Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Thông tin truyện

Chương 6

  1. Trang chủ
  2. Nuôi Dưỡng Nam Chính Từ Trong Bụng Mẹ
  3. Chương 6
Trước
Thông tin truyện

Thế là chúng ta theo chân Long Tam trở về doanh địa của họ. Tiểu Thiên lập tức được đón nhận như thiếu chủ, được phụ thân dắt đi khắp nơi làm quen thuộc hạ.

Còn ta và Tề Kha -chẳng hiểu từ bao giờ, mỗi khi chỉ còn lại hai người lại thấy lòng ngượng ngùng, ánh mắt không dám chạm nhau quá lâu. Một hôm, khi hai tỷ muội đang tán gẫu, Đào Vân Nhi đột nhiên nói: “Thực ra bao năm qua ở cùng, ta biết rõ hai người vốn chỉ là phu thê trên danh nghĩa. Nhưng nếu trong lòng thật sự có đối phương, cớ sao không thử tiến thêm một bước?”

Ta khẽ cúi đầu, không đáp. Tình cảm mười mấy năm tri kỷ, muốn vượt qua một bước ấy… thật chẳng dễ dàng. Vết thương của Tề Kha chẳng bao lâu đã lành. Hắn thường cùng Long Tam luyện võ, dạo thao trường. Còn ta, rảnh rỗi chẳng biết làm gì, suốt ngày nằm dài trong thư phòng đọc mấy cuốn truyện hài.

Một hôm, khi đang lần mò trên giá sách, bỗng một quyển sách rơi trúng đầu “cộp” một tiếng. Ta đau điếng, vừa định mắng thì ngây người nhìn tên sách “Đoạt Thiên Lục”.
Chính là quyển sách bọn ta xuyên vào! Tim ta đập loạn lên. Nếu đã nắm trong tay kịch bản tương lai, chẳng phải ta có thể nghịch thiên đổi mệnh sao? Nghĩ vậy, ta vội mở ra xem, nào ngờ sách chỉ chép đến đoạn Tiểu Thiên lên bốn tuổi -cũng chính là thời điểm hiện tại. Dòng cuối cùng viết: “Mẹ nuôi của Long Kình Thiên -Khương Nhan Thanh qua đời, gieo hạt giống thù hận trong lòng hắn. Hắn thề sẽ trở thành người mạnh nhất thiên hạ để bảo vệ người mình yêu.”

Tay ta run lên, quyển sách rơi xuống đất. Ta sắp chết ư? Chẳng thể nào chấp nhận được! Ta lập tức chạy ra ngoài, ôm chặt Tiểu Thiên vào lòng, nghiêm nghị nói: “Từ nay, ta không phải mẹ nuôi của con nữa, ta là tỷ tỷ nhé!”

Vừa nói xong, ta mở sách ra kiểm lại — nội dung đổi thật rồi: “Chị gái Long Kình Thiên – Khương Nhan Thanh -qua đời…”

Ta hoảng hốt gấp lại, đổi giọng: “Ta nói lộn, là… dì ruột của con!”

Mở ra xem – “Dì ruột Long Kình Thiên -Khương Nhan Thanh – qua đời…”

Ta tức muốn phát điên, ném sách xuống, giẫm lên: “Ta là ông nội ngươi được chưa!”

Gió thổi, trang sách tự lật đến cuối cùng: “Ông nội Long Kình Thiên, Khương Nhan Thanh, qua đời…”

Ta cứng họng:“…”

Thôi, thế giới này hết cứu nổi rồi.Có lẽ ta ngây người quá lâu, Tiểu Thiên khẽ kéo tay áo ta: “Mẹ ơi, mẹ sao vậy?” 

Ta gượng cười, cúi đầu hỏi: “Nếu một ngày, mẹ không thể ở bên con nữa, con có buồn không?”

Thằng nhỏ nghiêm túc gật đầu: “Có chứ ạ. Nhưng người buồn nhất chắc là cha nuôi.”

Ta khựng lại. “Vì cha nuôi thương mẹ nhất mà.”

“Vì sao con nói vậy?”

“Cha nuôi hay nhìn mẹ cười một mình. Bánh hoa quế lần trước con mang cho mẹ cũng là cha đưa. Cha dặn, lớn lên phải bảo vệ mẹ thật tốt, vì mẹ sợ nhất là phải rời xa người khác.”

Nghe xong, ta bật cười mà nước mắt lại rơi.  Nếu đã không tránh được số mệnh, vậy thì… sợ hãi để làm gì?

Tối đó, Tề Kha về nhà, vừa bước vào sân đã hớn hở khoe: “Nhan Thanh, nhìn xem, ta có gì khác không?”

Trên trán hắn còn lấm tấm mồ hôi, ánh mắt sáng như sao, miệng cười đến ngốc.  Ta nhìn mà chỉ biết lắc đầu cười.

Hắn liền vén tay áo, khoe bắp tay: “Ta luyện cùng đại ca trên thao trường suốt, cũng có thành quả đấy chứ?”

“Luyện làm gì?” ta hỏi.

Hắn hừ một tiếng: “Chẳng phải có người bảo ta không ngầu bằng đại ca sao? Giờ ngầu chưa?”

“Không thấy ngầu, chỉ thấy… ngáo.”

Tề Kha ỉu xìu quay mặt đi. Ta thấy vậy, bước tới định dỗ, chưa kịp nói thì hắn quay ngoắt lại: “Ta nói rồi, ta mà giận thì nàng dỗ không nổi đâu, dù nàng có…”

Hắn chưa dứt lời, ta đã kiễng chân hôn lên môi. Hắn đứng đơ ra như khúc gỗ, ngơ ngác nhìn ta.

Ta khẽ nói: “Năm ấy ở trường, có người tỏ tình với ta, chàng đánh người ta một trận. Vậy chàng định để ta lỗ à? Mất một mối nhân duyên thì phải đền lại một mối khác chứ.”

Hắn sững người, rồi chậm rãi nở nụ cười, trong mắt ánh lên tia sáng ấm áp. Khi ta còn ngượng định quay đi, Tề Kha bất ngờ kéo ta lại, ôm chặt và hôn thật sâu.

Từ đó, hai ta quấn quýt không rời.  Khi trời quang thì chèo thuyền dạo hồ, khi mưa đến thì ngồi bên hiên ngắm nước rơi. Lúc rảnh rỗi lại cùng nhau vào bếp, nấu nướng bừa bãi, cười nghiêng ngả cả phủ. Ta từng nghĩ, nếu đời này cứ trôi êm đềm như vậy, hẳn là tốt biết bao.  Nhưng ta biết rõ – định mệnh không cho phép điều ấy.

Mấy đêm liền không ngủ được, cuối cùng ta quyết định nói hết với hắn. Sau giờ Ngọ, hắn nằm phơi nắng giữa sân, ta bưng quyển “Đoạt Thiên Lục” ra: “Tề Kha, chàng xem đi.”

Hắn thoáng đỏ mặt: “Hôm qua chẳng phải ta vừa… theo mấy bức tranh trong sách rồi sao?”

Ta suýt nghẹn: “Đây không phải sách xuân cung đâu, là sách vận mệnh của chúng ta đấy!”

Nghe xong, hắn nhíu mày mở ra xem, đến đoạn ghi rõ tên ta, liền nghiêm mặt lại. “Khương Nhan Thanh… chết?”

Ta rưng rưng: “Giờ phải làm sao đây…”

Hắn lại trừng mắt hỏi: “Khoan, ai là Tề Đậu Đậu?”

Ta ngẩn người, giật lại sách. Không ngờ dòng chữ đã đổi “Vào khoảnh khắc nhìn thấy Tề Đậu Đậu, Long Kình Thiên đã biết đời này chỉ có nàng là người hắn yêu thương nhất…”

Ta bật cười, rơi nước mắt: “Ta không chết nữa! Ta sống rồi!”

Ngay khi ta reo lên, Tiểu Thiên chạy vào với cây kẹo hồ lô, nhoẻn miệng cười tinh nghịch: “Đậu Đậu!”

Ta ngơ ngác: “Cái gì cơ?”

Nó chỉ vào bụng ta, hân hoan nói: “Trong bụng mẹ có hạt đậu nhỏ nè – à không, là muội muội nhỏ của con!” Cả người ta cứng đờ, còn Tề Kha thì sững sờ nửa buổi.  Phải mất vài khắc mới hiểu ra chúng ta… sắp thành song thân của nữ chính tương lai.

Tề Kha giận ta.  Vì ta đã biết trước việc mình sẽ chết mà không nói sớm. Hắn ngồi quay lưng, phồng má, không chịu nhìn mặt ta: “Đêm nào ta cũng mộng thấy nàng rời bỏ ta. Khương Nhan Thanh, nàng tàn nhẫn lắm, có biết không? Nếu nội dung không đổi, nàng định để ta làm kẻ góa phụ sao?”

Ta nhẹ giọng dỗ: “Giờ ta đã nói thật rồi mà.” Hắn vẫn hừ mũi, giận dỗi quay mặt đi. Một lúc sau, hắn bất ngờ ôm ta từ phía sau, giọng nghẹn lại: “Đừng bao giờ như thế nữa.”

Ta khẽ gật đầu: “Ta hứa.”

Hắn lại nhỏ giọng: “Ta thấy Long Kình Thiên chẳng xứng với Đậu Đậu nhà ta.”

Ta suýt bật cười: “Người ta là nam chính mà.”

“Nam chính mới đáng ngại! Hắn có tám, chín, mười nữ nhân vây quanh thì sao?”

Ta mềm giọng: “Nhưng ta tin Đậu Đậu của chúng ta nhất định sẽ thông minh, xinh đẹp, mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.”

Ánh mắt Tề Kha bỗng sáng rực giữa đêm, hắn cúi xuống nhìn ta, cười khẽ: “Mạnh… đến mức nào?”

Ta chưa kịp đáp, chỉ nghe một tiếng “Áaaaa!” vang vọng khắp sân.

“Tề Kha! Chàng… chàng là đồ cầm thú! Ta còn đang mang thai đó!”

Trước
Thông tin truyện

Bình luận cho Chương 6

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Ta Mang Siêu Thị Xuyên Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng
Ta Mang Siêu Thị Xuyên Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng
Ngâm vịnh phong ca
Ngâm Vịnh Phong Ca
Nhà Tiên Tri
Nhà Tiên Tri
Thỏ Tinh Ký
Thỏ Tinh Ký
ảnh bìa
Quỷ Vương Độc Phi
Mỹ nhân lắm lời
Mỹ Nhân Nói Nhiều
Tags:
Cổ Đại, Xuyên Không
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz