Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 26

  1. Trang chủ
  2. Nhược Xuân Và Cảnh Minh (FULL)
  3. Chương 26
Trước
Sau

Chương 26: Chuyện Thường Ngày Của Đại Thiếu Gia

Chuông tan học vừa vang lên, Đỗ Nhược đã nhanh chóng thu dọn sách vở đứng dậy. Lớp của Hạ Nam và Hà Hoan Hoan ở hai phòng bên cạnh, vừa hay bốn người có thể cùng nhau đi ăn trưa.

Vừa bước ra cửa lớp, cô bất ngờ nhìn thấy Cảnh Minh đang nghiêng người tựa vào tường và xoay điện thoại trong tay.

Bước chân cô hơi chậm lại, rồi lập tức tăng tốc đi tiếp.

Cảnh Minh duỗi dài chân, chặn ngay trước mặt cô.

Đỗ Nhược phanh gấp, ngước mắt nhìn cậu.

Cảnh Minh hất cằm về phía phòng học, thản nhiên sai bảo: “Đi, gọi giúp tôi Lý Duy ra đây.”

Đỗ Nhược: ???

Đầu óc cậu ta có phải bị úng nước rồi không, chẳng phải đã nói là ở trường phải giả vờ không quen nhau sao?

Cô không thèm để ý, nhướng đôi mày thanh tú lên, làm như không có chuyện gì bước qua.

Chân Cảnh Minh lần nữa giăng ra, chặn cô lại: “Bảo cô gọi người không nghe thấy à?”

“Tự cậu không biết đi sao?” Cô rốt cuộc cũng phá vỡ sự bình tĩnh, không khách sáo liếc xéo cậu một cái, rồi định bỏ đi.

“Hừm—” Cậu nhướng mày, nghiêng người, chặn hoàn toàn trước mặt cô.

Thật hiếm thấy. Con nhóc này từ lúc nào mà nói chuyện với cậu cứng rắn như vậy? Chẳng phải trước đây luôn nhỏ nhẹ thẽ thọt, cúi đầu vâng lời, ngay cả nhìn thẳng vào cậu cũng không dám sao?

Cậu hất cằm chỉ vào lớp học, lần này giọng điệu đã không còn dễ nghe nữa: “Bảo cô đi thì cô đi đi!”

Cô rất bực mình, nhưng nhìn vẻ mặt cậu sắp sửa bùng nổ phiền toái, lười dây dưa, cô miễn cưỡng chạy đến cửa lớp, gọi to một tiếng: “Lý Duy, có người tìm.”

Hoàn thành nhiệm vụ, cô liền nhăn nhó bỏ đi, không thèm liếc nhìn cậu lần nào.

Cảnh Minh cúi đầu, ánh mắt hơi lướt qua vai mình, liếc nhìn vẻ trừng mắt bỏ đi của cô, tâm trạng cũng chẳng khá khẩm hơn.

Học kỳ này, hai người họ ít có giao tiếp, nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu đều thấy khó hiểu vô cớ—

Con nhỏ này đang giở trò gì thế?

Lý Duy đeo cặp ra khỏi lớp, thấy người tìm mình là Cảnh Minh thì khá bất ngờ: “Ê? Đại thiếu gia đích thân giá lâm à?”

Bình thường, có việc gì chẳng phải một tin nhắn gọi cậu ta đến nói chuyện là xong sao? Cái tính này của cậu ta mà còn có kiên nhẫn đứng đợi cậu ở ngoài lớp nữa chứ. Đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi.

Mấy người họ cùng đi đến cầu thang.

Học sinh tan lớp đang đổ xuống, Đỗ Nhược và ba cô bạn cùng phòng đi phía trước, vừa đi vừa cười nói vui vẻ.

Cảnh Minh nói: “Chuyện cuộc thi Robot tám trường tháng sau, giao cho mày.”

Trọng tâm công việc hiện tại của Prime là dự án xe tự lái, cái kiểu sự kiện giành giải thưởng cho trường này, cậu không có nhiều tâm trí để can thiệp.

Lý Duy trong lòng hiểu rõ: “Được. …Là tao toàn quyền phụ trách, hay mày vẫn cần xem qua phương án và tiến độ?”

“Cần xem qua.” Cảnh Minh nói.

“Xong.” Lý Duy nói xong, chợt nhớ ra gì đó, lại nói: “Gần đây công việc trong phòng thí nghiệm khá nhiều, tao muốn tìm một trợ lý đến giúp đỡ, mày thấy sao?”

Cảnh Minh liếc nhìn cậu ta.

“Mày xem đi, bọn mình bận dự án riêng, nhưng cấp trường thì một đống cuộc thi robot. Qua một thời gian nữa, dự án của bọn mình cũng phải bắt đầu xử lý các vấn đề đối ngoại, họp hành, tham gia triển lãm, vân vân. Tao nghĩ, có thể cân nhắc thêm một người giúp đỡ. Sẽ không đến nỗi luống cuống tay chân.”

Cảnh Minh: “Được thôi, nhưng đừng có tùy tiện tìm bất cứ ai vào phòng thí nghiệm.”

“Tao đã chọn xong rồi, Hoa khôi lớp tao.”

Cảnh Minh nhìn cậu ta với vẻ hơi khinh miệt, chê bai một tiếng: “Mày nghĩ chỗ tao là trường học, hay là cơ sở thực tập hả?”

Lý Duy: “Không phải. Đỗ Nhược đứng hạng nhất thành tích của lớp tao đấy.”

“Hạng nhất thì nói lên được điều gì?”

Lý Duy cười phì một tiếng: “Mày có còn mặt mũi để chê thành tích người khác à? Học kỳ trước mày tạch mấy môn? Sắp tới lại là thi giữa kỳ, mày lại định tạch mấy môn nữa?”

Cảnh Minh trưng ra vẻ mặt “Tao thích thế đấy, mày có ý kiến gì”, ngông nghênh đáp: “Tao đã nói rồi, chỗ tao không phải nơi để người ta học hành.”

Lý Duy thở dài, cũng phục cậu ta: “Tao hiểu.”

Các thành viên của Prime đều là những sinh viên tài năng cùng khóa, thủ khoa, quán quân, những người có thực lực đã sớm được cậu ta tập hợp lại, trở thành nòng cốt của phòng thí nghiệm.

“Nhưng nếu nhất định phải tìm thêm một người, nói thật, trong số sinh viên cùng khóa, thì đúng là chỉ có Đỗ Nhược là thích hợp nhất.” Lý Duy chợt nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, mày đừng có xem thường cô ấy. Trước kỳ nghỉ đông cô ấy còn theo phụ giúp thầy Dương một thời gian đấy.”

Lần này Cảnh Minh không nói gì, lông mày khẽ nhướng lên, có vẻ hơi bất ngờ.

Lý Duy tiếp tục thuyết phục: “Hơn nữa, chỉ là lính lác phụ việc, giúp một tay thôi mà. Đâu có để cô ấy quản lý chuyện lớn lao gì.”

Cảnh Minh mất kiên nhẫn: “Mày muốn tìm thì tìm đi, nhưng nếu cô ta không đủ tốt, dù có vào rồi tao cũng đuổi cổ ra.”

“Được.”

Cảnh Minh đã đi xuống vài bậc cầu thang, lại hỏi: “Tính cách thế nào? Tao không chịu nổi mấy đứa khó hầu hạ đâu.”

Lý Duy lại cười phá lên: “Cái tính như mày mà còn có tư cách chê bai người khác à? Bọn mình tìm người giúp việc, chứ có phải tìm bạn gái đâu thằng quỷ.”

Cảnh Minh không thèm để ý, bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy, nheo mắt nhìn ánh nắng ấm áp trên ngọn cây.

Tháng Tư, ánh xuân rạng rỡ.

Nhìn về phía trước, Đỗ Nhược và mấy cô bạn đã chạy đi xa.

Bó tay, ăn trưa thôi mà cũng tích cực đến thế.


Đỗ Nhược chạy đến cổng căng tin thì suýt chút nữa thở không ra hơi.

Con nhỏ Hà Hoan Hoan này hễ đến giờ ăn là lại hăng hái, cứ như ông quản đốc thúc giục bạn cùng phòng chạy vào căng tin, chỉ sợ món cơm cuộn trứng thịt mình thích bị giành mất.

Cũng tốt, đến sớm, đồ ăn nhiều, khu vực ăn uống cũng còn nhiều chỗ trống.

Bốn người gọi xong thức ăn, tìm một chỗ ngồi xuống, vừa ăn vừa trò chuyện.

Ngay bên cạnh họ vừa hay có một chiếc bàn bốn người trống.

Nhóm Lý Duy mấy nam sinh bước đến, ngồi xuống, rồi cười với cô.

Đỗ Nhược cười đáp lại, nhưng vừa nhìn thấy Cảnh Minh cũng ở đó thì cô lập tức lảng đi ánh mắt. Cô thoáng thấy cậu ta bưng khay đi tới, trên cạp quần jean đeo một chiếc thắt lưng màu vàng nổi bật, in chữ tiếng Anh Off-White màu đen, dây thắt lưng dài đến nỗi rủ xuống tận bắp chân, trông vừa ngầu vừa phóng túng. Chiếc dây nịt vàng dài đó lướt qua cạnh bàn cô, rồi cậu ta quay người, ngồi xuống đối diện Lý Duy, tức là ngay bên cạnh cô, chỉ cách một lối đi nhỏ.

Đỗ Nhược: “……”

Tên đáng ghét ngồi ngay bên cạnh, ăn cơm cũng thấy mất vui.

Cô khẽ nhích mông, vừa định xoay người đi thì Hạ Nam ngồi đối diện lên tiếng hỏi Cảnh Minh: “Lâu lắm không gặp cậu, gần đây bận gì vậy?”

“Học hành chứ.” Cảnh Minh nói với giọng điệu thờ ơ.

“Học á?” Hạ Nam không nhịn được cười: “Thôi đi, bày đặt!”

“Thật mà.” Cảnh Minh làm ra vẻ nghiêm túc: “Lần sau thi giữa kỳ, không muốn thi lại nữa. Mệt muốn chết.”

Hạ Nam thấy vậy, cũng hơi nghiêm túc: “Vậy sao.”

Lý Duy nhìn không chịu nổi, cười cãi lại: “Diễn, tiếp tục diễn đi. Mày mà chịu học hành nghiêm túc? Tao muốn phát điên lên. Sách phi chuyên ngành thì chẳng thèm đọc lấy một quyển, lỡ mà tạch thật thì tao xem mày làm thế nào, mày đừng có nghĩ lần sau vẫn còn Tiên Ốc đưa tài liệu cho mày nhé.”

Đỗ Nhược “cộp” một tiếng, cắn phải một miếng vỏ trứng trong miệng.

Hạ Nam: “Tiên Ốc? Cái gì vậy?”

Lý Duy: “Học kỳ trước nó thi tạch môn Chính trị, có một cô gái làm tài liệu ghi chép rồi lén bỏ vào cặp sách cho nó. Nó bảo người ta vừa kịp thời vừa bí ẩn, còn gọi người ta là Tiên Ốc.”

Thôi xong, Đỗ Nhược hoàn toàn hết khẩu vị.

“Lần này thì sao?”

“Lần này hết rồi.” Lý Duy nói, vẻ mặt hóng hớt.

Cảnh Minh không bận tâm, thuận miệng nói đùa: “Tiên Ốc đổi ý rồi, không thích tôi nữa.”

Đỗ Nhược: “……”

Chỉ trách hồi đó non dại vô tri, mới làm ra cái chuyện vừa xấu hổ vừa mất mặt như thế.

Hy vọng cậu ta không phát hiện ra là cô, nếu không thì muối mặt chết mất.

Hạ Nam nói: “Có lẽ là một nam sinh thì sao.”

“Không phải.” Cảnh Minh lắc đầu, rất chắc chắn: “Nét chữ đó tuyệt đối là con gái.”

Hà Hoan Hoan ngồi bên cạnh nghe thấy thì hứng chí, phát huy tinh thần buôn chuyện lãng mạn cố hữu của mình, mơ mộng hỏi: “Nếu cậu biết cô gái đó là ai, cậu sẽ làm gì?”

Cảnh Minh ngước mắt lên.

Tim Đỗ Nhược như ngừng đập, cô nắm chặt đôi đũa trong tay.

“Tôi á…” Cảnh Minh chống đũa, nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi nói rất chắc nịch: “Cho cô ta một trăm tệ, bảo cô ta chép thêm một bản tài liệu Chính trị nữa.”

Đỗ Nhược: “……”

Đi chết đi!

Cô không khách sáo gắp một miếng sụn giòn từ khay của Hà Hoan Hoan, nhét vào miệng và nhai ngấu nghiến.

Cảnh Minh cũng bắt đầu ăn cơm, không nói nữa.

Bên nhóm cô gái, chỉ có Hạ Nam là quen cậu ta. Hạ Nam không mở lời, những người khác đương nhiên cũng im lặng.

Ăn được nửa chừng, Lý Duy cuối cùng cũng nhớ ra chuyện chính: “Đỗ Nhược, bình thường cậu học hành có bận không?”

“Hả?” Đỗ Nhược suy nghĩ, không biết cậu ta định làm gì: “Cũng tạm, không bận lắm.”

“Đến phòng thí nghiệm giúp bọn mình làm việc đi, nhóm mình đang thiếu người.” Lý Duy đề nghị.

Đỗ Nhược không ngờ tới, vẻ mặt ngạc nhiên, liếc nhìn Cảnh Minh, người này cúi đầu ăn cơm, cứ như không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người họ.

“Mình á? Kỹ thuật của các cậu hàm lượng cao quá, mình sợ làm không tốt đâu.”

“Có gì đâu, chỉ là lính mới phụ việc thôi, trong phòng thí nghiệm có quá nhiều việc lặt vặt. Đỗ Nhược, lĩnh vực dự án của bọn mình khá toàn diện, cậu có thể theo học được rất nhiều kiến thức từ các chuyên ngành khác.”

Thật hấp dẫn!

Đỗ Nhược dùng đũa chọc chọc hạt cơm trong đĩa, suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Mình không đi đâu.”

Đôi đũa trong tay Cảnh Minh khựng lại một chút.

Lý Duy không ngờ cô lại từ chối: “Đây là một cơ hội rất tốt đấy Đỗ Nhược.”

Trước đây cậu ta muốn kéo vài người bạn vào phòng thí nghiệm đều bị Cảnh Minh từ chối hết. Vậy mà cô lại không muốn đến.

Vạn Tử Ngang cũng khuyên nhủ: “Đỗ Nhược, cậu nghĩ lại đi. Tốc độ học tập ở đây cậu không thể nào tưởng tượng được đâu.”

Bị họ nói thế, Đỗ Nhược cũng hơi lúng túng, băn khoăn một hồi, vẫn khó xử nói: “Chủ yếu là, bây giờ mình đang giúp việc trong phòng thí nghiệm của các anh khóa trên, không thể nào lo cả hai bên được.”

“Anh khóa trên nào?”

“Phòng thí nghiệm của anh Dịch Khôn và Ô Chính Bác.”

“Orbit?” Lý Duy mở to mắt, có chút khó tin.

“Ừ.”

“Yêu cầu của Dịch Khôn rất biến thái, anh ấy chịu nhận sinh viên năm nhất sao?”

“À? Mình không biết nữa.” Đỗ Nhược cũng hơi ngơ ngác, ngây người xoa xoa đũa: “Là anh Lê Thanh Hòa dẫn mình đi. Mình cũng không làm gì nhiều, chỉ… giúp họ sửa mấy cái cảm biến hỏng thôi.”

Lý Duy lần này im lặng, cậu ta và Vạn Tử Ngang trao đổi ánh mắt, rồi lại nhìn Cảnh Minh.

Cảnh Minh vẫn cúi đầu ăn cơm, không hề nhướng mi.

Bên kia, Khưu Vũ Thần xen vào: “Là anh Lê Thanh Hòa dẫn cậu đi à?”

“Ừ?”

“Chuyện hồi nào vậy?”

“Nghỉ đông.”

“Cũng đã mấy tháng rồi mà không nghe cậu nhắc đến.”

Hà Hoan Hoan thì cười mờ ám: “Thảo nào học kỳ này cậu và anh Hòa liên lạc thường xuyên như vậy, sống sung sướng quá nhỉ.”

“Không có đâu.” Đỗ Nhược trừng mắt nhìn cô nàng. Tóc mái rủ xuống chạm vào mắt, cô hất tóc mái sang một bên, rồi kéo mái tóc dài ngang vai: “Mình có nên cắt tóc không nhỉ, bữa nào chúng ta cùng đi nhé?”

“Đừng cắt.” Khưu Vũ Thần nói: “Để bây giờ đẹp hơn mà.”

“Đúng đó Cỏ Nhỏ, cậu hợp với tóc dài.” Hà Hoan Hoan cũng nói.

“Khó chịu chết được.” Đỗ Nhược lầm bầm, cô đặt đũa xuống, dùng hai tay vuốt tóc: “Trước đây mình chưa từng để tóc dài…”

Khuỷu tay cô đột nhiên bị ai đó đụng phải, cả người cô nghiêng đi, suýt chút nữa đập vào bàn.

Cảnh Minh bưng khay thức ăn đứng dậy, vô tình hay cố ý đụng phải cánh tay cô đang duỗi ra.

Cậu cụp mắt nhìn cô một cái, còn cô ngước đầu lên, vẻ mặt nghi hoặc và ngơ ngác kiểu “là cậu đụng tôi hay tôi đụng cậu vậy?”.

Cảnh Minh rõ ràng có khí thế hơn cô nhiều, cậu cúi xuống nhìn cô, vẻ mặt khó coi, dường như đang cố kìm nén những dấu hiệu phiền toái sắp bùng lên.

Đỗ Nhược cũng sợ cậu ta, lẳng lặng rút khuỷu tay lại, nói nhỏ: “Xin lỗi.”

Bấy giờ cậu ta mới không nói một lời bỏ đi.

Nhìn cậu ta đi xa, cô lại càng thấy có gì đó không đúng. Không phải, rõ ràng là cậu ta đụng cô mà, vậy mà còn trưng ra vẻ mặt áp lực buộc cô phải xin lỗi.

Trời ạ, trên đời này sao lại có cái thể loại quái thai như vậy chứ!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 26

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Ngược Dòng Mùa Xuân
Ngược Dòng Mùa Xuân
Bạch Đạo Gặp Hắc Nguyệt Quang
Bạch Đạo Gặp Hắc Nguyệt Quang
Sam Sam Đến Rồi
Sam Sam Đến Rồi Phần 2 (FULL)
3(hc) (1)
(18+)Cấp Trên Và Cấp Dưới
Mèo Nhỏ Háo Sắc
Mèo Nhỏ Háo Sắc
Trái Táo Hư
Trái Táo Hư
Tags:
Hiện Đại, Lãng mạn, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ | https://nealfun.io |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz