Chương 80 - Thánh Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ
- Trang chủ
- Phù Thủy Bất Tử Sẵn Sàng Hy Sinh 10,000 Sinh Mạng Để Đổi Lấy Một Điều Ước
- Chương 80 - Thánh Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ
Ngay cả sau khi đánh bại bọn thiên thần, Gilka vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Kể cả khi Yuurai kiểm tra bằng [Thấu Thị Tâm Linh], lớp sương khó chịu đó vẫn chưa tan đi.
Vì đã đánh bại cả gốc rễ mà chẳng thay đổi gì, Yuurai quyết định trước mắt cứ nhờ Emeralda giúp xem sao.
Cùng với Deena và những người đang chờ lệnh, cả nhóm đi tới chỗ Emeralda. Sự hiện diện của cô ấy khá nổi bật nên họ nhanh chóng tìm ra chỗ cô ấy. Gilka thì được Skeleton bế cẩn thận theo sau.
Khi cả nhóm bước đi trong thị trấn tĩnh lặng, Yuurai dặn Deena.
“Deena, người phá hủy thị trấn không phải tôi, mà là các thiên thần đấy, nhớ báo cáo rõ ràng cho Hội Mạo Hiểm Giả nhé?”
“……Tôi biết rồi. Nhưng Ma Vương cũng gây ra kha khá thiệt hại mà…”
“Ờm thì, thì cứ báo luôn cũng được. Nhưng các thiên thần gây ra nhiều hơn tôi. Cái đó là chắc chắn.”
“Ừm……”
Deena gật đầu, thì Fia nói đầy nhiệt huyết:
“Dù vậy, sức mạnh của Ma Vương thật sự quá tuyệt vời! Đối thủ mạnh như mấy thiên thần mà Ma Vương vẫn đánh bại, lại còn cố tránh phá hủy thị trấn! Thành thật mà nói, ngay cả tôi chắc cũng không đánh nổi bọn chúng!”
“Ngay cả cô cũng không đánh nổi sao? Cô cũng mạnh lắm mà.”
“Sức chiến đấu của tôi còn chưa đến một trăm ngàn. Với lại, tuy tôi là nhân loại nên không bị suy yếu bởi thuộc tính thánh, nhưng ánh sáng đó vẫn gây sát thương. Tôi có thể phòng thủ, nhưng bọn chúng ở tít trên trời, chẳng có khe hở nào để phản công. Thanh kiếm đó cũng có vẻ đặc biệt nữa. Chắc nó hiệu quả cả với nhân loại. Độ sắc bén cũng ghê gớm, tôi đứng trước nó chắc chỉ bị chém gục thôi.”
“Ra là vậy. Nếu những thứ như thế cứ xuất hiện đều đều thì phiền thật… Này Claire. Thứ đó là do đứa bé năm tuổi đó triệu hồi, đúng không? Một đứa trẻ năm tuổi mà có thể gọi ra thiên thần mạnh cỡ đó sao?”
“……Theo những gì tôi biết thì không thể. Chắc chúng đang dùng loại ma pháp hỗ trợ nào đó mà tôi không biết.”
“Vậy là có thể còn nữa sẽ xuất hiện… Có lẽ là không thể lơ là rồi. Mà thôi, có xuất hiện thì tôi sẽ xử lý hết, nhưng đừng ai đổ lỗi nếu thị trấn bị vạ lây nhé… A, bên kia đang làm gì đó nữa rồi…”
Yuurai cảm nhận được luồng khó chịu từ hướng nhà thờ. Cô không xác định được chuyện gì đang xảy ra, nhưng ma lực thuộc tính thánh đang trào ra mạnh mẽ.
“Bảo họ dừng cuộc phản kháng vô ích, hay nghiền nát toàn bộ luôn đây… Hừmm, vì Lipia cũng ở đây, tốt nhất là không để xảy ra chuyện phiền phức…”
Khi cả nhóm vừa định tiến về phía nhà thờ, một Thánh Hiệp Sĩ khoác giáp bạc và Thánh nữ Emeralda chặn đường họ. Thánh Hiệp Sĩ chắc chắn là Emma. Còn Thánh nữ, dù đang giữa lúc bị tập kích như vậy, vẫn mặc bộ lễ phục trắng tinh của mình.
“Yo. Emma với Emeralda đúng không? Lâu rồi không gặp.”
Yuurai chào xã giao. Tất nhiên, chẳng có câu trả lời vui vẻ nào cả. Thánh Hiệp Sĩ rút kiếm, Claire và Fia cũng vào tư thế chiến đấu.
“……Ma Vương. Vì sao ngươi lại đến đây?”
Giọng nói quen thuộc. Đúng như đã nghĩ, người trong bộ giáp là Emma.
“Vì sao tôi đến? Là các người tấn công trước còn gì? Đây là… trả đũa nhẹ thôi… mà cũng không hẳn. Lý do chính là, do ma pháp kỳ quặc của đám thiên thần đó, Gilka vẫn chưa tỉnh lại. Bọn tôi không xử lý được, nên muốn nhờ Thánh nữ xem thử.”
“……Không đời nào bọn tai lại giúp đồng bọn của Ma Vương.”
“Đừng căng thẳng như thế. Tôi đâu có định làm kẻ thù của các người. Chính các người cứ lao vào tấn công tôi.”
“……Ý ngươi là chúng ta yếu đến mức không đáng để xem là kẻ thù?”
“Đừng tự ti vậy. Đúng là có chênh lệch về sức mạnh, nhưng tôi thật sự chẳng có lý do gì để đánh nhau với Giáo Hội. Các người không kiếm chuyện với tôi thì tôi cũng chẳng làm gì.”
“……Ngươi là Ma Vương, đã cướp đi vô số sinh mạng. Một mối đe dọa của thế giới với tương lai không thể đoán. Bọn ta không thể bỏ mặc ngươi long nhong bên người như thế.”
“……Cứng đầu thật. Tôi nói là bản thân chỉ muốn sống yên ổn thôi mà.”
“Lời của Ma Vương thì bọn ta sao có thể tin được.”
“À, hiểu rồi. Này, Thánh nữ. Cô cũng nghĩ là phải tiêu diệt tôi cho bằng được sao?”
Khi Yuurai nhìn sang, Emeralda cúi xuống buồn bã.
“……Tôi không biết. Tôi nghĩ Ma Vương không nên tồn tại, nhưng tôi không muốn đánh nhau với cô nữa.”
“Vậy cô có thể nói điều đó với vị Hiệp Sĩ bên cạnh mình được không? Đánh nhau chẳng có ích gì đâu. Chỉ khiến thêm nhiều thiệt hại mà thôi.”
Emeralda nhìn sang Emma. Nhưng cô ấy có vẻ không biết phải nói gì.
Lúc đó, Claire bước lên.
“Emma. Dù cô nghĩ thế nào, cô cũng biết mình không thể thắng chúng tôi. Cô thực sự muốn lao vào một trận chiến vô vọng sao?”
Đáp lại lời lạnh lùng của Claire, Emma trả lời với giọng đau đớn.
“……Tôi không định chết vô ích. Claire, hãy đấu với tôi đi.”
“Đấu tay đôi? Tại sao?”
“Dù tôi và Emeralda có hợp lực cũng không thể đánh bại Ma Vương. Nhưng ít nhất, tôi muốn giải thoát cho cậu khỏi sự thao túng của Ma Vương. …Tôi sẽ tự tay giết cậu.”
“Tôi không bị Yuurai thao túng.”
“Không thể nào. Claire không phải là kiểu người sẽ đứng về phía Ma Vương.”
Claire thở dài.
“Này Yuurai. Tôi có thể giải quyết chuyện riêng một chút không?”
“Tùy cô. Quyết định là ở cô mà.”
“Cảm ơn. Vậy Emma, đấu thôi. Nhưng nếu vậy, tôi có một điều kiện. …Emeralda. Nếu tôi thắng Emma, tôi muốn cô xem giúp tình trạng của Gilka. Có thể cô sẽ cứu được cô ấy.”
Emeralda gật đầu.
Claire bước về phía Emma.
(Mình vẫn lo chuyện đang xảy ra ở nhà thờ… nhưng vì Claire đã thương lượng được với Thánh Nữ rồi, mình sẽ đứng xem trước đã.)