Chương 81 - Lo Lắng
- Trang chủ
- Phù Thủy Bất Tử Sẵn Sàng Hy Sinh 10,000 Sinh Mạng Để Đổi Lấy Một Điều Ước
- Chương 81 - Lo Lắng
Khi Claire còn là Thánh Hiệp Sĩ, cô yếu hơn Emma.
Nếu đấu tập mười trận, Claire cùng lắm chỉ thắng được hai. Cô không phải yếu đến mức thua sẽ sạch, nhưng rõ ràng Emma mạnh hơn.
Điều đó khiến Claire hơi chạnh lòng… nhưng đồng thời lại thấy vui. Vì ở bên cạnh cô luôn có một đồng đội đáng tin cậy, một người để hướng đến như mục tiêu.
(Cậu ấy tài năng hơn mình, chăm chỉ hơn, và ý chí cũng mạnh mẽ hơn. Mình đã luôn ngưỡng mộ Emma. Nhưng sự mạnh mẽ ấy… cũng kéo theo một kiểu cứng nhắc, phải không…)
Emma vì tin vào lý tưởng của mình nên không hề lắng nghe lời người khác, cứ thế lao thẳng tới con đường mà cô cho là đúng.
Địa vị trong Thánh Hiệp Sĩ Đoàn chắc cũng càng khiến sự cố chấp ấy mạnh mẽ hơn.
Hơn nữa, khi mất đi đồng đội quan trọng và mang trên vai trách nhiệm kế thừa ý chí của những người đó, Emma chỉ còn biết nghĩ đến chuyện tiêu diệt Ma Vương—điều đó cũng chẳng có gì lạ.
“Emma. Bắt đầu thôi.”
Nghe Claire nói, Emma khẽ gật đầu.
Rồi Emma là người ra tay trước.
Cô thu hẹp khoảng cách trong tích tắc, vung kiếm từ dưới lên.
Claire không né mà đáp trả trực diện bằng cách chém thẳng xuống bằng [Thanh Kiếm Của Gaen].
Emma lập tức thấy bất lợi, dừng đòn đánh và tránh sang một bên. Cô để nhát chém của Claire lướt qua, rồi kéo dài khoảng cách.
“…Claire. Nhắm ăn thua đủ như vậy không giống cậu chút nào.”
“Giờ tôi không còn là con người nữa. Dù có bị chém làm đôi cũng không chết. Nên nếu cả hai cùng bị thương nặng, người thắng sẽ là tôi.”
“…Kiểu chiến đấu liều mạng này cậu học từ lúc nào vậy?”
“Từ khi tôi không còn là con người và trở thành Undead bởi Yuurai. Tôi không cần chiến thắng hào nhoáng để người khác ca ngợi nữa. Chỉ cần vì Yuurai… thế là đủ.”
“…Có vẻ cô ta đã cho cậu ăn bùa mê thuốc lú rồi nhỉ? Đến mức muốn làm Nô Lệ… Không thể tha thứ được.”
“Yuurai không hề làm gì tôi. Tôi thừa nhận bản thân đã có chút thay đổi, nhưng tôi vẫn giữ trái tim của chính mình. Còn nói về Nô Lệ thì… Emma, cậu mới là người đang làm nô lệ cho một vị thần không rõ mặt mũi.”
Ngày còn là Thánh Hiệp Sĩ, Claire chưa từng nghi ngờ việc chiến đấu vì thần linh. Cô tin đó là điều cao quý và thiêng liêng nhất.
Nhưng khi trở thành Undead và vẫn muốn tiếp tục sống, toàn bộ niềm tin đổ sụp. Cô nhận ra mình chẳng phải Thánh Hiệp Sĩ vĩ đại gì—chỉ là kẻ mượn oai thần linh để tự lừa mình mà thôi.
“…Ha, vậy ra tôi cũng là nô lệ của Thần à.”
“Trong mắt tôi bây giờ là vậy. Emma, cậu đang chiến đấu vì điều gì? Giết một cô gái chỉ muốn sống yên ổn… đó là công lý sao?”
“Ma Vương là kẻ tội đồ, đã giết vô số người. Mong ước hòa bình của cô ta có thật hay không, chính tôi cũng không phân biệt được. Cho dù cô ta có nghĩ như vậy bây giờ…nhưng trong tương lai, ai biết cô ta có thay lòng đổi dạ hay không? Vì Thần, và cũng vì nhân loại, Ma Vương phải bị tiêu diệt.”
“…Vậy sao. Có vẻ chúng ta không thể hiểu nhau được nữa rồi.”
Trong cuộc chiến sinh tử, Claire lại thấy cay cay nơi khóe mắt.
Người bạn từng quan trọng nhất, giờ đã là kẻ thù.
(Emma và mình đã đi trên hai con đường khác nhau. Nhưng mình đã có đồng đội mới, nên sẽ ổn thôi. …Còn Emma thì sao? Có ai ở bên cạnh cậu ấy không? Emeralda… liệu có mãi đồng hành với Emma không?)
Ngay cả lúc đối đầu, Claire vẫn lo cho Emma.
Có lẽ ngay từ đầu, cô đã không xem trận đấu này là cuộc chiến một mất một còn.
Cô chỉ muốn có cơ hội để đối mặt Emma thêm một lần nữa.
“Emma… Cậu đã khổ tâm từ trận chiến hôm đó đến giờ, đúng không…? Có lẽ nỗi khổ ấy vẫn sẽ tiếp tục. Nhưng… tôi mong một ngày nào đó cậu sẽ tìm được bình yên và hạnh phúc. Tôi luôn thích nụ cười của cậu, Emma…”
“…Nếu một ngày tôi có thể cười trở lại… thì đó sẽ là ngày đánh bại Ma Vương.”
“Ra là vậy…”
(Có lẽ đó là điều duy nhất cậu ta có thể nghĩ bây giờ. Nhưng theo thời gian, biết đâu sự lãng quên dịu dàng sẽ chữa lành trái tim cậu ta thì sao…? Lúc đó mình cũng đã không còn ở bên cạnh cậu ta nữa. Nhưng như vậy cũng được… Chỉ cần cậu có thể nở nụ cười ấy với ai đó khác… là đủ rồi.)
Emma lại lao tới.
Một đường chém siêu tốc nhắm vào cổ. Claire nghiêng người tránh, đồng thời chém trả vào thân Emma.
Emma không né.
Lưỡi kiếm chém sâu vào nửa thân Emma—rất sâu.
(Hả… A…)
Claire bối rối vì đã gây thương tích cho Emma. Dù có đang là kẻ địch, cô vẫn không thể xem Emma là kẻ thù mà đối đãi.
Dù vậy, Emma vẫn tiếp tục vung kiếm.
Claire khựng lại chỉ một nhịp.
Và thế là—hai cánh tay cô bay lên.
“…Chậc.”
Emma không dừng.
Một nhát chém sắc bén đủ để chẻ đôi giáp Thánh Hiệp Sĩ đã cắt đứt cổ Claire.
“Ah…”
Đây là lần thứ hai cô bị chém đứt đầu.
Dù có bị chặt đầu, cô vẫn chưa chết ngay. Nhưng cơ thể không thể chuyển động.
Nghĩa là… cô đã thua.
“Kết thúc rồi, Claire.”
Emma nâng kiếm muốn kết liễu Claire.
Nhưng lưỡi kiếm dừng lại giữa chừng.
“Xin lỗi vì xen ngang, nhưng tôi sẽ không để cô giết Claire. Cô ấy là đồng đội quan trọng của tôi.”
Yuurai đã dùng [Rối Ma] để khống chế Emma.
Claire biết kết cục sẽ là như vậy. Đây vốn không phải trận tử chiến gì cả.
Nếu cô chết, Yuurai chỉ việc dùng sinh mạng của mấy vạn người để hồi sinh cô—thế nên tốt nhất là cô không nên chết.
(Lại thua rồi… Mình muốn mạnh hơn Emma một ngày nào đó… nhưng mình không muốn đấu với cậu ta nữa…)
Với suy nghĩ nhẹ nhàng đó, Claire khẽ nhắm mắt lại.