Chương 100 - Hắc Thiên Sứ
- Trang chủ
- Phù Thủy Bất Tử Sẵn Sàng Hy Sinh 10,000 Sinh Mạng Để Đổi Lấy Một Điều Ước
- Chương 100 - Hắc Thiên Sứ
Thiên Thần mà Rifiris tự mình triệu hồi có hình dáng một thiếu nữ. Cô mặc giáp nhẹ, tay phải cầm kiếm, tay trái cầm khiên—trông chẳng khác nào một nữ chiến binh Valkyrie hơn là thiên thần.
“Trước mắt, đánh bại bọn chúng đã. Chắc là dễ hơn mấy con trước.”
Vừa cường hóa cho Claire và Lipia, Yuurai vừa tấn công đám thiên thần đang lao tới bằng vô số [Hắc Kiếm].
Có lẽ phòng ngự của chúng kém hơn con thiên sứ mặc giáp trước đó, nên khắp người đều bị thương tích. Tuy nhiên, các vết thương khá nông, không rõ có gây sát thương thật sự không—chúng còn chẳng tỏ ra đau đớn.
“Claire! Tôi sẽ giữ chân bọn chúng, cô kết liễu!”
“Hiểu rồi.”
Yuurai dồn [Hắc Kiếm] từ trên cao xuống. Bị áp lực ép xuống, các thiên sứ rơi xuống mặt đất.
(Nếu chiến thuật cứ thế này, chúng làm sao thắng được mình với Claire…)
Ngay lúc Yuurai nghĩ vậy, những thiên thần đang rơi bắt đầu cất giọng hát.
Trong tai người thường, đó hẳn là một giọng hát thánh khiết, cao vút và đẹp đẽ.
Nhưng—
“Kh…!”
Với Yuurai, âm thanh ấy khó chịu đến cực độ. Giống như tiếng móng tay cào lên bảng đen—nhưng còn tệ hơn nhiều.
Không chỉ khó chịu, tiếng hát rõ ràng làm rối loạn tinh thần, khiến cô khó vận dụng ma lực. Sức mạnh của các [Hắc Kiếm] suy yếu có thể thấy rõ và bị thanh tẩy bởi ánh sáng của thiên thần.
“Đúng là khó chịu thật…”
Claire và Lipia tất nhiên cũng bị ảnh hưởng. Lipia ôm đầu gối xuống, che tai, không thể động đậy. Claire cũng lảo đảo vài bước.
Nhưng vì Claire chủ yếu chiến đấu bằng Kiếm Thuật hơn là ma pháp, nên khả năng bị cản trở có lẽ ít hơn.
“Claire! Cô vẫn còn chiến được chứ!?”
“Tôi còn đánh được!”
“Tôi khó hỗ trợ lắm đấy! Cẩn thận!”
“Được!”
Vì đòn tấn công của Yuurai bị suy yếu, các thiên thần lập tức tự do bay lượn và tiếp tục hát.
May mà chúng không giỏi tấn công tầm xa—chúng chọn áp sát.
Ba thiên thần lao về phía Claire, hai con còn lại nhắm vào Yuurai và Lipia. Vì phải vừa bảo vệ Lipia vừa chiến đấu, tình thế khá bất lợi cho Yuurai.
(Mình không để Lipia bị thương được. Dù không đánh hết sức, mình vẫn mạnh hơn chúng. Hơn nữa, giờ mình có cách khắc chế thuộc tính Thánh rồi.)
Yuurai bao quanh mình bằng vô số [Hắc Kiếm], quăng vào hai thiên thần. Không gây sát thương, nhưng đủ để cản trở động tác của chúng.
Trước khi bị áp sát, Yuurai tranh thủ tích tụ ma lực.
“……Hắc Thiên Sứ, triệu hồi.”
Trước mặt Yuurai hiện ra một phụ nữ tuyệt đẹp với đôi cánh đen và mái tóc tím nhạt. Cô có dáng người trưởng thành và cầm hai thanh đoản kiếm đỏ như máu.
Tuy xuất hiện với khí thế dữ dội… Hắc Thiên Sứ bỗng khuỵu xuống một gối.
“Hả? Này, ngươi ổn không vậy?”
Chẳng lẽ tiếng hát của thiên sứ gây sát thương nghiêm trọng cho cô ta?
Yuurai hơi lo.
Hắc Thiên Sứ ôm đầu vài giây rồi lắc mạnh, như muốn loại bỏ thứ gì đó.
Cô liếc nhìn Yuurai.
Trong đôi mắt ấy—lần đầu tiên Yuurai thấy ánh sáng của “ý chí”, khiến cô hơi sững lại.
“À… Đánh được không?”
Hắc Thiên Sứ gật đầu.
“Vậy thì giết hai tên đó.”
Hắc Thiên Sứ lao lên. Động tác hơi chậm, nhưng vẫn đủ để chiến đấu.
Hắc Thiên Sứ không chỉ có “thuộc tính Bóng Tối”—cô là một thiên thần hệ bóng tối. Nếu lời Ác Thần là đúng, cô sở hữu sức mạnh ăn mòn thuộc tính Thánh.
Không phải miễn nhiễm hoàn toàn, nhưng vì Thánh và Hắc đều khắc chế nhau, nên đòn tấn công của cô ấy vẫn cực kỳ hiệu quả.
Để tránh ảnh hưởng, Yuurai thu hồi [Hắc Kiếm] trở về.
“Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”
Hắc Thiên Sứ hét lên. Đó không chỉ là tiếng hét—mà là một đòn công kích ma lực. Áp lực ấy khiến các thiên thần chậm hẳn.
Cô vung hai lưỡi kiếm như múa, xé rách thân thể thiên thần, tạo những vết thương sâu khó phục hồi.
Thanh kiếm của thiên thần cũng cứa vào cô ta, nhưng Yuurai liên tục truyền ma lực, khiến vết thương lập tức liền lại.
Hắc Thiên Sứ vốn là một thân thể ma thuật tạm thời—chừng nào ma lực không bị cắt đứt, cô sẽ không biến mất.
(Điểm yếu là mình chỉ triệu hồi được một Hắc Thiên Sứ… Nếu dư sức, có nên dùng Siêu Tha Hóa không? Nhưng phải sử dụng quyền năng của Ma Vương…)
Nếu dùng quyền năng của Ma Vương, ma vật có thể kéo đến—cô rất muốn tránh điều đó.
“Trước hết giết đám thiên thần đã.”
Hắc Thiên Sứ dồn hai thiên thần bỏ chạy.
Trong khi đó, Claire khá vất vả. Áo giáp rách tươm, nếu không có Yuurai hỗ trợ liên tục, cô đã trọng thương từ lâu.
(Dù là Claire cũng khó đấu với ba con một lúc… nhưng giờ thì ổn rồi.)
“Hỗ trợ Claire! Giết nốt đám còn lại!”
Hắc Thiên Sứ bay về phía Claire, tham chiến với hai thiên thần còn lại.
Có thêm khoảng trống, Claire lập tức chém đôi người một thiên thần. Nó vẫn còn động đậy, nhưng sau khi bị cô chém nốt phần đầu, nó đã tan biến.
Claire nhập bọn với Hắc Thiên Sứ, chỉ còn một kẻ địch—tình thế xoay chuyểnhoàn toàn.
Cả hai quét sạch đám thiên thần.
“Claire! Hắc Thiên Sứ! Tốt lắm! Cảm ơn hai người!”
Yuurai gọi, Claire chỉ gật đầu. Còn Hắc Thiên Sứ thì—không hiểu sao—ôm chầm lấy Yuurai.
“Hở? Đ-Đợi đã!?”
Hắc Thiên Sứ ôm đầu Yuurai, dụi mặt vào người cô như một cô gái lớn tội nghiệp.
Cảnh tượng ấy khiến sát ý từ Claire và Lipia bùng lên.
“……Này, Yuurai. Cô ta là ai?”
“Yuurai. Chị đã làm gì với cô ta khi bọn em không nhìn thấy hả?”
“Khoan! Tôi có làm gì đâu! Tôi chỉ triệu hồi và cho cô ta chiến đấu! Tôi từng triệu hồi vài lần rồi nhưng đây là lần đầu cô ta hành xử như vậy. Có lẽ là do ảnh hưởng của tiếng hát?”
Có thể tiếng hát của đám thiên thần đã làm thay đổi trạng thái tâm trí của Hắc Thiên Sứ. Nhưng cô ta vốn có “tâm trí” sao? Yuurai cứ nghĩ cô ta chỉ là một thực thể chiến đấu vô tri.
“Này… Hắc Thiên Sứ? Thả tôi ra được không?”
“Tiếng hát… đã khiến ta nhớ lại. Ta từng là một thiên thần. Và ngươi là người đã hủy diệt ta. Hãy chịu trách nhiệm đi.”
“……Ngươi còn nói được nữa hả? Ừm thì… đúng là tôi đã từng hủy diệt cô. Vậy thì từ giờ tôi sẽ đối xử tốt với cô.”
Hắc Thiên Sứ buông Yuurai ra. Mỉm cười khẽ, rồi tan biến vào không trung.
“……Tiếng hát khiến cô ta hồi phục ký ức sao. Thì ra cô ta vẫn còn ký ức thật.”
Vì đây là lần đầu Yuurai dùng Hắc Thiên Sứ nên vẫn còn nhiều điều chưa rõ.
Ít nhất, cô ta chắc chắn là một đồng minh mạnh mẽ.
Trong lúc Yuurai còn đang suy nghĩ, Claire và Lipia lần lượt ôm lấy cô.
“Thứ này rất nguy hiểm. Đừng triệu hồi nhiều làm gì.”
“Ừm… em cũng thấy có gì đó bất ổn…”
“……Hai người à. Việc của Rifiris còn chưa xong, ghen tuông hãy để sau đi.”
Được Yuurai nhắc nhở, hai người miễn cưỡng buông ra.
“Đám thiên thần tạm thời xử lý xong rồi, nhưng chúng ta vẫn phải giải quyết chuyện của Rifiris. Nhưng phải làm sao đây…?”
Claire và Lipia đều không thể trả lời câu hỏi ấy.
—
Lời của nhóm dịch (#`-_ゝ-):
Vì raw eng của bộ này chỉ có 100 chương, nên nhóm dịch sẽ tạm ngừng ra chương cho đến khi nhóm tìm được nguồn raw eng hoặc nhật.
Cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện nha. (´▽`ʃ♡ƪ)