Chương 95 - Ma Vật
Yuurai và mọi người chờ một lúc trong một căn nhà ấm áp.
Khi xác nhận con rồng đỏ đã bắt đầu cử động, nhóm Yuurai mới bước ra ngoài một lần nữa. Lần này có sáu người, bao gồm cả Lipia.
Con rồng đỏ ngơ ngác quan sát xung quanh một lúc, rồi giật mình tỉnh táo khi thấy nhóm Yuurai tiến lại gần.
“Yo, trông như tỉnh rồi nhỉ. Đầu có đau không?”
“……Rất đau.”
“Có thể tara tay hơi mạnh. Xin lỗi nha.”
“Ừm…… tôi cũng hơi quá tay khi thử sức ngài. Xin thứ lỗi.”
“Chỉ cần dừng ở đây là được rồi. À, mà ngươi biết ta là Ma Vương chứ?”
“Tôi biết. Nhưng tại sao trông ngài lại yếu vậy, hoàn toàn không có khí thế của một Ma Vương……?”
“Như ta đã nói lúc nãy, ta đang dùng ma pháp loại Che Giấu để che giấu ma lực. Để tránh làm người khác sợ.”
Yuurai giải trừ [Ẩn Nặc]. Khi ma lực được phóng thích, mắt của rồng đỏ trợn tròn.
“Cái—……! Lượng ma lực này……! Vượt xa cả loài rồng chúng tôi……!”
“Giờ thì hiểu rồi chứ?”
Yuurai lại che giấu ma lực. Rồng đỏ thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi đã hiểu sức mạnh của ngài. Tuy vậy, vẫn không giống khí thế của một Ma Vương.”
“Ừm. Vì ta không muốn ra vẻ bản thân là Ma Vương. Vừa nãy chỉ là sức mạnh của danh hiệu Công Chúa Dark Lick thôi.”
“Hửm……?”
Rồng đỏ nghiêng đầu.
“Ờm…… có vẻ như khi ta hành xử như Ma Vương hay không thì khí chất tỏa ra cũng sẽ khác.”
“……Ra là vậy. Nhưng mấy ai có loại ma lực mạnh như ngài. Dù không có khí thế, sức mạnh của ngài đủ để trở thành Ma Vương.”
“Ta nói rồi mà. Ta chỉ là Ma Vương trên danh nghĩa. Không có ý định thống trị thế giới hay gì cả.”
“Vậy à. Đúng là hiếm thật.”
Rồng đỏ có vẻ hơi thất vọng.
“Ta là Yuurai. Còn ngươi?”
“Tôi là Ragu. Tôi đại diện cho Long Tộc để thăm dò Ma Vương.”
“Rồi sau khi thăm dò, các người định làm gì? Tiêu diệt ta à?”
“Không. Một con ma vật bình thường không thể đánh bại Ma Vương. Tôi chỉ cần biết ngài là loại Ma Vương nào. Để còn chạy kịp nếu cần.”
“Chạy? Ma Vương nguy hiểm với ma vật nữa à?”
“Thường thì Ma Vương điều khiển các ma vật tàn phá thế giới. Nhưng chúng tôi không muốn bị cuốn vào, nên sẽ chạy trốn. Vừa rồi chúng tôi cảm nhận sự xuất hiện của Ma Vương một chốc rồi biến mất, nên muốn xác minh.”
“Hừm. Nhưng mạo hiểm thách đấu Ma Vương thì có hơi liều quá không?”
“Đúng vậy. Nếu ngài cư xử như Ma Vương, tôi đã tránh xa rồi. Nhưng từ xa nhìn lại chỉ thấy một bé gái nhỏ xíu, nên tôi đã nghi ngờ.”
“Bé gái nhỏ thì đúng. Ta chỉ mạnh bất thường thôi, còn bên trong vẫn là kẻi bình thường.”
“Ra là vậy. Vậy Ma Vương ngài hiện tại mong muốn điều gì?”
“Ta chỉ muốn sống yên ổn. Không tàn phá cũng không thống trị gì cả.”
“Ma Vương muốn hòa bình. Đúng là kỳ lạ…… Nhưng có vẻ là thật……”
Ragu nhìn sang Claire và mọi người đứng cạnh Yuurai.
Ánh mắt dừng lại ở Fia.
“Cô bé này thì khác. Tôi thấy trong cô ấy có một bóng đen—như thể mong muốn hủy diệt thế giới này.”
“À, đúng rồi. Fia hơi đặc biệt. Cô ấy nói muốn hủy diệt thế giới với tôi. Nhưng đó chỉ là mong muốn cá nhân. Tinh thần của cô ấy không ổn định, nhưng tôi sẽ trông chừng, nên không sao đâu.”
“Vậy thì được. Nhiệm vụ của tôi đến đây đã kết thúc.”
“Ta đã thuyết phục được rằng bản thân là Ma Vương vô hại chưa?”
“Đã rồi.”
“Tốt quá. À, nhân tiện ngươi có thể kể cho ta nghe về các ma vật giống ngươi không? Sống ở đâu, nghĩ gì về Ma Vương?”
“Ta không ngại để chia sẽ những điều này với ngài.”
“Cảm ơn. Như thế thì tuyệt lắm.”
Theo lời của Ragu.
Trên thế giới này có khá nhiều ma vật giống Ragu—có trí tuệ và biết nói. Khoảng mười phần trăm tổng số ma vật. Cùng loài nhưng có con biết suy nghĩ, có con thì không, nên khá phức tạp.
Những ma vật thông minh thường sống kín đáo ở nơi con người không để ý. Con người luôn xem các ma vật là kẻ thù, nên chúng tránh tiếp xúc hết sức có thể. Rồng cũng thuộc nhóm này.
Một số cùng tồn tại bí mật với con người. Ví dụ như ma cà rồng, succubus—những loài cần tương tác với con người—đôi khi thì sống chung. Nhưng không phải lúc nào cũng hòa thuận; đôi khi ngược lại, con người bị chúng nuôi như thú cưng.
Một số thì chủ động tấn công con người: orc, ogre, troll, minotaur,…
Đối với ma vật thông minh, sự xuất hiện của Ma Vương mang đến nhiều rắc rối.
Khi Ma Vương xuất hiện, quái vật trở nên mạnh hơn và hoạt động tích cực hơn—đó là điểm tốt.
Nhưng Ma Vương có thể điều khiển quái vật, bắt chúng chiến đấu. Thậm chí có lúc khiến chúng mất đi lý trí.
Đối với những loài không muốn chiến tranh, Ma Vương chỉ mang lại phiền phức.
Còn với những loài thích chiến đấu, đó là cơ hội tung hoành dưới trướng một kẻ mạnh.
Tuy nhiên, lịch sử cho thấy Ma Vương luôn bị đánh bại.
Khi Ma Vương xuất hiện thì Anh Hùng cũng xuất hiện theo. Và Ma Vương chưa bao giờ thắng Anh Hùng.
Những quái vật dù biết chắc thua mà vẫn muốn theo Ma Vương thường là những kẻ thích bạo lực.
Và khả năng cao những kẻ đó sẽ bắt đầu kéo đến tìm Ma Vương.
“Cảm ơn vì đã nói cho ta biết. Nhưng nếu ma vật tụ tập thì phiền thật. Ta không hề muốn tấn công loài người.”
“Đúng…… Nhưng tất cả ma vật trên thế giới chắc đã cảm nhận được sự xuất hiện của Ma Vương. Chúng sẽ hành động thôi.”
“Kể cả khi ta có che giấu ma lực của mình?”
“Không rõ lắm. Tôi có vài mối quan hệ với con người nên mới lần ra được vị trí. Những loài thù địch khác có thể không làm được điều đó.”
“……Thôi, không nên kỳ vọng vậy.”
“Đúng vậy.”
Cảm nhận rắc rối sắp kéo tới, Yuurai thở dài.
“Rất vui vì được nói chuyện với ngươi. Vậy Ragu, giờ ngươi đi về à?”
“Vâng. Tôi sẽ về báo cáo với Long Tộc rằng không có nguy hiểm nào.”
“Vậy là chắc chúng ta sẽ không gặp lại nhỉ?”
“Không đâu…… tôi sẽ quay lại thăm dò một lần nữa.”
“Được thôi. Hẹn gặp lại.”
“Vâng.”
Ragu vỗ cánh bay lên.
Rồi biến mất vào bầu trời xa.
“Con người cũng phiền, quái vật cũng phiền—làm Ma Vương đúng là mệt thật.”
Nhìn bóng dáng Ragu khuất dần, Yuurai chỉ mong những ngày bình yên sẽ kéo dài.