1
Tôi gặp lại Bùi Gia Hằng trong buổi họp lớp cấp ba.Phòng riêng ồn ào náo nhiệt, mọi người cười nói rôm rả. Tôi vừa nhận xong tiền thù lao từ một vụ án lớn, cảm giác thật hạnh phúc.
“Nào nào nào, mời luật sư Lê của chúng ta một chén!”
Tôi cười, nhận ly rượu.
“Khách sáo gì chứ, nếu sau này mọi người có việc gì thì nhớ tới tôi nhé.”
Vừa đặt ly rượu lên môi, cánh cửa phòng bật mở, mọi người im bặt. Tôi ngoảnh lại và thấy một bóng người cao lớn đứng đó.
Một người thốt lên: “Lớp trưởng hồi cấp ba đã đẹp trai, nay mặc âu phục lại càng tuyệt hơn.”
Nhìn vào đôi mắt lạnh lùng, kiêu hãnh của anh, tâm trạng vui vẻ của tôi tan biến. Không ai báo trước rằng anh cũng sẽ đến?
Sự xuất hiện của Bùi Gia Hằng khiến bầu không khí náo nhiệt hơn. Tôi đặt ly rượu xuống và lủi vào một góc.Cô bạn thân Trương Nghiên bước tới: “Lê Tri Tri, dù sao cũng là tớ chủ trì, cậu nể mặt chút đi.”
Tôi lườm cô ấy: “Cậu cố tình mời oan gia của tớ đến đây rồi bắt tớ nể mặt sao?”
Trương Nghiên chẹp miệng: “Cậu không muốn gặp, nhưng có người thì muốn đấy. Ai bảo Bùi Gia Hằng hút gái đến vậy chứ. Giờ cậu cũng là luật sư có tiếng rồi, rộng lượng chút đi. Hơn nữa nghe nói tài sản lớp trưởng giờ cũng khá khủng, biết đâu sau này còn là khách hàng của cậu ấy nữa.”
Quả thật, những năm cấp ba anh cướp vị trí top 1 và ánh hào quang thanh xuân của tôi, nhưng chuyện cũ giờ đã tan thành mây khói. Thời đại này, ai còn tính toán với tiền nữa cơ chứ.
Tôi lấy hết can đảm tiến tới mời rượu. Từ Lộ mặc váy trắng, đứng bên Bùi Gia Hằng, thì thầm gì đó. Thì ra, tình cảm thầm lặng vẫn còn hiện hữu.
“Lớp trưởng, sau này mong cậu quan tâm nhiều hơn.”
Tôi cười giả trân, nhưng khi nhìn thấy chiếc đồng hồ Patek Philippe trên tay anh, nụ cười lại trở nên chân thành hơn.
Bùi Gia Hằng ngồi trên ghế, ánh mắt tuấn tú, hơi gật đầu: “Tất nhiên.”
Câu nói nghe khách sáo, nhưng tôi không để tâm lâu. Nghĩ đến Nguyên Bảo đang đợi ở nhà, tôi nhanh chóng nói lời tạm biệt.
Nguyên Bảo là con mèo hoang tôi nhặt, tôi vẫn phải dọn cát và cho nó ăn đúng giờ. Sau buổi họp, bảng tin lớp náo nhiệt vì chuyện Bùi Gia Hằng trở về nước. Nhiều người nhắc đến tôi, khiến tôi nhận vô số lời mời kết bạn. Không kịp kiểm tra, tôi đồng ý hết rồi đi ngủ để đầu óc yên tĩnh.
Ngày hôm sau, đứng trong thang máy công ty, trông thấy Bùi Gia Hằng, tôi còn tưởng mình chưa tỉnh rượu. Ban ngày anh trông còn cuốn hút hơn, trong thang máy chỉ có hai người, muốn lảng tránh cũng không được.
Tôi gượng cười: “Lớp trưởng, cậu lên tầng mấy?”
“Tầng mười sáu.”
Hả? Cùng tầng với tôi? Mà tầng đó chỉ có công ty luật của tôi.
Nhìn bộ âu phục Armani của anh, tôi dịch sang một bên: “Lớp trưởng tới đây có việc gì sao? Vừa hay tôi làm việc ở đây…”
Cánh cửa mở ra, gặp sếp, anh ấy sáng bừng mắt: “Ơ Tiểu Lê, cô và Bùi tổng quen nhau hả?”
Bùi tổng… đối tác trẻ nhất trong truyền thuyết? Anh sếp tương lai của tôi?
Choáng váng, cuối cùng tôi nghe Bùi Gia Hằng trả lời lạnh lùng: “Khéo thật, tôi cũng làm việc ở đây.”
Má… tôi muốn từ chức.
Trương Nghiên chen vào: “Đừng, cậu mới có vị trí này, sao dễ dàng bỏ vậy? Hơn nữa, lớp trưởng làm sếp cậu sau này còn có lợi.”
Tôi lặng thinh. Cấp ba, anh từng chễm chệ ở top 1, tôi phải chờ anh đi du học để vươn lên. Giờ nhìn lại, như quay về vạch xuất phát. Nghĩ đến phải yếu thế hơn anh, sống khúm núm, tôi nhức đầu. Nhưng Nguyên Bảo vẫn cần tôi, nên tôi đành cam chịu.
Sếp thì là sếp, trả tiền là được. Chỉ một buổi sáng, CV hoàng kim của Bùi Gia Hằng đã lan khắp công ty.
“Này Tri Tri, cậu và Bùi tổng là bạn cấp ba à?”
Ánh mắt tò mò dồn về tôi. Tôi cười: “Có lẽ thế, nhưng tớ với sếp không thân lắm đâu.”
Bùi Gia Hằng quay lại nhìn tôi, khiến tôi hẫng mất một nhịp. Tôi nở nụ cười chuẩn mực: “Bùi tổng, sếp có gì căn dặn không ạ?”
Anh bình tĩnh: “Sửa xong tài liệu mua bán và sáp nhập của YL rồi mang qua cho tôi.”
Ngày đầu tiên đi làm, anh đã sai bảo tôi quen miệng thế này rồi.
Oan gia giờ thành sếp đã đủ đau lòng, kết quả là tôi còn gặp Giang Minh cầm bó hoa khổng lồ trước cửa công ty.
“Luật sư Lê, tối nay cô có thời gian ăn cùng tôi không?”
Tôi đứng hình: “Ngại quá sếp Giang, tối nay tôi có việc rồi.”
Giang Minh mỉm cười khách sáo: “Vậy hôm khác nhé, bó hoa này thay lời cảm ơn của tôi.”
Nhưng Bùi Gia Hằng xuất hiện, hờ hững nói: “Cô ấy dị ứng phấn hoa. Khách hàng là ưu tiên, anh không cần khách sáo.”
Giang Minh lúng túng, cuối cùng đi cùng bó hoa. Tôi thở phào.
Tôi cẩn thận xếp tài liệu, nhưng Bùi Gia Hằng gọi lại: “Giữ khoảng cách với khách hàng là đạo đức nghề nghiệp chứ?”
Tôi cố nén giận: “Bùi tổng, tôi và sếp Giang không có quan hệ gì cả. Sếp không nghĩ tôi thân với người không biết tôi dị ứng phấn hoa chứ?”
Anh gật đầu: “Đúng, cậu cũng chẳng thân thiết gì với người ấy.”
Tan làm, tôi chạy về nhà tìm Nguyên Bảo. Nhưng trước cửa nhà đối diện có chuồng mèo, bên trong là một con Ragdoll lười biếng, đôi mắt xanh quý phái.
Má… ch.ết mất thôi.
Tôi dừng bước, lấy đồ hộp mới mua cho Nguyên Bảo: “Em có muốn ăn không? Ngon lắm đó.”
Ragdoll chỉ nhìn tôi lạnh lùng, không thèm đoái hoài.
“Ngon lắm đó, em trông xinh quá.”
“Lizzy.”
Tôi quay đầu: “Hả?” Con mèo nhúc nhích một chút: “Meo…”
Điều khiến tôi chú ý hơn cả là… Bùi Gia Hằng chuyển đến nhà đối diện và đặt tên mèo trùng với tên tôi.
Chắc chắn là cố ý.
“Nó thích cái tên này,” anh giải thích.
Tôi nhịn, nhìn đôi mắt con mèo, rồi thỏa hiệp: “Vậy, bù lại cậu phải cho tôi vuốt một chút.”
Ánh mắt Bùi Gia Hằng thay đổi. Tôi vội giơ đồ hộp: “Không phải, tôi nói nó… cậu phải cho tôi…”
“Tính Lizzy vừa đáng yêu vừa chảnh, tôi cũng không quản được.”
Con mèo quả nhiên giống chủ, xinh đẹp nhưng chảnh chọe.
Bùi Gia Hằng mở cửa chuồng, bế Lizzy ra: “Chào cô đi con, sau này cô sẽ là hàng xóm của chúng ta.”
Lizzy khịt khịt, lười biếng nhìn tôi. Hu hu hu… mẹ yêu con.
Tôi vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, lấy đồ hộp ra cho Nguyên Bảo: “Xem mẹ mua cho con gì này.”
Nguyên Bảo chạy tới, nhưng khi thấy tôi vuốt Lizzy, nó lùi vài bước, nhìn tôi khó chịu.
Một tiếng sau, tôi chạy sang nhà hàng xóm để nhờ Bùi Gia Hằng giúp: “Bùi tổng, giúp tôi mang Lizzy… Ragdoll nhà cậu ra làm chứng với…”
Anh nhìn tôi, tôi đáng thương nhìn lại. Anh ngoảnh mặt đi: “Đi thôi.”
Tôi vui mừng. Nhưng năm phút sau, nhìn thấy Nguyên Bảo dụi vào ống quần Bùi Gia Hằng, bám lấy anh không rời, tôi lạnh người.
“Lê Nguyên Bảo… đồ phản bội này!”