Chương 35
Chương 35: Lợi Ích Khó Nói
Triển lãm đã gần kết thúc, không ít gian hàng bắt đầu thu dọn sản phẩm, chuẩn bị rút lui. Thời gian dọn dẹp của nhóm Prime là sáu giờ tối, bây giờ là năm giờ năm mươi phút. Các thành viên đang chờ đến giờ đóng cửa gian hàng.
Đúng lúc này, hai người đàn ông mặc Âu phục lịch lãm bước vào.
Một người khoảng ngoài ba mươi tuổi, khuôn mặt vuông vắn, vẻ ngoài tinh anh, rõ ràng là một doanh nhân. Người còn lại xấp xỉ tuổi, đeo kính gọng đen, tư thế cung kính, hẳn là thư ký.
Vừa vào, gã thư ký liền đẩy gọng kính, quét mắt một vòng, thậm chí còn không thèm nhìn sa bàn, hỏi thẳng Cảnh Minh đang đứng gần nhất: “Ai là người phụ trách ở đây?”
Cảnh Minh: “Là tôi.”
Gã thư ký sững lại, tuy vẫn mang vẻ kẻ cả của một doanh nhân đối với sinh viên đại học, nhưng cũng lịch sự hơn một chút: “Xưng hô thế nào?”
“Cảnh Minh.”
Thư ký giới thiệu ông chủ của mình: “Bạn Cảnh, đây là Chủ tịch Đổng Thành của công ty ô tô Bằng Trình chúng tôi.” Vừa nói, hắn vừa thay Chủ tịch đưa danh thiếp.
Cảnh Minh nhận lấy, nói: “Cái cách anh xưng hô với tôi, e là không hợp lắm.”
Gã thư ký lại ngớ người, chưa kịp phản ứng.
Đổng Thành cười tiến lên, đưa tay ra: “Anh Cảnh, hân hạnh, hân hạnh.”
Cảnh Minh bắt tay hắn ngắn gọn một cái.
Đổng Thành nói: “Tôi rất có hứng thú với dự án của các cậu, hy vọng có cơ hội hợp tác.” Hắn dừng lại một chút: “Tôi thấy cũng sắp đến giờ rồi, hay là tôi mời mọi người dùng bữa tối, chúng ta vừa ăn vừa bàn bạc nhé.”
Lý Duy đứng bên cạnh nghe xong, biết ngay là chẳng có kết quả gì. Người này vừa nhìn đã biết là tiền nhiều đến mức đốt không hết rồi.
Quả nhiên…
“Xin lỗi, phòng thí nghiệm rất bận, không có thời gian.” Cảnh Minh chỉ vào chiếc bàn ở góc phòng: “Nếu có hứng thú hợp tác, cứ đặt tài liệu ở đó.”
Hai người kia quay lại nhìn, hồ sơ của các bên có ý định hợp tác đã chất đống như núi trên bàn.
Cảnh Minh quét mắt nhìn hai người: “Hình như hai vị không mang theo tài liệu.” Cậu giơ tấm danh thiếp trong tay lên: “Vậy cứ tính là cái này đi.” Cậu bước tới, đặt tấm danh thiếp đó lên đống hồ sơ.
Gã thư ký tỏ vẻ không vui, tiến lên: “Anh Cảnh, công ty ô tô Bằng Trình là công ty mới, có thể cậu chưa từng nghe qua. Nhưng công ty ô tô Thụy Phong thì cậu nhất định biết chứ?”
Đây là một thương hiệu ô tô lớn nổi tiếng hàng đầu trong nước.
“Tổng giám đốc Đổng của chúng tôi là con trai thứ hai của nhà Thụy Phong. Bằng Trình là công ty mới do Thụy Phong rót vốn thành lập, chuyên phát triển ô tô tự lái. Bất kể là về vốn hay các phương diện khác, so với những công ty khác, chúng tôi đều có sức cạnh tranh rất lớn.”
“Ừm.” Cảnh Minh chỉ vào danh thiếp, vẫn nói câu đó: “Tài liệu của các vị đã đặt ở đây rồi.”
“Cái này…” Gã thư ký nhíu mày. Một sinh viên năm nhất, thằng nhóc ranh con 18 tuổi, gặp tổng giám đốc của họ lại có thái độ kiêu căng như thế này.
Đổng Thành một lần nữa đánh giá người thanh niên trước mặt, áo sơ mi đen, vẻ mặt lãnh đạm, thân hình gầy gò. Tuy Đổng Thành là một công tử thế gia, không có nhiều thành tựu, nhưng dù sao cũng đã lăn lộn trên thương trường gần chục năm, biết nhìn người, thoáng cái là có thể phân biệt được đối phương là kim cương thật hay cỏ dại giả danh.
Ngay cả hắn cũng hiếm khi gặp được một người trẻ tuổi lại đầy đủ khí chất như vậy.
Công ty nhà hắn lớn mạnh, nhóm khởi nghiệp trẻ tuổi nào trong các trường đại học mà chẳng chạy vạy cầu xin hợp tác, mượn nền tảng lớn để thực hiện ước mơ đời mình chứ.
Đổng Thành khéo léo nói: “Tôi thấy tính cách của anh Cảnh cũng thẳng thắn như tôi. Vậy tôi cũng không vòng vo tam quốc nữa. Công ty mẹ chúng tôi có kinh nghiệm rất phong phú trong lĩnh vực chế tạo ô tô, kênh marketing cũng tốt. Công ty mới đang mở rộng mạnh mẽ mảng ô tô tự lái, muốn hợp tác với anh Cảnh trong lĩnh vực này, cậu thấy thế nào?”
Nói xong, hắn ra hiệu cho thư ký, người này liền đưa ra một tờ giấy, trên đó là một con số kèm theo một chuỗi dài số 0. Nhưng trong mắt Cảnh Minh, nó cũng chỉ tầm thường mà thôi.
Cậu liếc qua, đã tỏ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng không biểu lộ ra ngoài, nhàn nhạt nói: “Nếu có ý định hợp tác, chúng tôi sẽ thông báo cho các anh.”
Lúc này, khuôn mặt Đổng Thành cũng có chút khó coi.
Lý Duy tiến lên làm hòa: “Xin lỗi, vì có quá nhiều bên muốn hợp tác, chúng tôi cần một khoảng thời gian để sàng lọc và xem xét nội bộ, không thể trả lời ngay tại chỗ được. Nếu quan điểm hai bên đồng nhất, chúng tôi sẽ liên lạc với các anh kịp thời.”
Cảnh Minh quay người định bỏ đi, không ngờ gã thư ký kia lại không thức thời, cố gắng thuyết phục Lý Duy: “Tiền có thể thương lượng, có thể thanh toán ngay lập tức cũng được. Tôi tin rằng các đối tác khác không thể đưa ra điều kiện như thế này. Hay là mọi người cùng nhau ăn tối, chúng ta bàn bạc trên bàn cơm.”
Lần này, Lý Duy cũng cạn lời.
Cảnh Minh lộ rõ vẻ không hài lòng, liếc nhìn đồng hồ, triệu tập các thành viên: “Đóng cửa gian hàng.”
Lý Duy: “Xin lỗi, chúng tôi đóng cửa rồi.”
Vẻ mặt Đổng Thành biến sắc trong thoáng chốc, nhưng dù sao cũng là người từng trải, lập tức cười lịch sự: “Được, hy vọng có thể hợp tác trong tương lai.”
Nói xong, hắn quay người sải bước rời đi, rõ ràng là đang nén cơn tức giận. Gã thư ký cũng đi theo với vẻ mặt căm phẫn.
Mọi người đi rồi, ngay cả Lý Duy cũng không nhịn được cằn nhằn: “Ăn uống ăn uống, không ăn uống, không lên bàn ăn thì không nói chuyện được, hừ.”
Vạn Tử Ngang: “Mẹ nó, từ lúc bước vào đã chẳng thèm nhìn sa bàn một cái, không hỏi về sản phẩm, không hỏi về kỹ thuật, mở miệng ra là tiền. Cái thứ quái quỷ gì vậy?… Thụy Phong là tập đoàn lớn như vậy, mà lại giao công ty mới cho loại người này quản lý, chắc là trò đùa hả?”
“Chơi chiêu đánh bóng tên tuổi thôi.” Cảnh Minh nói.
“À?”
Cảnh Minh: “Thành lập một công ty, khoác cái mác lĩnh vực công nghệ cao, tạo ra vài sản phẩm, tổ chức họp báo, truyền thông vận hành tạo thế lực, cổ phiếu công ty lên sàn, hút tiền của cổ đông, kiếm lời đầy túi rồi thì rút.”
Cậu cười khẩy: “Cái mô hình này giống như dây chuyền sản xuất vậy.”
Mọi người nhất thời câm nín, cuối cùng thở dài: “Bây giờ những công ty thèm tiền kiểu này nhiều quá.”
Cảnh Minh chế giễu: “Môi trường khởi nghiệp công nghệ trong nước bị cái lũ khốn nạn này làm hại hết rồi.”
Lý Duy ôm đống tài liệu thu thập được hôm nay, cổ vũ mọi người: “Chúng ta nhất định phải chọn một đối tác hoặc nhà đầu tư có quan điểm đồng nhất với nhóm Prime.”
Chu Thao cũng rất lạc quan, vỗ vỗ vào đống tài liệu: “Có nhiều ứng cử viên thế này, tệ nhất cũng phải tìm được ba bốn nhà. Tôi có lòng tin.”
“Thôi được rồi, thu dọn đồ đạc chuẩn bị về. Tối nay đi liên hoan.” Cảnh Minh tuyên bố.
Lý Duy: “Rút quân!”
Bên Prime đóng cửa gian hàng, bên Orbit đối diện cũng đang dọn dẹp.
Đỗ Nhược giúp các đàn anh cẩn thận cất mô hình trên kệ vào hộp, rồi chạy ra ngoài cửa thu hồi mô hình bên ngoài. Bục triển lãm tầng trên hơi cao, mô hình bằng nhựa đứng trên đó, nhìn xuống Đỗ Nhược.
Cô nhón chân lên để lấy, chỉ vừa đủ chạm tới chân mô hình, ngón tay cố gắng từng chút một dịch chuyển nó ra ngoài. Vừa thấy sắp nắm được phần đế, mô hình cao lớn đột nhiên nghiêng đi, đổ ập xuống.
Đỗ Nhược giật mình, trong khoảnh khắc đó, đầu óc cô tê liệt, không biết nên đưa tay đỡ hay ôm đầu. Khi mô hình sắp sửa giáng xuống đầu cô, một bàn tay đã chặn đứng nó giữa không trung.
Cô nhìn lên trên đỉnh đầu, thấy trên ống tay áo sơ mi đen của người đó có những đường vân chìm mờ nhạt.
Lúc cô quay đầu lại, Cảnh Minh đã đặt mô hình xuống bục triển lãm tầng dưới, không nhìn cô, mặt nghiêng lạnh lùng.
Tim cô vẫn chưa hết hồi hộp, chưa kịp nói lời cảm ơn, cậu đã im lặng bỏ đi, chỉ để lại một bóng lưng đen cứng cáp, lạnh lùng, đi đến cuối hành lang, rẽ một cái, rồi biến mất.
Lông mày Đỗ Nhược vô thức khẽ nhíu lại, một lát sau, cô lẳng lặng ôm mô hình về đóng thùng.
Từ khu triển lãm trở về phòng thí nghiệm, lại là một màn sắp xếp dọn dẹp.
Mọi việc xong xuôi cũng đã bảy giờ tối.
Ô Chính Bác nói buổi tối không có việc gì khác, mọi người có thể về nghỉ ngơi.
Mọi người lần lượt giải tán.
Đỗ Nhược đang chuẩn bị rời đi, Ô Chính Bác gọi cô lại: “Cô chờ một chút.”
Đỗ Nhược dừng lại: “Sư huynh, có chuyện gì ạ?”
Ô Chính Bác nói: “Hôm nay cô vất vả rồi. Dịch Khôn bảo tôi tuyên dương cô.”
Đỗ Nhược có chút không quen với thái độ dễ chịu bất thường của anh ta hôm nay, cô cười: “Đó là việc em nên làm.”
“Ngoài chuyện này ra, còn có một chuyện lớn nữa.”
“Dạ?”
“Cô đã làm việc với chúng tôi một thời gian, thực lực và thái độ đều đáng ghi nhận. Trước đây, cô chỉ phụ việc, chịu trách nhiệm sửa chữa máy móc, làm robot, nhưng chưa từng tham gia vào dự án cốt lõi của chúng tôi. Lần này tôi nói chuyện với cô là muốn hỏi, cô có muốn cùng chúng tôi làm về hệ thống phanh tự động không?”
Đỗ Nhược kinh ngạc một lúc, rồi lập tức vui mừng nói: “Tất nhiên rồi ạ!”
Cày cuốc gần nửa năm, cuối cùng cũng được tiếp xúc với dự án lớn thực sự. Tập hợp nhiều môn học, đúng là một cơ hội học hỏi tuyệt vời.
“Tốt.” Ô Chính Bác cười, rút một bản hợp đồng ra đưa cho cô: “Vậy chúng ta ký tiếp hợp đồng nhé.”
“Vâng.” Đỗ Nhược nhận lấy hợp đồng, lật xem rồi định cầm bút ký, nhưng cô thấy trong hợp đồng, thân phận của cô vẫn là “trợ lý phòng thí nghiệm”, lương tháng hai ngàn tệ, ký hợp đồng một năm.
Không hiểu sao, trong lòng cô đột nhiên thấy khó chịu, vô cớ nhớ đến lời Cảnh Minh đã nói trong bữa cơm lần trước.
Cô chần chừ một lát, rồi hỏi: “Nếu tham gia dự án, có thể nói về việc chia phần trăm không ạ?”
Ô Chính Bác có chút ngạc nhiên khi cô đưa ra yêu cầu này, lông mày nhướng lên, không còn khách sáo nữa: “Nhóm chúng tôi đã thành lập được năm sáu năm rồi.”
Ngụ ý của anh ta, Đỗ Nhược hiểu rất rõ, nhưng cô vẫn nói: “Em không nói về nhóm, em chỉ nói riêng về dự án này thôi.”
“Dự án cũng đã bắt đầu từ hơn hai năm trước.”
“Vậy… có thể tính theo phần trăm cống hiến kỹ thuật của em để nhập cổ phần không?” Đỗ Nhược hỏi dò.
“Hiện tại chúng tôi chỉ cần nhân viên trợ lý.” Ô Chính Bác không hề nhượng bộ nửa lời, kiểu làm ăn lớn chèn ép người nhỏ: “Cô nghĩ kỹ đi. Tham gia dự án là một cơ hội học tập hiếm có, rất nhiều sinh viên năm nhất cầu còn không được.”
Cô đứng yên tại chỗ, nhẹ giọng nói: “Ý anh là, hoặc là ở lại làm trợ lý, hoặc là nghỉ, đúng không?”
Ô Chính Bác cười gằn: “Tôi không nói như vậy, nhưng quả thật không có thân phận nào khác. Trước đây chúng ta hợp tác rất tốt, cũng mong muốn tiếp tục hợp tác.”
“Em muốn chờ anh Dịch Khôn về rồi nói.”
Ô Chính Bác thấy cô cố chấp, giọng điệu cũng cứng rắn hơn:
“Cậu ta về thì chuyện này cũng phải thảo luận với cả nhóm. Đỗ Nhược, tôi nói thẳng với cô, cô rất tốt, nhưng những người trong nhóm chúng tôi đã cùng nhau cố gắng rất lâu rồi. Bây giờ dự án cuối cùng cũng sắp bắt đầu sinh lợi, cô gia nhập rồi đòi chia cổ tức? Hợp lý không? Ít nhất cũng phải có hơn nửa số người trong nhóm sẽ bất mãn. Chuyện này liên quan đến vấn đề lợi ích, không phải một người trong nhóm có thể quyết định được. Còn chuyện cô nói nhập cổ phần bằng kỹ thuật, thì đã quá muộn. Thời gian đầu thành lập nhóm, cô nhập cổ phần bằng kỹ thuật thì không thành vấn đề, nhưng bây giờ giang sơn của chúng tôi đã ổn định, không cần cổ đông, chỉ cần nhân viên thôi.
Bây giờ tôi nói những lời này, có thể cô cảm thấy vô lý. Nhưng tôi hy vọng chuyện này có thể giải quyết trong hòa bình, đừng làm ảnh hưởng đến mối quan hệ và không khí vốn có trong đội Orbit. Cô về nhà nghĩ cho kỹ!”
Ý của anh ta, Đỗ Nhược đã hiểu rất rõ.
Lúc cô bước ra khỏi phòng thí nghiệm, đầu óc có chút quay cuồng. Khoảng thời gian vừa qua, cô và mọi người trong nhóm hòa hợp rất tốt, tất cả cùng hướng về một mục tiêu, chưa từng nghĩ đến chuyện tiền bạc, lợi ích.
Thế nhưng…
Không nói đến lợi ích, không có nghĩa là nó không tồn tại.
Thậm chí, một khi đụng chạm đến lợi ích, mọi thứ đều tan biến.
Thực chất cô vẫn là người ngoài.
Bây giờ, cô hoặc là nhẫn nhịn, hoặc là vạch mặt. Nhưng đồng cam cộng khổ khởi nghiệp, dựa vào tình đồng chí, chỉ cần vạch mặt, không khí sẽ thay đổi.
Cô càng nghĩ càng ấm ức, không thể nào ôm vấn đề này mà ngủ được, cô quay lại, đẩy mạnh cửa phòng thí nghiệm.
Ô Chính Bác ngồi trước bàn, ngẩng đầu lên: “Nghĩ kỹ rồi à?”
Đỗ Nhược cố gắng cười: “Sư huynh, là thế này. Em cho rằng em có thể là một đồng sáng lập mới gia nhập, dù là phần trăm nhỏ cũng không sao, ít nhất em là một thành viên. Còn anh, và một số người khác, lại cho rằng em chỉ là người làm công được thuê. Chuyện này không có ai đúng ai sai, mỗi người đứng trên lập trường riêng đều có lý lẽ của mình.
Nhưng chuyện khởi nghiệp, quan trọng là không khí hòa hợp, tốt nhất mọi chuyện nên nói rõ ngay từ đầu. Hai bên đạt được sự đồng thuận thì tốt, nếu không, theo thời gian trôi qua, dự án tiến triển, sự khác biệt trong nhận thức ngày càng lớn, đến cuối cùng sẽ làm xấu mặt nhau, không tốt cho ai cả.”
“Cô rất hiểu chuyện.” Ô Chính Bác nói: “Nếu có thể chấp nhận, thì tiếp tục làm, chấp nhận vị trí người làm thuê của cô; không chấp nhận, thì rời đi, cũng đừng mất hòa khí. Nhưng nếu cứ ôm lòng bất mãn, thì không thể làm tiếp được.”
“Vâng, em hiểu.” Đỗ Nhược nói: “Bây giờ em chỉ cần cân nhắc xem, có nên nhượng bộ hay không. Quyết định của em là… không nhượng bộ.”
Ô Chính Bác nhìn cô, không ngờ cô lại từ bỏ cơ hội mà biết bao người thèm muốn này.
“Khoảng thời gian làm việc trong phòng thí nghiệm, em cảm ơn các anh đã quan tâm, em đã học được rất nhiều.” Cô cảm ơn xong, lại nói: “Đương nhiên, em cũng đã đóng góp rất nhiều cho các anh, trong lòng em biết rõ.”
“Phải.” Ô Chính Bác cười nhưng không cười, nói: “Những ngày qua, hợp tác vui vẻ, sau này cũng chúc cô may mắn.”
Đỗ Nhược: “May mắn thì không cần, tất cả những gì em có bây giờ, không phải dựa vào vận may mà là thực lực.”
Ô Chính Bác nhún vai: “Được. Là thực lực.”
Cứ thế mà đứt gánh trong cảnh sóng êm biển lặng.
Tuy Đỗ Nhược có thể lý trí thông cảm, nhưng về mặt tình cảm thì vẫn ôm đầy ấm ức và khó chịu.
Cô không muốn để lộ vẻ thất bại quá mức, hít sâu một hơi, bình tĩnh đi thu dọn đồ đạc cá nhân, bỏ những vật dụng quan trọng vào thùng giấy.
Nhưng vừa mở tủ cá nhân ra, lòng cô lạnh buốt, bộ Cảm Biến Quán Tính (IMU) của cô đã biến mất.
Cô lập tức quay đầu, nhìn chằm chằm anh ta: “Bộ Cảm Biến Quán Tính của em đâu?”
Sắc mặt Ô Chính Bác cũng tệ hẳn: “Không được.”
Đỗ Nhược kinh ngạc, lần này cô thật sự tức giận: “Đó là do chính em nghiên cứu và cải tiến!”
“Trong phòng thí nghiệm này, bất kỳ sự cải tiến hay nâng cấp nào của bất kỳ ai đều thuộc về nhóm Orbit. Đó là quy tắc của chúng tôi!” Ô Chính Bác cũng nổi giận, ném cho cô một tờ giấy: “Thỏa thuận cô đã ký khi vào phòng thí nghiệm, tự xem đi.”
Đỗ Nhược chụp lấy tờ giấy, thấy trong điều khoản có một mục: “Trong thời gian làm việc với vai trò trợ lý phòng thí nghiệm, tất cả sự nâng cấp và cải tiến đối với bất kỳ hạng mục nào đều thuộc quyền sở hữu của nhóm Orbit.”
Trong khoảnh khắc, cô cảm thấy một nỗi tuyệt vọng lan từ đầu đến gót chân, mắt chữ O mồm chữ A, không dám tin vào sự thật.
“Từ trước đến nay, những sinh viên làm trợ lý đều như vậy. Cô không thể là trường hợp ngoại lệ.” Ô Chính Bác nói với thái độ cường thế, anh ta kéo ngăn kéo ra, lấy một phong bì tiền lì xì, đẩy sang bên bàn: “Đây là tiền lương cô làm trợ lý trong suốt thời gian qua. Không thiếu một xu.”
“Cất đi,” anh ta nói, “Đây là phần cô xứng đáng được hưởng.”