Chương 5
Từ ngày Cố Đường bắt đầu gọi “chồng ơi” thay vì “Phó Lâm Châu”, ánh mắt anh mỗi lần nghe đều sáng rực lên — như chú cún vừa được thưởng bánh. Mỗi lần cô cất tiếng gọi, đuôi (nếu có thật) chắc hẳn đã vẫy đến gãy mất.
Một buổi tối, hai người cùng tham dự tiệc mừng của tập đoàn đối tác. Từ khi mang thai, Cố Đường đã hạn chế xuất hiện ở các sự kiện đông người, nhưng lần này là dịp quan trọng, cô buộc phải đi cùng chồng.
Trên đường đến nơi, vì một nụ hôn “bất ngờ” của ai đó, cả hai suýt trễ giờ. Cố Đường vừa chỉnh lại son vừa lườm anh: “Tất cả là tại anh! Ai bảo phải hôn cho bằng được, giờ trễ rồi đó!”
Phó Lâm Châu chẳng những không thấy xấu hổ, còn nhỏ giọng cười: “Trễ một chút cũng đáng mà.”
Trong buổi tiệc, anh gần như dính chặt bên cạnh vợ — rót nước, lấy trái cây, giữ ghế, chẳng khác gì “vệ sĩ toàn năng kiêm trợ lý riêng”. Người xung quanh nhìn mà vừa ghen tỵ vừa bật cười.
Có vài tiếng xì xào truyền tới:
“Trời ạ, bà Phó đúng là được cưng như công chúa.”
“Tưởng họ là hôn nhân thương mại chứ? Nhìn kiểu kia thì ai tin được.”
“Thật ra Tổng Phó cũng có mắt nhìn đấy, chị ấy vừa đẹp vừa giỏi — bao nhiêu người theo đuổi mà không ai lọt nổi.”
Một cô gái trẻ xinh đẹp tiến lại gần, mỉm cười gọi:
“Chị dâu!”
Cố Đường hơi ngạc nhiên — hóa ra là em họ của Phó Lâm Châu, cô gái từng bị báo chí đồn là “người tình tin đồn” của anh.
Cô em hào hứng khoe: “Hôm trước em với anh họ ăn cơm, chỉ một bữa mà anh ấy nhắn cho chị hơn trăm tin nhắn! Toàn là khoe vợ, rồi gửi ảnh hai người — dính nhau y như keo ấy ạ!”
Phó Lâm Châu lập tức cau mày, giơ tay véo nhẹ má em họ: “Con bé này, nói ít thôi, vợ anh nghe xong lại giận đấy.”
Anh kéo Cố Đường lại gần, cẩn thận bảo vệ cô khỏi những ánh nhìn tò mò. Cố Đường nghiêng đầu nhìn anh, môi cong nhẹ: “Anh định làm gì vậy?”
Anh cúi đầu, ghé sát bên tai cô, khẽ cười: “Làm chồng.”
Khi bữa tiệc kết thúc, tin vui về việc cô mang thai cuối cùng cũng được tiết lộ với hai bên gia đình. Bố mẹ hai bên vừa mừng vừa trách: “Sao chuyện lớn thế này mà giấu kỹ thế?!”
Phó Lâm Châu đứng nghiêm chỉnh, giọng đầy lý lẽ: “Vì con sợ mọi người đến thăm nhiều, vợ con sẽ mệt. Bây giờ con chỉ muốn lo cho hai mẹ con khỏe mạnh.”
Ông Phó trừng mắt: “Lý do hay thật! Còn hồi nhỏ tao đau thì mày có lo cho tao thế không?”
Phó Lâm Châu nở nụ cười ngoan ngoãn: “Con thương bố, nhưng vợ con còn đang mang con của bố cơ mà — phải thương gấp đôi chứ.”
Câu nói khiến cả bàn ăn bật cười.
Thời gian trôi, thai kỳ đã bước sang giai đoạn ổn định. Phó Lâm Châu càng thận trọng hơn. Ngoài một lần “không kìm lòng được”, anh gần như giữ khoảng cách tuyệt đối.
Cố Đường đùa: “Anh sống như hòa thượng, còn em như ni cô vậy.”
Anh xấu hổ gãi đầu: “Thì anh chỉ sợ làm em mệt thôi mà…”
Một hôm, Cố Đường mặc váy ngủ mát mẻ bước ra, khiến anh lúng túng tới mức ném luôn chăn ra ban công. Từ khi cô mang thai, anh cố tình chuẩn bị hai chiếc chăn riêng để “giữ an toàn”.
Cô vừa lau tóc vừa hỏi: “Chăn đâu mất rồi?”
Anh lắp bắp: “Anh… anh đem phơi rồi.”
Cố Đường cười khẽ, kéo góc chăn, ra hiệu anh lại gần. “Đến đây đi, anh học bác sĩ nói rồi còn gì, giai đoạn này an toàn rồi mà…”
Phó Lâm Châu sững người, mặt đỏ như cà chua chín. “Vợ ơi… bác sĩ bảo… phải… phải cẩn thận…”
Cô khẽ ôm lấy cổ anh, giọng thì thầm bên tai, mềm như tơ: “Anh chỉ cần cẩn thận… nhưng đừng xa em nữa.”
Không khí dịu lại, tràn ngập sự ngọt ngào và yêu thương.
Vài tháng sau, cô bất ngờ đau bụng giữa lúc anh đang họp trực tuyến với đối tác nước ngoài. Nhìn thấy vợ ôm bụng nhăn mặt, anh tái mét, bỏ dở cuộc họp, lao đến đỡ cô. “Đừng sợ, có anh đây. Chúng ta đi bệnh viện ngay!”
Cả đường đi, anh ôm chặt cô trong lòng, gương mặt căng thẳng đến toát mồ hôi. May mắn thay, bác sĩ bảo chỉ là cơn gò giả.
Anh ngồi phịch xuống ghế, người rã rời, trán ướt đẫm mồ hôi, đôi tay run run vẫn nắm chặt tay vợ. Cô cười khẽ: “Thấy chưa, Phó tổng oai phong giờ cũng sợ đến thế.”
Anh áp trán vào tay cô, giọng khàn khàn: “Anh chỉ sợ em đau thôi.”
Cô nhìn anh, ánh mắt dịu lại. Khoảnh khắc ấy, giữa bao lo lắng, vẫn là hạnh phúc — giản dị mà sâu sắc.