Giới Thiệu
Phu quân ta, Vĩnh Bình Hầu, vốn cùng biểu muội thanh mai trúc mã. Lúc hắn còn đang để tang Thái phu nhân – mẫu thân Hầu phủ – lại cùng nàng vượt quá lễ giáo, khiến biểu muội mang thai.
Chuyện xấu bị phát giác giữa thanh thiên bạch nhật, trước bao cặp mắt trong phủ. Biểu muội xấu hổ, nhảy xuống sông tự vẫn, song được cứu lên, không chết được. Bên bờ sông, kẻ đứng xem đông nghịt. Lời đàm tiếu sắc nhọn như dao, cắt vào da thịt từng nhát.
Ta khẽ cong môi, lòng dâng một luồng hàn ý. Ngón tay nhẹ gõ lên bài vị tổ tiên trước án thờ, giọng điềm tĩnh vang giữa đám đông: “Đang kỳ tang mà còn tư thông, chính là tội bất hiếu đứng đầu thập ác. Dù là Hầu gia, cũng không thoát tám mươi trượng hình.”
Lời vừa dứt, tiếng khóc thảm của biểu muội đột nhiên im bặt. Nàng cúi đầu, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đen sâu dần ngẩng lên nhìn ta. Trong ánh mắt ấy, không còn vẻ yếu đuối ngày thường, chỉ còn oán hận ngút trời – như muốn xé toạc lớp mặt nạ đã giấu kín bấy lâu.