Chương 4
Từ ngày biết tin Cố Đường mang thai, Phó Lâm Châu như biến thành một con người khác. Những công việc vụn vặt trong công ty anh đều giao lại cho cấp dưới, chỉ giữ lại những dự án quan trọng tự mình xử lý.
Ngoài thời gian làm việc, anh còn tự tay chuẩn bị thực đơn dinh dưỡng cho bà bầu, học cách nấu ăn lành mạnh, sắm sửa từng món đồ cho em bé.
Cả ngày anh bận rộn như con quay — vừa làm việc, vừa chăm vợ, vừa học kiến thức thai sản. Thế nhưng, trong suốt thai kỳ, Cố Đường chỉ ốm nghén đúng một lần. Lần đó, anh sợ đến mức mặt tái xanh, vừa vỗ lưng vừa luống cuống: “Vợ ơi, lỗi tại anh hết! Làm sao bây giờ? Em nôn thế này có sao không?”
Cô chưa kịp trả lời thì anh cũng… xanh mặt, suýt nôn theo. Cố Đường vừa đau vừa buồn cười, giọng yếu ớt: “Anh còn nôn thay em luôn hả?”
Anh nghiêm túc gật đầu, mắt vẫn đỏ hoe: “Nếu có thể nôn thay, anh nguyện nôn suốt thai kỳ.”
Cô bật cười, khẽ vuốt tóc anh: “Được rồi, coi như có công, thưởng cho anh nhé.”
Những tháng sau đó, hai người dần quen với cuộc sống mới. Dù phải kiêng cữ, họ vẫn giữ thói quen ôm nhau mỗi tối trước khi ngủ. Cố Đường vốn không cho anh đụng vào nhiều, chỉ dừng ở mức “chạm nhẹ rồi thôi”, nhưng đối với anh — thế cũng đã đủ ấm lòng.
Thời gian mang thai, anh nghiêm khắc quản lý giờ giấc của vợ hơn cả bác sĩ. Ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc, tập thể dục nhẹ mỗi ngày, kỷ luật đến mức còn hơn một bảo mẫu chuyên nghiệp.
Cố Đường thỉnh thoảng phàn nàn: “Anh quản em còn hơn cả mẹ em nữa đấy.”
Anh lập tức đổi giọng nũng nịu, ánh mắt như chú cún con bị mắng: “Vợ à, anh chỉ lo cho em thôi. Hôm nay em chưa tập đi bộ, chỉ cần đi nửa vòng sân thôi, được không? Anh sợ em mệt, sợ con không khỏe…”
Cô nằm lười trên sofa, tay xoa bụng, giọng uể oải: “Vừa ăn xong, ai đi bộ ngay được chứ?”
Anh vẫn kiên trì: “Ăn xong vận động nhẹ chút mới tốt cho tiêu hóa. Anh đi cùng em nhé? Mình vừa đi vừa nói chuyện.”
Cố Đường nhìn ánh mắt thành khẩn của anh, bật cười: “Thôi được rồi, nghe anh vậy.”
Chỉ cần cô đồng ý, anh vui như trẻ con được quà, nụ cười rạng rỡ đến mức cả người cô cũng thấy ấm áp. Anh đọc tài liệu, ghi chú từng dòng, cẩn thận y như đang xử lý một bản báo cáo tài chính quan trọng.
Cố Đường nhìn anh cúi đầu chăm chú ghi chép, ánh sáng hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị ấy khiến tim cô mềm nhũn. Cô mỉm cười, dựa người vào ghế, giọng khẽ khàng:
“Chồng này… lúc anh nghiêm túc trông thật đẹp trai.”