Chương 85 - Gợi Ý
Yuurai gặp trở ngại trong việc tìm cách đánh bại Đại Thiên Thần.
“Giờ thì… Mình có nên phá hủy nơi này không? Mình thật sự không muốn làm vậy, nhưng đành chịu thôi…”
Yuurai có thể phá hủy mọi thứ, nhưng lại không có khả năng sáng tạo.
Đó chính xác là lý do cô kháng cự hành động phá hủy nơi này.
Sẽ cực kỳ sai trái khi phá hủy một thứ gì đó mà chính cô không thể tạo ra bằng chính khả năng của bản thân—thứ được làm ra bằng mồ hôi công sức của rất nhiều người.
“……Thật là lãng phí mà. Tại sao mình phải làm vậy cơ chứ…”
Yuurai triệu hồi ba con Ác Ma cao năm mét. Cô cũng thi triển [Ẩn Nặc] để che giấu sự hiện diện của chúng.
“Đi phá hủy thị trấn này.”
Đám Ác Ma bắt đầu di chuyển và phá hoại thị trấn.
Sau đó, Đại Thiên Thần mới bắt đầu chuyển động.
Đầu ngón tay của nó chỉ về đám Ác Ma, giải phóng luồng ánh sáng gây khó chịu. Nó có vẻ không định hướng chính xác vị trí của chung, nhưng cuối cùng, bọn Ác Ma bị xóa sổ.
“Chậc. Vậy ra nó phản ứng với các sự hiện diện mang tính công kích. Điều đó có nghĩa là nó sẽ ngăn chặn mình phá hủy thị trấn này nữa…”
“Có nên làm vậy không? Dù cho Thiên Thần đó có tấn công tôi, tôi vẫn có thể ngăn chặn một lúc với tường đất. Sẽ không gây quá nhiều thiệt hại.”
Fia rạng rỡ đề nghị. Cô ấy có vẻ háo hức với việc phá hoại thứ gì đó sau một thời gian bị kìm hãm bởi Yuurai.
“……Được rồi. Tôi dựa hết vào cô đó. Sẽ hơi bị vô nghĩa nếu nói ‘đừng có giết ai’ bây giờ, hừm…”
Sử dụng sức mạnh từ chiếc nhẫn của Lipia cho cô, Yuurai cũng có thể cảm nhận được tình trạng của những người xung quanh. Như Emma đã nói, hầu hết người ở đây đều nằm khập khiễng, linh hồn đã bị rút cạn.
Với [Thấu Thị Tâm Linh], cô cũng thấy được các linh hồn đang tập trung xung quanh Thiên Thần kia.
Trong một thị trấn xác chết nằm la liệt khắp nơi, lo lắng về mạng sống của người nơi đây không còn ý nghĩa mấy.
(Thứ đó còn độc ác hơn mình, hơn cả Phệ Hồn.)
Fia nói với Yuurai đang thở dài.
“Ngài Ma Vương. Tôi sẽ đi ngay bây giờ.”
“Ừm. Trông cậy vào cô đó. Đừng chết.”
“Vâng ạ! Tôi chắc chắn sẽ bất tử, và sẽ cố gắng hết mình!”
Fia kéo dài khoảng cách với Yuurai và bắt đầu công cuộc phá hủy của cô. Những chiếc gai đất nhọn làm đổ sập từng toà nhà.
Đại Thiên Thần phản ứng lại với Fia như đã dự đoán, khai hoả các cuộc tấn công, nhưng Fia đã chặn hết chúng bằng tường đất của mình.
Thánh Ma Thuật, mối nguy hại bậc nhất với Ma Vật, lại trở nên yếu đuối trước con người bình thường. Cứ theo đà này, Fia sẽ gần như là thành công phá hủy thị trấn cũng như là tế đàn.
Tuy nhiên, Fia cũng có giới hạn của mình. Cả hai buộc phải giải quyết Đại Thiên Thần nhanh chóng.
“……Dù sao thì, có ổn không nếu cô ở đây, Deena? Cô không cảm thấy linh hồn của mình bị hút ra hay gì đó à?”
“Tôi ổn. Tôi nghĩ việc bị rút linh hồn có liên quan đến niềm tin hay đại loại vậy. Những người bị lấy đi linh hồn bây giờ chắc là những kẻ đã dâng hiến mọi thứ cho Thần…”
“Ra là vậy. Thế thì Deena với Gilka chắc là không sao. Nhưng đứng gần tôi thì vẫn rất nguy hiểm. Tôi không đảm bảo bảo vệ được hai người đâu, nên hãy tìm chỗ nào trốn đi. Hoặc đi cùng Emma và Emeralda cũng được. Hai người đó chắc sẽ không làm hại ai ngoại trừ tôi.”
“Vâng… hiểu rồi.”
“Đừng chết lãng xẹt ở cái chỗ này đấy? Tôi không biết vì sao cô được giao nhiệm vụ giám sát tôi, nhưng chắc chắn không phải để đến đây mà chết đúng không?”
“Tôi chưa muốn chết.”
“Vậy thì cố mà trốn đi.”
“Vâng.”
Yuurai hạ quyết tâm và tập trung đối phó với Thiên Sứ.
(……Nhưng rốt cuộc phải xử lý nó kiểu gì đây? Có loại ma pháp nào có tác dụng không?)
[Kỹ năng: Ma pháp Bóng Tối Lv.×××, Kháng Hắc Ám, Trí Tuệ, Bất Tử, Đối Thoại với Ác Thần
Danh hiệu: Phù Thủy Hắc Ám, Ma Vương, Thần Cảnh Ma Vật, Kẻ Được Ác Thần Sủng Ái
Ma pháp Bóng Tối Lv.×××: Thấu Thị Tâm Linh, Trích Hồn, Phệ Hồn, Rối Ma, Tu Sửa Ma Thuật, Thống Khổ, Tha Hoá Tâm Trí, Thao Túng Tâm Trí, Hấp Thụ, Tạo Undead, Tha Hoá, Siêu Tha Hoá, Hắc Kiếm, Ẩn Nặc, Nhiễu Loạn Giác Quan, Nguyền Rủa, Chúa Tể Bóng Tối, Cường Hóa Nô Lệ, Đạo Quân Undead, Triệu Hồi Ác Quỷ, Chuông Đen]
Cô nghĩ mãi mà chẳng thấy câu trả lời.
(Ma pháp dùng cho con người hầu như vô tác dụng với Thiên Thần. Ngay cả Hắc Kiếm cũng chỉ làm xước nó được chút. Hấp Thụ để hút hết ma lực của nó ư? Với sức mình bây giờ thì không thể nào hút sạch nổi.)
Chúa Tể Bóng Tối tăng sức mạnh của bản thân, hạn chế ma pháp của đối phương. Nhưng kém hiệu lực với thuộc tính thánh.
Chuông Đen hủy hoại tinh thần người nghe một cách không thể hồi phục. Quá nguy hiểm để dùng.
Tha Hoá thì… rủi ro cũng cực lớn.
Cô có thể nghĩ ra một cách để hạ nó.
Tiến sát Đại Thiên Sứ, kích hoạt [Tha Hoá], rồi dùng Hấp Thụ rút cạn ma lực hoặc dùng [Chú Ngôn] để chém linh hồn nó từng chút một.
Như thế thì cũng hạ được. Nhưng không biết sẽ kéo theo bao nhiêu thiệt hại.
(Việc Đại Thiên Thần không chủ động tấn công mình có lẽ là may mắn nhỏ nhoi. Chắc nó còn chưa được điều khiển hoàn toàn. Kiểu này giống như Triệu Hồi Ác Quỷ, nên mình cũng hiểu sơ sơ.)
Khi đến gần Đại Thiên Thần, Yuurai quyết định thử kêu gọi Ác Thần thêm một lần nữa.
“Này, Ác Thần. Ngài có nghe được không? Nếu có thì trả lời đi.”
Cô có kỹ năng [Đối Thoại với Ác Thần]. Bình thường thì cô không dùng, nhưng giờ chẳng còn ai để tham khảo ý kiến.
‘Ta nghe đây. Mọi thứ đang trở nên thú vị rồi đấy.’
“……Chả thú vị chút nào. Này, ngài hãy chỉ tôi cách tiêu diệt thứ đó đi?”
‘Ngươi nhờ vả người khác mà nói chuyện kiểu đó à?’
“……Vậy tôi phải quỳ xuống cầu xin chắc?”
‘Không cần. Ta không thích mấy thứ đó. Chỉ cần cho ta xem thứ gì đó thú vị là được.’
“Ồ, thế à? Vậy chắc ngài cũng không muốn tôi chết ở đây đâu, đúng chứ? Cho tôi gợi ý đi.”
‘Nếu dùng Tha Hoá, kể cả Thiên Thần đó ngươi cũng xử đẹp được ngay.’
“Tôi không muốn dùng. Hậu quả lớn quá.”
‘Ma Vương mà hiền lành quá nhỉ.’
“Đúng rồi. Tôi rất tốt tính. Tôi không muốn phá hủy hay thống trị thế giới.”
‘Hừm… Ta mà nói hết ra thì chán lắm. Ta sẽ cho ngươi gợi ý. Hãy đưa Thiên Thần đó vào quyền kiểm soát của ngươi.’
“……Hả? Làm sao mà điều khiển được một Thiên Thần?”
‘Tự nghĩ đi.’
“Nó là Thiên Thần mà? Mấy thứ kiểu như Thao Túng Tinh Thần làm sao mà có tác dụng?”
‘Thử xem.’
“……Tôi không tin nổi là nó dùng được trên Đại Thiên Thần kia đâu.”
Đại Thiên Thần khác với sinh vật bình thường. Yuurai cảm nhận được điều đó theo bản năng.
Chúng không phải là thứ dễ dàng bị thao túng bằng [Thao Túng Tâm Trí].
“……Có nghĩa là vẫn có cách khiến Thiên Thần đó phục tùng tôi, đúng không?”
‘Có thể. Nếu ngươi dùng mọi năng lực của mình—trừ Tha Hoá.’
“Mọi năng lực…?”
‘Ta nói rồi. Không hiểu thì cứ dùng Tha Hoá mà kết thúc cho nhanh.’
“……Ngài đúng là thứ khó chịu thật, Ác Thần.”
‘Nếu ta tốt bụng và tận tình thì đã không được gọi là Ác Thần rồi. …Gợi ý cuối. Hãy nhớ đến con quỷ nổi tiếng nhất ở thế giới của ngươi. Thế thôi.’
Sự hiện diện của Ác Thần biến mất. Gọi thêm cũng vô ích.
“Mình thực sự có thể điều khiển một Thiên Thần sao…? Và… nhớ đến một con quỷ nổi tiếng…?”
Đại Thiên Thần vẫn tiếp tục tấn công Fia. Fia chặn được, nhưng cách nó tấn công đã thay đổi.
Nó bắt đầu phóng những đòn đủ sức san bằng cả khu nhà. Nếu cứ thế này, Fia sẽ không trụ nổi.
“……Không còn cách nào khác. Mình sẽ cố khống chế nó… rồi quay lại một cuộc sống yên bình.”