Chương 93 - Rồng
“Tôi nghĩ mình có lẽ thuộc dạng mạnh nhất ở thế giới này. Ít nhất là nếu nói về sức mạnh cá nhân. Nhưng khi nhìn thị trấn bị tàn phá một nửa này mà chẳng làm gì được… Tôi cảm giác mình chỉ là một đứa trẻ con mạnh hơn bình thường…”
Yuurai đứng trước tàn tích của tòa lâu đài Lãnh Chúa—giờ chẳng khác gì một cánh đồng phủ tuyết—và lẩm bẩm.
Đứng cạnh cô là Rifiris, người vẫn đang ở hình dạng năm tuổi. Vì trời lạnh, cô bé phải quấn tới mấy lớp áo, trông phồng lên đến hơn phân nửa. Mái tóc vàng kiêu hãnh bay trong gió lạnh, và Rifiris đưa tay giữ lại chúng.
“…Chỉ mạnh một mình thôi cũng đã đủ đáng ngưỡng mộ rồi. Ở thế giới này đúng theo kiểu ‘sức mạnh là lẽ phải’, nên có một người mạnh bên cạnh đã là biết ơn lắm rồi.”
“Nói vậy cũng đúng.”
“Chị không thể làm tất cả mọi thứ một mình được đâu. Tôi còn yếu hơn, nên tôi cũng chẳng làm gì được cho thị trấn này cả.”
“…Thật ra chỉ có thể đóng vai ‘kẻ mạnh’ thì cũng không phải điều xấu. Nhưng bây giờ khi đã trở thành Ma Vương rồi, tôi mới thấy—một tổ chức mà đỉnh trên đó chỉ có người mạnh thì không bền vững lắm. Sức mạnh chỉ là một trong nhiều yếu tố cần thiết mà thôi. Còn cần người xây nhà, người nấu ăn… có hàng đống vai trò quan trọng khác. Nếu ai đó không hiểu được giá trị của những điều đó mà cứ ngạo mạn tuyên bố ‘ta là kẻ mạnh nhất, hãy quỳ xuống đi’, thì nó lệch lạc lắm.”
“Nghe hợp lý mà. …Với lại tôi cũng nghĩ việc một người như chị—dù thấy được điều đó kỳ lạ—đứng ở vị trí cao lại là chuyện khá tốt đấy.”
Rifiris cười “nihehe” một tiếng. Dù trí óc cô bé giờ đã khoảng mười bảy, đủ để nói những câu người lớn, nhưng nụ cười ấy lập tức kéo cô bé về đúng tuổi thật.
“Tôi đâu có đứng trên ai đâu. Chỉ vô tình bị đẩy vào vai giống như thủ lĩnh thôi.”
“Đúng kiểu đó đấy. Nhưng dù là kiểu gì thì cũng vậy thôi. Cố lên nha, Yuurai.”
“Rồi rồi. Tôi cũng muốn người mình trân trọng được hạnh phúc, nên tôi sẽ cố chút đỉnh.”
“Ừm. tôi sẽ giúp nữa. Tôi thích mọi người ở đây mà.”
“Cảm ơn em. Nghe nhẹ người thật.”
Đã một tháng kể từ ngày năm Thiên Thần hủy diệt Grimoire.
Đống gạch vụn đã được dọn bằng sức mạnh của đạo quân hắc ám. Chỉ mới gom lại một chỗ, nhưng phần còn lại đã được san thành mặt đất bằng phẳng.
Thời điểm lạnh giá đã qua, nhiệt độ đang dần ấm hơn. Dù vẫn lạnh, nhưng vào những buổi chiều tương đối ấm, Yuurai đôi khi dạo quanh thị trấn. Hôm nay, Rifiris đi cùng.
Vì lạnh, Rifiris hắt xì.
“Đứng yên thì lạnh đấy. Đi tiếp thôi.”
Hai người lại bước. Tiếng tuyết mỏng vỡ dưới chân vang lên lạo xạo.
“Chij không lạnh hả, Yuurai? Mặc có một chút thế kia…”
Yuurai chỉ mặc áo choàng lông Cừu Lửa và váy xếp ly. Dù thời tiết thế này, cô vẫn để đôi chân trần—và chính cô cũng thừa nhận nhìn hơi bất thường thật.
“Cơ thể này có thể chống chọi với cái lạnh. Lạnh thì lạnh, nhưng không buốt vào tận xương.”
“Tiện thật đấy. Khó chết, không già đi, còn chống lạnh… tôi cũng muốn thành Undead nữa…”
“Undead cũng nhiều bất tiện lắm. Bị người khác sợ hãi, rồi không thể có con… không hẳn toàn ưu là tiện lợi đâu.”
“À… ra là vậy. Nghĩa là… không thể có con… Xin lỗi vì đã nói linh tinh.”
“Tôi không để bụng đâu. Nhưng Claire với Lipia có thể nhạy cảm đến chuyện đó, nên đừng nhắc trước mặt họ.”
“Ừm, biết rồi. …Mà cơ thể chị lạnh lắm đúng không? Không thể chạm lâu vào người sống…”
“Ừm.”
“Thì ra Undead cũng khó sống thật…”
Để phá đi bầu không khí hơi trầm, Rifiris bắt đầu ngân nga một bài hát quen thuộc mà Yuurai cũng biết. Hình như là nhạc mở đầu của một bộ anime nổi tiếng.
Rifiris che giấu thân phận người chuyển sinh với tất cả mọi người trừ Yuurai. Bình thường không bao giờ đụng tới chuyện đời trước, nhưng khi ở cạnh người cùng nguồn gốc như Yuurai, cô bé lại dễ mở lòng.
(Chắc một ngày nào đó mình sẽ lỡ miệng… nhưng chắc lúc đó chém tôi gió qua được…)
Hai người tay trong tay, vừa đi vừa ngân nga giai điệu quen thuộc.
Khi chuẩn bị quay về, Rifiris nói:
“Ước gì chị là con trai. Tôi nghĩ chúng ta sẽ hiểu nhau theo cách người khác không thể, chắc sẽ tốt lắm.”
(…Thực ra tôi từng là đàn ông đó. Nhưng cảm giác đó cũng gần như bay sạch rồi.)
“Nếu tôi là đàn ông, chắc Claire và Lipia đã bị tôi thu vào hậu cung rồi. Bộ Rifiris cũng định gia nhập hậu cung của Yuurai tôi à?”
“…Tôi xin kiếu. Tôi muốn một người chỉ xem tôi là đặc biệt—mỗi tôi thôi.”
“Vậy chắc may là tôi đang là con gái.”
“Có thể lắm. Tôi vui vì đã làm bạn với chị, Yuurai.”
Lại thêm một nụ cười nihehe đầy đáng yêu.
Nụ cười đó khiến Yuurai chỉ muốn ôm cô bé lại vì quá dễ thương.
“…Về thôi nào.”
“Ừm.”
Rifiris chìa tay ra nắm. Với Yuurai thì nắm tay kiểu bạn bè thì hơi lạ, nhưng với Rifiris—vốn luôn là con gái—thì điều đó rất đỗi tự nhiên.
Khi đang ung dung sải bước…
Một luồng áp lực khủng khiếp đổ xuống từ trên cao.
“Kẻ địch?”
Yuurai lập tức triển khai [Hắc Kiếm] và ngước nhìn lên.
“…Hả? Rồng?”
Một con rồng đỏ, dài hơn mười mét, đang chầm chậm lượn quanh bầu trời.