Chương 80
- Đừng đuổi theo
Minh Nhu tức đến nghiến răng nghiến lợi, nàng thực sự hận không thể xé xác Hoa Hồ Điệp, chỉ tiếc là kiếm pháp của Long Ngâm quá lợi hại, nàng đã không còn sức để chống đỡ nữa.
Long Ngâm không hề có dấu hiệu nương tay. Bốn năm trước, hắn đã không thích người phụ nữ này, nhưng Lãnh Hạo Nguyệt thích, hắn đành nhịn. Thế nhưng sau này, Lãnh Hạo Nguyệt vì nàng mà suýt mất mạng, hắn đã từng có lúc muốn đi giết nàng. Chỉ tiếc, người phụ nữ này lại trốn trong Thái tử phủ không ra, mà hắn lại không thể tự ý xông vào Thái tử phủ, nếu không sẽ gây phiền phức cho Tấn Vương phủ. Rồi sau đó, Lãnh Hạo Nguyệt cuối cùng cũng tỉnh lại, mọi chuyện lại thay đổi…
Hôm nay, chính nàng ta tự dâng mình tới, vậy thì đừng trách hắn vô tình.
Trên mặt Long Ngâm không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ có thanh kiếm trong tay là ngày càng nhanh hơn. Cuối cùng, một chiêu kiếm hoa đã đánh văng kiếm của Minh Nhu, rồi một chưởng đánh trúng ngực nàng.
Minh Nhu như cánh diều đứt dây, ngã vật xuống đất, một ngụm máu tươi phun ra.
Long Ngâm liền xông tới, bảo kiếm trong tay đâm thẳng vào ngực Minh Nhu.
Minh Nhu tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng ám khí xé gió bay tới, lập tức một loạt hàn quang từ trên không trung bắn về phía mọi người trong sân. Phản ứng của mấy người đều cực kỳ nhanh chóng, nhanh chóng lách mình né tránh được đợt tấn công của ám khí, nhưng vẫn còn mấy chiếc ám khí nhằm thẳng vào Nhạc Ưu Ưu đang đứng ở cửa, điều này khiến tất cả mọi người đều giật mình, muốn xông tới thì đã không kịp nữa.
Nhạc Ưu Ưu không có nội lực, nàng cũng không cảm nhận được điều gì bất thường. Nhìn Long Ngâm bay tới bay lui, nàng vô cùng khâm phục, thậm chí còn có ý định bái sư học nghệ.
Đúng lúc nàng đang toàn tâm chú ý thì thấy một luồng hàn quang phóng thẳng về phía mình, không khỏi sửng sốt. Đúng lúc này, nàng bỗng cảm thấy eo mình căng lại, rồi bị người ta ôm lên, xoay một vòng tránh được lưỡi phi đao kia. Thế nhưng, còn chưa kịp nhìn rõ ai đã cứu mình thì một cơn buồn ngủ ập đến, rồi nàng nhắm mắt lại, không còn biết gì nữa.
Cùng lúc đó, một bóng đen từ mái nhà nhảy xuống, nhanh chóng ôm lấy Minh Nhu đang bị thương nằm dưới đất, rồi tung người lên mái nhà, sau đó biến mất trong màn đêm thăm thẳm.
Trình Dật và mấy người khác vội vàng phóng người định đuổi theo.
“Đừng đuổi theo.” Một giọng nói lạnh lùng truyền đến, lập tức ngăn bước chân của mấy người lại. Chỉ thấy Lãnh Hạo Nguyệt đang ôm Nhạc Ưu Ưu đã hôn mê đứng ở cửa.
“Vâng.” Trình Dật và Long Ngâm vội vàng cúi người hành lễ. Mặc dù xét về vai vế, đệ ấy là sư đệ, còn họ là sư huynh, ngày thường họ là bạn bè, nhưng vào thời điểm then chốt, lễ nghi không thể qua loa. Dẫu sao, ở triều đình, đệ ấy là quân, họ là thần, còn trong võ lâm, đệ ấy là chủ, họ là thuộc hạ.
Lãnh Hạo Nguyệt quay người vào nhà. Đối với Minh Nhu, sở dĩ những năm qua ta không giết nàng, là vì vẫn còn một chút lòng thương xót, dù sao nàng cũng chỉ là một quân cờ mà thôi. Mối thù của ta, ta sẽ truy tìm tận gốc rễ. Thế nhưng, sau đêm nay, khi nàng ra tay tàn độc với Nhạc Ưu Ưu, chút lòng thương xót đó đã tan biến hoàn toàn.
Khoảng thời gian chung sống gần đây, Nhạc Ưu Ưu, người phụ nữ không xinh đẹp cũng chẳng dịu dàng này, lại sở hữu một trái tim nhân hậu, mang đến cho ta cảm giác ấm áp mà ta tham luyến. Ta sẽ không cho phép bất cứ ai làm tổn thương nàng!