Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 110 - Cuộc Sống An Nhàn

  1. Trang chủ
  2. Phù Thủy Bất Tử Sẵn Sàng Hy Sinh 10,000 Sinh Mạng Để Đổi Lấy Một Điều Ước
  3. Chương 110 - Cuộc Sống An Nhàn
Trước
Sau

 

Yurrai vẫn chưa nghĩ ra cách nào để qua mặt Rilshen.

(Thực tế thì, coi như lần này mình đã thua. Thật bực mình khi phải để yên cho kẻ đã khiến Rifiris đau khổ, nhưng mình thực sự không thể làm gì được hắn…)

Tuy nhiên, Rilshen cũng sẽ không đạt được kết quả mà hắn mong muốn. Hắn muốn nuôi dưỡng Rifiris thành Dũng Giả mạnh nhất để tiêu diệt Ma Vương. Điều đó giờ đây đã không còn khả thi nữa.

“Có vẻ như ta không thể động vào ngươi. Có lẽ trận này ta thua rồi. Thế nhưng, Rifiris không còn là Dũng Giả nữa. Ta đã dùng ma pháp của mình để biến đổi thiên chức đó. Vì vậy, bản anh hùng ca mà ngươi hằng mong đợi sẽ chẳng bao giờ xuất hiện đâu. Thật đáng tiếc nhỉ.”

Nghe vậy, vẻ mặt đầy tự tin của Rilshen bỗng chốc thay đổi.

“Cái… gì cơ…? Ta đã hy sinh cả một thị trấn để biến Rifiris thành Dũng Giả mạnh nhất. Không đời nào một Dũng Giả lại khuất phục trước sức mạnh của Ma Vương!”

“Có đấy. Sức mạnh của ta vượt xa cả sức mạnh của Dũng Giả. Vả lại, việc chúng ta đang ngồi đây trò chuyện thân mật thế này, chẳng phải vốn dĩ đã là chuyện nực cười rồi sao?”

“Đó là vì… vì số sinh mạng hiến tế cho Thần vẫn chưa đủ…!”

“Dù ngươi có hiến tế bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng vô nghĩa thôi. Rifiris không còn là Dũng Giả, thậm chí em ấy giờ đây còn gần gũi với đồng loại của ta hơn. Rifiris sẽ sống cùng ta.”

“Điên rồ… Dũng Giả không được phép khuất phục Ma Vương… Dũng Giả phải là sự tồn tại mạnh nhất và vô địch…”

Rilshen ôm lấy đầu. Hắn có thể thản nhiên hủy diệt cả một thị trấn, vậy mà chỉ vì việc mất đi Dũng Giả mà lại trở nên hoảng loạn đến thế.

Đối với Rilshen, Dũng Giả có lẽ là sự tồn tại đồng nghĩa với Thần linh. Những kẻ tin tưởng quá mù quáng vào một điều gì đó thường sẽ trở nên cực kỳ mong manh khi bị phản bội.

“Rifiris! Diệt trừ Ma Vương mau!”

Đôi mắt đỏ rực như hồng ngọc của Rilshen lóe sáng. Có lẽ hắn vừa kích hoạt một kỹ năng cưỡng chế hành động lên người khác.

Thế nhưng, Rifiris hoàn toàn không hề lay chuyển.

“Không. Yurrai là bạn của ta mà. Sao tacó thể giết chị ấy được.”

Nguyên nhân khiến kỹ năng của Rilshen bị vô hiệu hóa vẫn còn là một ẩn số. Có lẽ Rifiris sở hữu năng lực kháng cự các kỹ năng loại đó, hoặc cũng có thể do ma lực mà cô bé đang mang trong mình quá đỗi khổng lồ.

“Dũng Giả và Ma Vương là bạn bè? Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra!”

“Ta không còn là Dũng Giả nữa. Vốn dĩ ta cũng chẳng muốn làm Dũng Giả chút nào.”

“Phải có… chắc chắn phải có cách nào đó để khôi phục sức mạnh Dũng Giả…!”

“Dù có đi chăng nữa thì cũng đừng dùng lên người ta. Ta không muốn làm Dũng Giả thêm một lần nào nữa đâu.”

Rilshen trừng mắt nhìn Yurrai với khuôn mặt dữ tợn như quỷ dữ.

“Ngươi dám cản trở kế hoạch của ta… Ta sẽ không tha thứ cho ngươi…!”

“Không tha thứ thì ngươi định làm gì? Ta không thể động vào ngươi, nhưng với chút sức mạnh cỏn con đó, ngươi cũng chẳng thể làm gì được ta đâu.”

“… Chắc chắn ta sẽ giết chết ngươi.”

“À, vậy sao. Ta không biết ngươi định làm thế nào, nhưng… được rồi, hãy làm thế này đi. Tên mặc đồ đen kia, ngươi tên là Neil đúng không? Lại đây.”

Yurrai dùng ma pháp thao túng rối để điều khiển Neil, bắt cô ta quỳ xuống bên cạnh. Cô đặt bàn tay phải lên đầu Neil.

“Ngài định giết ta sao? Mạng sống của ta đối với Điện hạ vốn chẳng có bao nhiêu giá trị đâu.”

“Nói ra những lời đó ngươi không thấy đau lòng sao? Khi mà chủ nhân mình phụng sự chẳng hề coi trọng mình chút nào.”

“Ta là công cụ của Điện hạ. Công cụ thì không cần ý chí hay cảm xúc, và tốt nhất là có thể thay thế được. Ta chỉ đang hoàn thành nhiệm vụ của mình mà thôi.”

“… Theo một nghĩa nào đó thì cũng đáng nể đấy. Dù đó là tâm thế mà ta không tài nào hiểu nổi. Vậy thì, hỡi món công cụ kia, hãy giam giữ vị Điện hạ quý báu của ngươi tại nơi này suốt đời. Cấm tuyệt đối việc tiếp xúc với bên ngoài. Dù Rilshen có ra lệnh gì đi nữa, ngươi cũng không cần phải tuân theo. Đừng để hắn chết, cũng đừng để hắn tự do, cứ để hắn sống một cuộc đời an nhàn, chỉ có ăn và ngủ cho đến hết đời đi.”

Yurrai thi triển thuật [Thao Túng Tâm Trí]. Tâm trí của Neil không hoàn toàn bị phá hủy, nhưng co ta sẽ ưu tiên việc thực hiện mệnh lệnh của Yurrai lên hàng đầu.

“… Đã rõ. Thưa chủ nhân.”

“Ngoan lắm.”

Neil lập tức hành động, khống chế Rilshen. Hắn lấy ra những xiềng xích từ đâu đó, tước đi sự tự do của cả tay và chân Rilshen.

(Rilshen trông cũng có vẻ mạnh đấy, nhưng quả nhiên Neil vẫn cao tay hơn. Giữa một Hoàng tử và một hộ vệ thì năng lực yêu cầu khác nhau là chuyện đương nhiên.)

“Neil! Ngươi đang làm gì vậy! Thả ta ra!”

“Xin lỗi Điện hạ. Ta buộc phải thực hiện mệnh lệnh này bằng mọi giá.”

“Khốn kiếp! Đồ Ma Vương hèn hạ! Dám dùng thủ đoạn bỉ ổi!”

“So với ta, chẳng phải ngươi còn hèn hạ hơn nhiều sao? Thản nhiên hủy diệt cả một thị trấn, đó là điều mà ngay cả ta cũng không thể làm nổi khi còn tỉnh táo đấy.”

“Dân chúng của địch quốc không phải là người! Giết sạch bọn chúng thì có vấn đề gì chứ!”

“Ngươi đúng là kẻ không thể hiểu nổi. Thật đáng tiếc khi không thể giết ngươi. Mà thôi, đối với con người, sự nhàm chán tột độ còn đau đớn hơn cả cái chết. Dù có hơi phiền phức cho Tộc Người Thỏ, nhưng ngươi cứ ở lại ngôi nhà này mà tận hưởng cuộc sống an nhàn suốt đời đi. Đó là hình phạt vì đã dám động vào người bạn quan trọng của ta.”

Cảm thấy không còn việc gì ở đây nữa, Yurrai đứng dậy.

“Neil! Ngươi định phản bội ta sao! Nếu đã phản bội… thì hãy chết ngay đi!”

“… Điện hạ. Xin lỗi ngài. Mệnh lệnh của Ma Vương là ưu tiên hàng đầu.”

“Đừng có đùa! Chết ngay đi! Ta là Hoàng tử đấy! Một kẻ cận vệ hèn mọn như ngươi mà dám chống lệnh sao!”

“Xin thứ lỗi.”

Yurrai quyết định không nghe tiếp cuộc tranh cãi của hai người họ nữa.

“Aiz. Dù có là người quyền cao chức trọng đi chăng nữa, cũng không nên coi thường những người ở bên cạnh mình như thế.”

Yurrai quay lại nhìn sáu người đang đi theo phía sau.

“Tôi không biết nên nghĩ thế nào về Deena, nhưng với những người còn lại, tôi thực sự rất quý mọi người. Thế nên, đừng bao giờ trở thành công cụ của tôi nhé.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 110 - Cuộc Sống An Nhàn

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Bìa
Nuôi kẻ thù để gây rắc rối
01_01
(18+)Đêm Hoa Giấy Nở Rộ
Có Mới Nới Cũ
Có Mới Nới Cũ
Ngâm vịnh phong ca
Ngâm Vịnh Phong Ca
Không Có Tiêu Đề2551_20251208213501
Liệu Pháp Chữa Lành Cùng Mèo
image_2025-11-09_224314996
Sự Ấm Áp Từ Em
Tags:
Âu cổ, girls love, Hành động, Tiểu Thuyết, Xuyên Không
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz