thượng, Hoàng Hậu.
Hoàng Hậu khó chịu: “Chỉ làm bẩn váy thôi, Thẩm tiệp dư quá ngang ngược!”
Thẩm Diệu Phù dỗi, chui ngực Lý Trinh: “Thái Tử thần thiếp ngang ngược sao”
Lý Trinh dỗ: “Phù Nhi thay y phục đi, cung nữ đưa về Đông Cung, tùy ý nàng xử lý.”
Thẩm Diệu Phù đắc ý rời khỏi điện cùng cung nữ, lát sau Lý Trinh cũng đi theo. Ta liếc nhìn Lý Trinh, khẽ mỉm cười. Nước cờ tiếp theo đã sẵn sàng. Chỉ một nén nhang sau, tiểu thái giám hoảng hốt chạy vào: “Bẩm Hoàng thượng! Thái tử… Thái tử đã giết sứ thần!”
Hoàng đế biến sắc: “Tên khốn này!”
Ta và trưởng công chúa nâng chén, khẽ chúc mừng nhau. Sáng hôm sau, chân tướng được phơi bày. Sủng phi của Thái tử thay y phục đã lâu không trở về, Thái tử đi tìm. Không ngờ lại thấy nàng và sứ thần đang ở trên giường, quần áo lôi thôi. Thái tử nổi trận lôi đình, rút kiếm đâm chết sứ thần. Khi Hoàng đế đến nơi, sứ thần đã tắt thở. Sứ đoàn náo loạn đòi công lý. Cung điện hỗn loạn.
Bên ngoài hoàng cung, tin đồn lan truyền: Thầy bói do hầu phủ tiến cử là kẻ lừa đảo, lời tiên tri “mệnh phượng hoàng” là giả dối. Chuyện ầm ĩ đến tai Hoàng đế. Phụ thân ta ra sức phủ nhận. Thực ra, chẳng có thầy bói nào cả. Nhưng người nhà thầy bói lại tìm thấy sợi dây chuyền đánh mất năm xưa của mẫu thân.
Hoàng đế nổi giận, cho rằng hầu phủ dám lừa dối hoàng gia. Lại thêm chuyện Thẩm Diệu Phù gây họa khiến Thái tử giết sứ thần, Hoàng đế đang cần một kẻ chịu tội. Ngài hạ lệnh thẩm tra hầu phủ.
Kết quả điều tra làm lộ ra những bức thư từ qua lại giữa hầu phủ và Thái tử. Hoàng đế nổi trận lôi đình, khẳng định hầu phủ âm mưu với kẻ soán ngôi. Dù Thái tử ra sức cầu xin, Hoàng đế vẫn không mềm lòng. Đông cung bị thanh tra, phe cánh Thái tử sụp đổ. Hầu phủ bị kết án tru di.
Với tư cách là nghĩa nữ của Trưởng công chúa, ta được phong làm Quận chúa. Dưới sự bảo hộ của công chúa, Hoàng đế cũng không làm khó được ta. Bạch Chỉ giờ đã thuộc về người khác. Hoàng đế đổ hết tội danh giết sứ thần lên đầu Thẩm Diệu Phù, giao nàng cho sứ đoàn mang về nước xử tội.
Đêm trước khi bị giải đi, mẫu thân trốn ra ngoài, tìm đến ta. Bà nắm chặt tay ta, nói: “Thanh Quân, con là con của mẹ mà! Hầu phủ gặp nạn, con đành lòng nhìn chúng ta chết mà không cứu sao? Rõ ràng có kẻ hãm hại chúng ta, con hãy cầu xin công chúa giúp đỡ, để hầu phủ được sống! Còn Phù Nhi, nó là em gái của con mà!”
Ta rút tay lại. Họ vẫn chưa hiểu ra. Kẻ khiến hầu phủ diệt vong… chính là ta.
“Vậy thì sao? Bà muốn ta làm gì?”
Mẫu thân ngẩng đầu: “Mẹ cầu xin con, được không? Phù Nhi thể chất yếu ớt, đường xa vạn dặm làm sao chịu nổi? Con thông minh, hãy đổi thân phận với nó. Sang nước người, con nhất định có cách sống sót. Phù Nhi không chịu được khổ đâu!”
Ta cười lạnh: “Con thông minh, khỏe mạnh, có phúc khí hơn nó, nên con phải chịu thiệt thòi thay nó? Các người dùng con làm bàn đạp, bây giờ lại muốn con thay nó chịu khổ, chết nơi đất khách quê người sao? Thẩm phu nhân, hãy giữ chút liêm sỉ đi!”
Mẫu thân nắm chặt tay ta: “Ngươi do ta sinh ra, phải nghe lời ta! Phù Nhi yếu đuối, ngươi đã từng tranh giành, bắt nạt nó, bây giờ phải bồi thường!”
Ta đẩy bà ra: “Bà quên rồi sao? Từ nhỏ ta đã theo tổ mẫu, mỗi năm chỉ gặp vài lần, làm sao mà bắt nạt được? Hay giờ bà lại muốn đổ thêm tội danh bịa đặt lên đầu ta?”
Ta gọi người đến, trói bà lại và đưa vào thiên lao.
Thẩm Diệu Phù bị sứ đoàn mang đi. Hầu phủ bị xử trảm. Thái tử bị phế truất, lưu đày biên ải, vĩnh viễn không được trở về. Trưởng công chúa không còn đối thủ. Đạt được mục đích, ta từ biệt Trưởng công chúa, rời kinh thành.
Ngày lên đường, Tống Chi Hành đến tiễn: “Sao không ở lại? Công chúa vẫn cần cô nương.”
Ta lắc đầu: “Bát hoàng tử còn nhỏ, Hoàng đế đã yếu, công chúa thắng thế đã rõ. Ở lại hay đi, cũng không ảnh hưởng gì.”
Kiếp trước, cung đình đã hành hạ ta cả một đời. Kiếp này, ta không muốn mệt mỏi nữa. Ta từ biệt hắn, cùng Bạch Chỉ về Giang Nam mở một tiệm nhỏ, sống những ngày tháng bình yên, vui vẻ.
Nửa năm sau, Hoàng đế băng hà. Phế Thái tử lén trở về kinh, vừa đến cổng thành đã trúng tên, chết tại chỗ. Ba ngày sau, Trưởng công chúa đăng cơ, đặt quốc hiệu là Vi Yên. Tống Chi Hành được phong làm Thượng thư.
Nửa năm sau ngày đó, hắn mặc thường phục tìm đến tiệm của ta: “Thanh Quân, lâu rồi không gặp. Giờ ta chỉ là một thường dân. Bà chủ Thẩm, không biết tiệm nhỏ này có cần thêm người làm không?”