Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 28

  1. Trang chủ
  2. Nhược Xuân Và Cảnh Minh (FULL)
  3. Chương 28
Trước
Sau

Chương 28

Cảnh Minh lướt nhìn một lượt, không tìm thấy chỗ trống, bèn quay người đi xuống khán đài, thấy Đỗ Nhược đang đứng ở bậc thang cuối cùng.

Cuộc thi sắp bắt đầu, cô cũng đang tìm vị trí cho mình, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn, nhích qua nhích lại để tránh làm cản trở tầm nhìn của khán giả phía sau.

Dịch chuyển một hồi vẫn không có chỗ tốt, cô dứt khoát đi vòng sang khu vực cầu thang khác để đứng. Chỗ đó tựa vào tường, sẽ không làm phiền người khác xem thi đấu.

Cảnh Minh cũng đi tới, im lặng đứng trên bậc thang ngay phía sau cô một bậc.

Đỗ Nhược nghiêng đầu, hơi chu môi nhìn chéo về phía trước, có vẻ hơi ngẩn ngơ, chờ đợi cuộc thi bắt đầu.

Cô hoàn toàn không hay biết cậu đang đứng phía sau.

Khoảng cách chiều cao cộng thêm bậc thang, đỉnh đầu cô chỉ chạm đến ngực cậu. Cảnh Minh cụp mắt xuống là thấy mái tóc đen nhánh, mềm mượt của cô đang được vén gọn sau vành tai nhỏ xinh, mềm mại. Hàng mi rất dài, chớp chớp liên hồi.

Thỉnh thoảng cô bị nhân viên qua lại thu hút, thoát khỏi trạng thái thẫn thờ, đầu quay sang trái, quay sang phải, nhưng chưa từng cảm nhận được ánh mắt từ phía trên đỉnh đầu mình.

Rất nhanh, MC bước lên sân khấu.

Ánh đèn xung quanh tối đi, tiếng người cũng tan biến. Chỉ còn khu vực trung tâm sân khấu rực rỡ ánh sáng.

MC tràn đầy nhiệt huyết đọc lời mở màn, kéo tấm màn khai mạc cho trận đấu.

Trận đấu này là cuộc thi Robot Phi Hình Người Lấy Vật Phẩm. Ở trung tâm sân đấu hình vuông có hai đường ray đối xứng, cao hơn mặt đất, trông giống như những khối xếp hình lớn được lắp ghép.

Mặt đường đua nhấp nhô, quanh co uốn lượn, thậm chí có vài khúc cua gấp.

Trên đường đua có vẽ một vạch trắng ở giữa để robot nhận diện và dẫn đường, một bó hoa được đặt ở cuối. Robot cần chạy lên đường ray, lấy bó hoa và quay trở về.

Khác với cuộc thi Robot Chiến Đấu lần trước Cảnh Minh tham gia, robot trong trận đấu hôm nay hoàn toàn tự động, không chịu sự điều khiển từ xa.

Trong tiếng vỗ tay vang dội, MC bắt đầu giới thiệu hai đội: “Trải qua các vòng đấu trước, hai đội cuối cùng bước vào chung kết là Đội Đại học Khoa học Kỹ thuật XX đến từ tỉnh A, đội áo Đỏ của trận chung kết này; và Đội Đại học Công nghiệp XX đến từ tỉnh B, đội áo Xanh của trận chung kết này.

Bây giờ, chúng ta sẽ cho hai đội một phút cuối cùng để chuẩn bị. Một phút sau, trận đấu sẽ bắt đầu.”

Hai đội đang loay hoay với robot của mình ở hai góc sân. Robot của đội Đỏ bẹt và lùn, trông như một chiếc bánh kem hai tầng; robot của đội Xanh đơn giản hơn, giống một chiếc hộp giày.

Không ít sinh viên đứng dậy dùng điện thoại chụp ảnh.

MC nhắc nhở: “Robot trong trận đấu này sử dụng cơ chế cảm ứng ánh sáng, xin quý vị tắt đèn flash, tránh ảnh hưởng đến cuộc thi.”

“Được rồi!” Giọng MC lấy lại vẻ hùng hồn: “Hết giờ! Mời robot tiến vào đường đua chuẩn bị.”

Đỗ Nhược đang ngóng cổ chờ đợi, bỗng nhiên một nam sinh đứng ngay trước mặt, chắn mất tầm nhìn của cô.

“…”

Cô nhích sang bên cạnh một chút, nhưng cậu nam sinh đó lại đứng không yên, cứ lắc lư qua lại. Cô bất đắc dĩ phải nhích theo anh ta sang trái, sang phải, bỗng nhiên, một lực từ phía sau nhấc bổng cô lên.

Cô giật mình, kịp phản ứng thì người đã được Cảnh Minh xách lên bậc thang cao hơn.

Lối đi hẹp, cô chen chúc bên cạnh cậu.

Cậu cụm mắt nhìn cô, châm chọc: “Lùn như vậy thì nên mang theo cái ghế con bên mình.”

“…” Đỗ Nhược cạn lời: “Tôi cao 1 mét 66 đấy!”

Cậu cố ý cúi đầu xuống, nhìn cô: “Cao ghê.”

“…”

Cô hậm hực lườm cậu một cái, nhưng cậu đã vô cảm nhìn về phía sân đấu;

Cô cũng lười so đo với cậu, thu tâm lại, tập trung nhìn về trung tâm.

Robot đã vào vị trí. Cả sân tĩnh lặng.

MC cầm micro, tuyên bố:

“Trận đấu… BẮT ĐẦU!”

Chỉ trong một khoảnh khắc, hai robot nhỏ cùng lúc lao lên đường đua, phóng đi vun vút, lên xuống, trái phải, chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, robot đội Đỏ với ưu thế tuyệt đối đã lao đến đích, lấy được bó hoa, quay lại đường cũ và nhanh như chớp trở về vạch xuất phát.

Lúc này, robot của đội Xanh mới chỉ vừa tới chỗ bó hoa trên đường đua của mình.

MC kích động nói: “19 giây! Trận đấu kết thúc! 19 giây!”

Cả sân đứng dậy vỗ tay. Các nam sinh đại diện đội Đỏ hòa vào nhau kích động, vừa nhảy vừa hò reo.

“Nhà vô địch là đội Đỏ! Đội Đại học Khoa học Kỹ thuật XX đến từ tỉnh A!”

Cảnh Minh vừa vỗ tay, vừa nhìn bảng điện tử, 19 giây. Nhanh hơn tốc độ của họ năm ngoái 8 giây, một sự tiến bộ rất lớn.

Cậu chỉ nhìn lướt qua, ánh mắt chuyển xuống con robot thua cuộc.

Lúc này cả sân đang sôi trào, không ai còn chú ý đến con robot trông như chiếc hộp giày đó nữa. Nó không biết mình thua, vẫn cặm cụi chạy trên đường đua.

Cậu đang suy nghĩ thì…

“Nó có buồn lắm không?” Đỗ Nhược khẽ lẩm bẩm một mình, nhìn “chiếc hộp giấy” trên đường đua.

Cảnh Minh bất chợt giật mình, ngạc nhiên quay đầu nhìn cô.

Và cô đã cúi đầu bước xuống bậc thang theo dòng người, xuất trình thẻ thi đấu cho tình nguyện viên rồi tiến vào khu vực bên trong, đi về phía sân thi đấu Robot Hình Người.

Hôm nay cô ăn mặc chỉnh tề như vậy là vì cô nằm trong đội thi đấu của Dịch Khôn.

Thông thường, sinh viên ngành Kỹ thuật không quá chú trọng trang phục, chỉ cần mặc đồng phục thi đấu là được. Nhưng Dịch Khôn là người cầu kỳ, mỗi lần thi đấu, ít nhất áo sơ mi phải là áo vest.

Cảnh Minh đút tay vào túi, đi theo.

Còn một chút thời gian nữa mới đến lượt thi, Đỗ Nhược kiên nhẫn đứng bên sân chờ đồng đội của mình.

Cảnh Minh đi thong thả đến mép sân đấu, dừng lại cách cô hai ba mét. Giống cô, cậu hướng mặt về phía sân thi.

Lúc này, sân thi đấu vắng lặng không một bóng người, khán đài ồn ào xung quanh cũng không liên quan gì đến họ.

Vạch trắng trên đường đua hơi chói mắt dưới ánh đèn.

Cảnh Minh nhìn đèn chiếu rọi trên giàn đèn trần, hỏi: “Lý Duy nói cô tham gia thiết kế và chế tạo Atom à?”

Atom là tên con robot dự thi lần này của Orbit.

Đỗ Nhược phản ứng mất một hai giây, mới nhận ra cậu đang nói chuyện với mình, vô cảm đáp một từ: “Ừm.”

Cảnh Minh quay đầu nhìn cô, cách hai ba mét, hỏi: “Cô nghĩ ai sẽ thắng?”

Đỗ Nhược ban đầu không lên tiếng, cô biết rõ thực lực của Cảnh Minh, nhưng cô cũng không nghĩ đội mình kém bao nhiêu, nên trả lời: “Hòa.”

Cảnh Minh nhướng mày nhếch khóe môi, nói: “Cũng khá.”

Đỗ Nhược nghi hoặc nhìn cậu, liền nghe cậu nói tiếp: “Kẻ không biết sợ là kẻ không biết gì.”

“…”

Phản ứng của Đỗ Nhược với câu nói này là lập tức kéo giãn khoảng cách với cậu thành hai mươi mét.

Cảnh Minh cười thầm trong lòng, không đi theo nữa.

Không lâu sau, Lý Duy và đồng đội mang theo Hồ Lô Wa đến.

Hồ Lô Wa là robot hình người mới do Prime nghiên cứu chế tạo, cao 50 cm, kích thước như một đứa trẻ nhỏ.

Nhìn từ ngoại hình, Hồ Lô Wa không khác biệt nhiều so với robot của các đội khác, vì dù sao cũng là hình người, sẽ không có những hình thù quái dị xuất hiện. Điểm khác biệt duy nhất là robot của các đội khác phần lớn là màu đen, còn Hồ Lô Wa lại là màu trắng, rất nổi bật và đẹp trai. Nó vẫn giữ được nét đặc trưng của Prime là đôi mắt to, trông ngốc nghếch đáng yêu vô cùng.

Robot chạy đua là một hạng mục có hàm lượng kỹ thuật cao.

So với việc nhảy múa tại chỗ, hạng mục chạy đua làm tăng đáng kể độ phối hợp của các khớp robot, cũng tăng đáng kể khả năng đi chệch hoặc té ngã. Cộng thêm yếu tố tốc độ, lại càng khó khăn bội phần.

Trong tám trường, có một trường không tham gia hạng mục này, và trường của Cảnh Minh có hai đội tham gia, vừa vặn là tám đội. Sau khi bốc thăm chia cặp đối đầu, đội thua bị loại, đội thắng tiếp tục, chọn ra hai đội cuối cùng vào chung kết.

Các đội nhận được thông tin sân đấu và đối thủ xong, tản ra các sân đấu của mình.

Nói là sân đấu khác nhau, nhưng thực chất đều nằm trong cùng một khu vực, một mặt phẳng rộng lớn được chia thành bốn sân đấu hình chữ nhật song song, kích thước bằng nhau, thi đấu đồng thời, hơi giống như cuộc thi thể dục dụng cụ Olympic.

Khán giả ngồi chật kín khán đài xung quanh, cùng lúc theo dõi tám đội tranh tài.

Trong thời gian chuẩn bị trước trận đấu, màn hình lớn tại hiện trường luôn chiếu Cảnh Minh và Dịch Khôn: một người lãnh đạm, phóng khoáng, một người mặt lạnh như băng.

Tại một khoảnh khắc nào đó, Cảnh Minh nhận ra ống kính đang hướng về phía mình, ngước mắt nhìn một cái, ánh mắt sâu hun hút và sắc bén. Qua màn hình lớn, nó khiến các nữ sinh tại hiện trường ồ lên kinh ngạc.

Giây tiếp theo, cậu vô vị dời tầm mắt đi.

Ống kính cũng thường xuyên chiếu Đỗ Nhược, vì cô là cô gái duy nhất trên sân thi đấu. Biểu cảm của cô có vẻ hơi ngơ ngác, khi phát hiện mình xuất hiện trên màn hình lớn, cô giật mình, lập tức quay đầu đi, chỉ để lại một cái gáy tròn cho mọi người xem.

Cảnh Minh thoáng nhìn cái gáy đó trên màn ảnh, rồi dời mắt xuống người thật—Đỗ Nhược đang ngồi xổm bên cạnh robot Atom, nghiêm túc điều chỉnh gì đó. Lê Thanh Hòa cũng ngồi xổm cùng cô, đầu hai người ghé sát vào nhau.

Cậu lạnh nhạt thu hồi ánh mắt, đi về phía đường đua của mình.

Thiết lập đường đua rất đơn giản, đường chạy dài 50 mét, rộng 2 mét. Vượt khỏi đường biên một lần, bị cộng 5 giây.

Thông thường, tốc độ càng nhanh càng dễ tăng sai số, lệch khỏi đường đua; và cũng càng dễ bị ngã, làm chậm thời gian. Hạng mục chạy đua thử thách sự cân bằng giữa ba yếu tố: tốc độ, ổn định và di chuyển thẳng của robot.

Đối thủ đầu tiên của Prime là một trường Đại học Bách khoa nào đó.

Robot lên đường đua, một tiếng lệnh vang lên, hướng về đích chạy.

Nhưng nói là chạy, thì giống đi bộ nhanh hơn.

Robot không linh hoạt như con người, mỗi khớp từ đầu đến mắt cá chân đều được lắp đặt mạch điều khiển và mô-tơ, hoàn toàn dựa vào chương trình tính toán chính xác để điều khiển, và mọi khớp trên cơ thể đều phải phối hợp nhịp nhàng với nhau. Nếu sai số giữa hai chân lớn, nó dễ bị ngã và đi lệch.

Quả nhiên, robot của đối thủ vừa đi được vài bước, “Rầm” một tiếng ngã sấp xuống, ngã khá mạnh, vỏ ngoài rung lên vài cái. Nhưng nó kiên cường bò dậy, lại tiếp tục đi, nhưng sai số ở hai chân khá lớn, càng đi càng chệch, càng đi càng chệch, vượt ra khỏi vạch.

Thôi rồi, cộng 5 giây.

Thành viên trong đội họ vội vàng chạy lên đưa robot trở lại đường đua, cứ thế loạng choạng mãi mới đi đến đích.

Còn Hồ Lô Wa của đội Prime đã sớm chờ ở đích, hoàn thành trong 58 giây.

Cùng thời điểm đó, ba đội khác cũng giành chiến thắng, trong đó có Atom của Orbit.

Khán đài xung quanh sân đấu vang lên tiếng vỗ tay, reo hò không ngớt.

Kẻ bại bị loại, người thắng tiếp tục.

Vòng thứ hai, Hồ Lô Wa vẫn chiến thắng. Hoàn thành trong 57 giây.

Lúc kết thúc, Cảnh Minh nhìn sang đường đua bên cạnh.

Quả nhiên, Atom cũng thắng, hoàn thành trong 59 giây.

Cả sân lại vang lên tiếng reo hò.

MC lại kích động hơn: “Và bây giờ, hai đội cuối cùng còn lại trên sân là! – Orbit! – và – Prime!”

Khán giả hét lên một trận.

Cả hai đều là đội của trường, đều là đội nhà, các sinh viên vây quanh đều phấn khích tột độ, chụp ảnh, hò reo.

Vòng loại đã qua, bầu không khí từng chút một được nung nấu, đến giờ khắc này mới đạt đến đỉnh điểm.

MC của trường cũng như được truyền máu, hào hùng, vung tay, kích động khán giả, tạo đà cho trận chung kết.

Hai đội trên sân đều rất bình tĩnh, chờ MC nói xong, tuyên bố trận đấu.

Tình nguyện viên giải đấu tranh thủ thời gian cuối cùng để dọn dẹp đường đua, loại bỏ những hạt cát nhỏ hoặc vật thể lạ.

Cảnh Minh nhìn đường đua, khẽ mím môi. Ưu thế của cả hai bên đều rất rõ ràng: Hồ Lô Wa của Prime tốc độ nhanh, chưa hề ngã lần nào, và cũng chưa hề vượt biên lần nào.

Còn bên Orbit, đường đi của Atom là thẳng nhất.

Cậu lờ mờ nhận ra điều gì đó, quay đầu nhìn. Đỗ Nhược đứng cách đó vài mét, lẫn trong nhóm nam sinh của đội Orbit. Ánh đèn từ trần nhà sân vận động chiếu xuống, làm mặt cô trong suốt như tờ giấy, chỉ có hàng mi dài như chiếc cọ, chậm rãi chớp.

Cô khẽ cắn môi dưới, có vẻ hơi căng thẳng, ánh mắt hơi trống rỗng, nhìn quanh, rồi bất chợt xoay mắt, chạm vào ánh mắt cậu.

Trong mắt cô không có bất kỳ cảm xúc nào, như thể nhìn một người xa lạ, rất nhanh tự nhiên dời đi.

Giây tiếp theo, một bóng người di chuyển đã che khuất cô.

MC hô to: “Xin mời robot hai đội vào vị trí!”

“Hãy cùng nhau đếm ngược, 5, 4, 3, 2, 1, – BẮT ĐẦU!”

Ngay lập tức, các sinh viên trên khán đài đều giơ máy ảnh, điện thoại lên, giữa sân đấu sáng rực, hai robot đáng yêu hết sức chạy về đích, tốc độ gần như ngang bằng nhau.

Vì cả hai đều là đội nhà, mỗi bên đều có lượng người ủng hộ đông đảo, mọi người gào thét khản cổ, thi nhau hô vang tiếng cổ vũ dồn dập:

“Atom, cố lên! Atom, cố lên!”

“Hồ Lô Wa, cố lên! Hồ Lô Wa, cố lên!”

Tiếng hô vang lên sóng sau cao hơn sóng trước, Đỗ Nhược vô thức ấn tay lên ngực, còn Cảnh Minh thì rất điềm tĩnh quan sát.

Nhưng dần dần, lông mày cậu cau lại, cảm giác khác lạ càng lúc càng rõ ràng. Hồ Lô Wa có một biểu hiện không ổn…

Ngay lúc này, khi đã gần giữa chặng, Atom bất ngờ té ngã.

Xung quanh lập tức vang lên tiếng tiếc nuối.

Sau khi ngã xuống, Atom ngốc nghếch nằm bò trên đất, hai chân duỗi thẳng xoạc ngang, cố gắng ngồi dậy, rồi từ từ co chân lại, đứng lên, lại lần nữa lao vào cuộc thi.

Còn Hồ Lô Wa đã vui vẻ chạy xa.

Trong cuộc thi lần này, Hồ Lô Wa là robot duy nhất chưa từng ngã lần nào. Cảnh Minh và đồng đội đã cực kỳ chi tiết hóa việc kiểm tra thăng bằng động trước trận đấu, thiết kế con quay hồi chuyển chống ngã tinh vi hơn, có thể xử lý tốt hơn tình huống cơ thể bị lắc lư mạnh.

Đồng thời, cậu cũng cực kỳ nghiêm khắc yêu cầu các thành viên trong đội hiệu chỉnh sai số giữa các khớp tay và chân khi cử động, vì vậy Hồ Lô Wa có thể đi thẳng băng trong hai lần thi đấu trước.

Mặc dù do khoảng cách chạy xa hơn, nó sẽ dần hơi bị lệch một chút, nhưng vẫn hoàn hảo đến đích.

Chỉ còn 10 mét, 9 mét cuối cùng, Hồ Lô Wa hoàn toàn dẫn trước, vẫn ngốc nghếch vui vẻ chạy.

Tiếng cổ vũ cho Cảnh Minh chiếm ưu thế áp đảo:

“Hồ Lô Wa cố lên! Hồ Lô Wa cố lên!”

“Cảnh Minh cố lên! Cảnh Minh cố lên!”

Nhưng lông mày Cảnh Minh càng cau chặt hơn, cậu đã nhìn ra từ lâu, chỉ là lúc nãy chưa rõ ràng lắm. Quả nhiên, đến giai đoạn chạy nước rút cuối cùng, cậu tận mắt thấy Hồ Lô Wa càng chạy càng chệch hướng.

Có lẽ do sai số tích lũy từ hai lần thi đấu trước, đường đi lần này rõ ràng lệch hơn hai lần đầu.

Cậu liếc nhìn Vạn Tử Ngang, người này lãnh hội được ý, lập tức ra hiệu cho Chu Thao ở cuối đường đua. Chu Thao cúi người, từng bước bám sát Hồ Lô Wa ngờ nghệch, chỉ chờ nếu nó lỡ giẫm vạch thì sẽ đưa nó trở lại đường đua ngay lập tức.

Hồ Lô Wa ngây ngô ngoan ngoãn chạy, từng chút một tiến gần về đích, đồng thời cũng từng chút một tiến gần đến… đường biên.

Vài mét cuối cùng, toàn bộ khán giả đều phát hiện ra vấn đề này, nhất thời im phăng phắc, nín thở nhìn chằm chằm Hồ Lô Wa đang dẫn đầu, như một đứa trẻ chập chững biết đi, vung vẩy đôi chân ngắn cũn, cặm cụi chạy về đích.

Càng gần vạch đích, nó càng gần đường biên, rốt cuộc sẽ dẫm lên vạch nào trước?!

Trong sự tĩnh lặng chết chóc, chú nhóc cuối cùng cũng đi đến cuối, chân trái bước qua vạch đích, còn gót chân phải thì giẫm ngay điểm giao giữa vạch đích và đường biên.

Hoàn thành trong 56 giây.

Trong khoảnh khắc, cả sân xôn xao. Một loạt tiếng bàn tán.

Mọi người đều nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, chỉ trỏ—chân phải của Hồ Lô Wa giẫm lên vạch đích, nhưng lại sát đường biên.

Atom theo sát phía sau, hiện trường yên tĩnh đi đôi chút, tiếp tục xem trận đấu, đợi đến khi Atom đi đến đích, màn hình điện tử hiển thị 1 phút 01 giây.

Lại một trận xôn xao nữa!

Nếu Hồ Lô Wa bị phạt giẫm vạch cộng 5 giây, thì sẽ hòa với Atom! Đồng vô địch!

Hiện trường như thể nổ tung, chưa từng thấy tình huống này trong bất kỳ cuộc thi nào, tất cả trọng tài lập tức tập trung tại vạch đích, vây quanh chân phải của Hồ Lô Wa để quan sát, thương lượng, thảo luận.

Toàn bộ khán giả đều rướn cổ bàn tán, chờ đợi.

Bên đường đua, người của Cảnh Minh im lặng, còn người của Dịch Khôn thì hồi hộp siết chặt nắm đấm, chờ đợi phán quyết cuối cùng của trọng tài.

Chỉ có Hồ Lô Wa vẫn chưa hay biết gì, vui vẻ nghiêng đầu, đảo mắt, từ từ vung vẩy cánh tay để làm duyên.

Cuối cùng, kết quả của trọng tài được đưa ra.

Đường biên sân đấu được sơn bằng sơn trắng, bản thân đường biên rộng khoảng 8 cm. Gót chân sau của Hồ Lô Wa chồng lấn lên đường biên chưa đến 1 cm, không tính là giẫm vạch, càng không tính là vượt biên.

Đội Prime với robot Hồ Lô Wa đạt thành tích cuối cùng là 56 giây, CHIẾN THẮNG.

Không khí tại hiện trường lại bùng lên lần nữa, ăn mừng cho nhà vô địch.

Tuy nhiên, bên Prime lại rất yên tĩnh, cả đội không hề có vẻ hưng phấn vì giành giải thưởng, đối với người đội trưởng cực kỳ nghiêm khắc của họ, đối thủ trong cuộc thi là chính mình, chạm vào đường biên chính là thua.

Bên Orbit cũng không có vẻ buồn bã thất bại, ngược lại còn khá thoải mái.

MC vẫn phấn khởi, cho rằng kết quả này có thể trở thành một tin tức thú vị, vừa tuyên bố nhà vô địch vừa tương tác với khán giả.

“Người chiến thắng cuối cùng là!” Micro giơ về phía khán đài,

“Prime!” Cả sân hò hét điên cuồng.

Thế nhưng các nhà vô địch lại rất bình thản, Chu Thao đưa Hồ Lô Wa từ vạch đích trở về.

Cảnh Minh ngồi xổm xuống, xoa đầu Hồ Lô Wa, rồi ôm lấy nó một cái, nói: “Cảm ơn.”

Cậu lại lần nữa nhìn về phía đội Orbit, mặc dù chỉ giành vị trí á quân, nhưng không khí lại rất vui vẻ.

Dịch Khôn đi ngang qua Đỗ Nhược, không biểu cảm giơ ngón cái về phía cô.

Cô gái được khen đỏ mặt cười, một nụ cười rạng rỡ hướng về phía đồng đội của mình. Mọi người đi ngang qua đều khen ngợi cô, cô cười ngượng ngùng hết sức, mặt đỏ bừng, vuốt mái tóc con bên thái dương, vành tai cũng ửng hồng.

Cảnh Minh nhìn cô qua khoảng cách hai đường đua và những bóng người lướt qua.

Cậu đã sớm để ý, đường đi của Atom thẳng một cách bất thường—trong cơ thể nó đã có thêm một thứ gì đó.

Thành thật mà nói, Cảnh Minh không quá đặt nặng vào cuộc thi này, cũng không nghĩ nhiều về việc làm thế nào để không đi chệch khỏi quỹ đạo, cậu tập trung vào việc hiệu chỉnh và nâng cao độ chính xác.

Không ngờ cô lại đi ngược lại, không quan tâm đến sai số, mà lắp một cảm biến quang vào robot, trực tiếp dò tìm đường biên hai bên, khiến robot tự động tránh xa đường biên, giữ vững vị trí ở giữa để di chuyển.

Hà, Đỗ Nhược Xuân, thông minh lắm.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 28

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

merry-psycho
Merry Psycho
Chỉ Cần Chính Mình
Chỉ Cần Chính Mình
Bìa (3)
Bọt Biển
sep doc ac (1)
Trêu Chọc Cấp Trên Ác Ma
Nguyên Luật
Nguyên Luật
02
[18+] Nàng Yeoni chốn tửu điếm
Tags:
Hiện Đại, Lãng mạn, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz