Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 24

  1. Trang chủ
  2. Nhược Xuân Và Cảnh Minh (FULL)
  3. Chương 24
Trước
Sau

Chương 24: Điều Ước Đêm Giao Thừa

Đêm Giao thừa, trong khi người lớn vẫn đang trò chuyện rôm rả, những người trẻ tuổi đã ăn xong và rời khỏi bàn.

Cảnh Minh vẫn thói quen nằm ườn trên sô pha chơi điện thoại, đôi chân dài gần như chiếm trọn cả khu vực ghế.

Cảnh Ninh nhảy tưng tưng đến bên cạnh cậu: “Anh Ba, em thấy anh phải đi quảng cáo cho tư thế ‘Bắc Kinh liệt’ mất thôi! Ngồi không ra ngồi gì cả!”

Cảnh Trí thì đề nghị: “Anh Ba, chúng ta ra ngoài đốt pháo hoa đi!”

Cảnh Minh đứng dậy đi lấy pháo hoa.

Cảnh Ninh ngoái đầu lại vẫy tay: “Chị Đỗ Nhược, chị ra chơi cùng luôn nha!”

Đỗ Nhược vừa muốn xem pháo hoa, lại vừa không muốn ở chung một chỗ với Cảnh Minh.

Minh Y ló đầu từ bàn ăn ra: “Tiểu Nhược, con đi chơi với mấy đứa nhỏ đi.”

“Dạ.”

Cảnh Minh cầm bật lửa, lướt qua cô, đi vào sảnh thay giày. Đỗ Nhược cũng theo sau đi thay.

Cảnh Ninh nhìn cả hai, như phát hiện ra đại lục mới: “Anh Ba, anh và chị Đỗ Nhược đều mặc áo len đỏ kìa. Haha, đồ đôi!”

Cảnh Minh vứt cả một túi lớn pháo hoa, pháo tép, pháo bông vào tay Cảnh Ninh: “Xách đi.”

Cảnh Ninh suýt nữa bị đè ngã. Cảnh Trí thấy em gái tội nghiệp bèn đỡ lấy. Về phần Đỗ Nhược, cô đã bình thản mặc vào chiếc áo khoác nỉ dài của mình.


Nhà Cảnh Minh nằm trong khu biệt thự cao cấp, toàn là biệt thự đơn lập, không hề có nhà liền kề.

Mỗi căn đều có vườn hoa, bãi cỏ, bụi cây riêng, tính riêng tư rất cao. Lối đi giữa các căn rộng rãi, quanh co khúc khuỷu.

Đã hơn mười một giờ đêm, bầu trời xung quanh thỉnh thoảng lại bừng sáng bởi những chùm pháo hoa rực rỡ, muôn màu muôn sắc nở bung giữa không trung.

Hai đứa trẻ Cảnh Ninh và Cảnh Trí hưng phấn nhìn Đông ngó Tây.

“Oa, anh nhìn chỗ kia kìa!”

“Cả chỗ đó nữa! Đẹp quá!”

Cảnh Minh đi thẳng ra giữa con đường trong khu phố, giờ này chắc chắn không có xe cộ qua lại.

Cậu đặt một hàng pháo hoa hình chóp nón ở giữa đường, cúi người xuống, châm lửa nhanh chóng từng cái một. Trong tích tắc, một hàng cây lửa bạc bốc cháy. Giống như một hàng cây pháo hoa bạc rực rỡ đột nhiên mọc lên giữa đường.

“Đẹp quá đi mất!” Đỗ Nhược thầm cảm thán.

Xuyên qua những cành cây bạc, cô thấy hai đứa trẻ đối diện đang nhảy múa vui vẻ. Cảnh Minh cũng đút tay vào túi đứng đối diện, nhìn chằm chằm vào ánh lửa nở rộ, trên mặt mang theo nụ cười mỉm.

Ánh lửa bạc phản chiếu trong mắt cậu, sáng lấp lánh.

Cậu chỉ mặc mỗi chiếc áo len đỏ mỏng manh như thế, vậy mà cũng không thấy lạnh.

Pháo hoa dù đẹp, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.

Đợi đến khi những cây lửa bạc tàn lụi, hai cô cậu học sinh trung học chạy đến lục lọi trong túi: “Tiếp theo chơi gì đây?”

Cảnh Ninh tinh mắt, phát hiện ra một cây pháo hoa cầm tay “que tiên nữ”: “Em muốn chơi cái này!”

Cảnh Minh vừa lấy cây pháo hoa ra, thấy cô bé không thèm chào hỏi đã định giật lấy, cậu nhanh chóng giấu ra sau lưng: “Giật cái gì? Hả?”

Cảnh Ninh tiếp tục giành giật, nhưng làm sao nhanh bằng động tác của Cảnh Minh, cậu ta xoay người một cái đã tránh được.

Cảnh Ninh cãi lại: “Cái đó là con gái chơi! Con trai chơi thì yếu đuối lắm! Em xem anh còn mặt mũi chơi không!”

Cảnh Minh nào có bị cô bé dọa được, nhướng cằm, đáp: “Thế thì anh nhất định phải chơi cái này rồi.” Nói rồi làm bộ châm lửa đốt que pháo hoa trong tay.

Cảnh Ninh sốt ruột, xông lên đoạt lấy. Cảnh Minh giơ tay lên, cô bé không với tới: “Đừng! Anh cho em chơi cái này đi, mấy cái khác đều cho anh hết được không?”

Cảnh Minh: “Vốn dĩ là của anh, còn cần em cho sao?”

Một người giơ tay làm bộ châm pháo hoa, một người nhảy bổ lên giành giật. Cảnh Minh vốn đã cao, Cảnh Ninh lại là cô nhóc cấp hai, làm sao mà giành được.

Cảnh Ninh kêu cứu: “Anh Tư!”

Cảnh Trí lại ra dáng người anh hơn, bất lực nhìn hai anh em đang chí chóe: “Anh Ba, anh nhường cho em ấy đi.”

Cảnh Ninh: “Anh xem đi, anh không thấy ngại à? Anh Tư còn hiểu chuyện hơn anh nữa, anh làm anh kiểu gì vậy? Một que pháo hoa cũng không nhường cho em!”

Cảnh Minh: “Thế thì anh không làm anh trai nữa, gọi em là chị nhé?”

Cảnh Ninh tức đến mức sắp gào lên.

Đỗ Nhược nhìn không nổi nữa, bực mình nói: “Nó là em gái, cậu nhường nó một chút thì có sao!”

Chưa dứt lời, Cảnh Minh đã trêu chán rồi, cậu hạ tay xuống đưa đồ cho Cảnh Ninh.

Câu nói của cô vừa dứt, mọi thứ xung quanh lặng đi một thoáng.

Cảnh Ninh nhận lấy que pháo hoa từ tay Cảnh Minh, thấy không khí hơi căng thẳng liền cười xoa dịu: “Anh Ba đáng ghét nhất, lần nào cũng trêu em.”

Thế nhưng Cảnh Minh lại không để ý đến lời làm hòa của em gái, quay mắt lại, liếc nhìn Đỗ Nhược, nói: “Ai mượn cô nói nhiều.”

Đỗ Nhược đứng giữa đêm Giao thừa lạnh giá, gò má hơi đỏ lên.

Cảnh Ninh vội vàng lái sang chuyện khác: “Anh Ba, châm lửa cho em cái này đi.”

Cảnh Minh không nói gì nữa, quẹt bật lửa châm pháo hoa cho em. Cảnh Trí cũng ngay lập tức lôi ra một đống pháo tép: “Anh, còn cái này nữa.”

Đỗ Nhược khẽ cắn môi.

Cậu ta không ưa cô. Cô cũng không muốn ở chung với cậu ta.

Cô xoay người đi thẳng về phía biệt thự.

Đi đến cửa nhà, chuẩn bị đẩy cửa bước vào, cô nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ rộn ràng bên trong. Đêm Giao thừa, cả nhà đoàn viên. Cô là người ngoài, đi vào cũng sẽ khó xử, bên trong đa số là gương mặt xa lạ, không có người để nói chuyện, cũng không tiện để cô Minh Y phải luôn bận tâm đến mình.

Cô suy nghĩ một lát, quay người rời đi, đi ra góc tường, gọi điện thoại cho mẹ.

Trước kia, dù năm mới ở nhà chỉ có ba người – cô, mẹ và bà ngoại – rất vắng vẻ, nhưng ba người họ cũng cùng nhau thức đêm giao thừa. Giờ này ở quê, mẹ cô sẽ chưa ngủ.

Nhà cô ở vùng biên giới Tây Nam xa xôi, nơi đó không có mùa đông, Tết cũng không lạnh.

Nhưng Giao thừa ở nơi này, lạnh quá.

Đỗ Nhược rụt cổ, dậm chân làm ấm, bấm số điện thoại của mẹ.

“A lô? Tiểu Nhược à…” Giọng mẹ rất khẽ, lắng tai nghe kỹ, dường như bà đang cố kìm nén tiếng nấc.

Cô sững sờ phân biệt, xác định mẹ đang khóc, liền hốt hoảng hỏi: “Sao vậy mẹ? Sao mẹ lại khóc? Có chuyện gì xảy ra ạ?”

“Không có gì.” Đầu dây bên kia, mẹ cô hít hít mũi: “Chỉ là Giao thừa thôi, mẹ nhớ con quá.”

Nghe vậy, không hiểu vì sao, nước mắt Đỗ Nhược cũng chảy ròng ròng.

Rõ ràng cô không muốn khóc.

Thật kỳ lạ, chỉ là Đêm Giao thừa thôi mà, chỉ là một ngày giống hệt những ngày bình thường khác. Tại sao cứ phải là ngày này, khi người thân không ở bên cạnh, lại khiến người ta phải rơi nước mắt chứ?

Cô vừa lau nước mắt, vừa cười gượng gạo: “Có gì đáng khóc đâu ạ? Đợi sau này con kiếm được tiền, con sẽ đón mẹ sang đây chơi, đưa mẹ đi xem Thiên An Môn và Vạn Lý Trường Thành nha.”

Tiếng chuông giao thừa điểm, cả thành phố bùng nổ niềm vui.

Từ xa, có người hô đếm ngược: “Mười, chín, tám, bảy…”

Lại có người hô vang: “Chúc mừng năm mới!”

Trong khoảnh khắc, bầu trời đêm ngập tràn pháo hoa rực rỡ, tất cả mọi người đều ngước nhìn bầu trời.

Chỉ có cô, đứng ở góc tường ngoài căn biệt thự đẹp đẽ như hộp châu báu, cầm điện thoại, cúi đầu để nước mắt lăn dài.

“Chị Đỗ Nhược, đốt pháo rồi, mau ra xem!” Cảnh Ninh gọi lớn từ xa.

Đỗ Nhược vừa cúp điện thoại, lau nhanh đôi mắt, đi về phía con đường đá cuội giữa bãi cỏ.

Cảnh Minh đang định quay về chơi game, cậu bước nhanh qua bãi cỏ, vừa bước lên bậc thềm thì bắt gặp đôi mắt ngấn lệ của cô. Cậu sững lại. Đỗ Nhược cũng giật mình, lập tức quay mặt đi, cúi đầu chạy nhanh về phía trước.

Cảnh Minh nhìn bóng dáng cô chạy xa dần, thật không thể tin nổi.

Chỉ là vừa nãy nói cô có một câu,

Chỉ là một câu thôi,

Mà cũng có thể khóc?


Trước cửa biệt thự nhà Cảnh Minh, trên bậc thềm.

Cảnh Minh đút hai tay vào túi quần, bất lực nhìn lên trời.

Pháo hoa nở bung khắp bầu trời đêm. Cậu đứng một lúc, cúi đầu bực bội vò tóc, quay đầu liếc nhìn Đỗ Nhược không xa, rồi vẫn bước tới.

Cậu băng qua bãi cỏ, đến bên lề đường. Đỗ Nhược đang ngồi trên lề đường ngước nhìn bầu trời. Cảnh Trí và Cảnh Ninh cũng ngồi thành hàng bên cạnh cô ngắm pháo hoa.

Cô ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hốc mắt hơi ửng đỏ, lông mi vẫn còn ẩm ướt, nhưng vẻ mặt lại như không có chuyện gì, đang chăm chú thưởng thức pháo hoa Giao thừa. Ánh sáng rực rỡ phản chiếu trong đồng tử cô, như lay động trong nước.

Cậu đút tay vào túi quần đi tới, cũng ngồi phịch xuống lề đường, ngước nhìn bầu trời.

Chết tiệt, bình thường khu này có thấy ai đâu, hôm nay ở đâu mọc ra lắm pháo hoa thế?

Tiếng pháo tép nổ lách tách, vừa vặn che đi giọng nói của cậu.

Cậu khẽ nói: “Tôi đâu có mắng cô, cô khóc cái gì?”

Không ai đáp lời cậu.

Không rõ là vì tiếng pháo tép quá ồn nên cô không nghe thấy, hay cô nghe thấy nhưng không muốn trả lời.

Cảnh Minh liếm môi dưới, cũng không có tâm trạng hỏi thêm. Cậu đút hai tay trở lại vào túi, nhìn lên trời.

Dần dần, pháo hoa tàn.

Vào khoảnh khắc giao thừa, nhà nhà bung nở rực rỡ, vô cùng đẹp mắt.

Qua thời khắc đó, tất cả đều biến mất, không còn dấu vết. Chỉ còn lại bầu trời đêm mùa đông, không một vì sao.

Cảnh Ninh và Cảnh Trí vẫn chìm đắm trong không khí vui vẻ của năm mới, chỉ còn lại một que pháo hoa ngôi sao nhỏ cuối cùng.

“Chúng ta ước nguyện đi, ước nguyện năm mới đi!”

Hai cô cậu học sinh vui vẻ đề nghị. Cảnh Ninh lập tức châm que pháo hoa ngôi sao trong tay, que nhỏ đó tức thì bắn ra những tia sáng vàng, lấp lánh.

Cảnh Ninh giơ cao lên, hét lên trời: “Em muốn thi đậu Nhân Đại Phụ Trung! Xong!”

Cảnh Minh khịt mũi cười: “Ước nguyện xong còn thêm chữ ‘Xong’, sáng tạo thật.”

Cảnh Ninh lườm cậu một cái, nhưng lại chủ động hô lại: “Em muốn thi đậu Nhân Đại Phụ Trung! Ước nguyện hoàn tất!”

Cô bé vui vẻ lắc lư đầu, đưa que pháo hoa cho Cảnh Trí.

Cảnh Trí thở dài: “Mẹ con đừng ép con học piano nữa, ước nguyện hoàn tất!”

Cảnh Ninh chỉ vào cậu ta cười khúc khích: “Lát nữa mách Bác Tư cho biết!” Cô bé ôm đầu gối, nghiêng đầu đưa que pháo hoa lấp lánh ánh sao cho Cảnh Minh: “Anh Ba, còn anh, ước nguyện năm mới của anh là gì?”

Cảnh Minh nhún vai, không nhận: “Không có.”

“Sao lại không có?”

Cảnh Minh hỏi ngược lại: “Có gì là tôi không có?”

Cảnh Ninh và Cảnh Trí đều á khẩu. Hai đứa nhìn nhau, làm bộ rùng mình ôm lấy cánh tay nổi da gà.

Cảnh Ninh: “Anh ơi, cái kiểu như anh, ở trường không bị ai đánh chết hả?”

Cảnh Minh làm bộ đánh cô bé. Cảnh Ninh lè lưỡi né tránh, rồi lại nói: “Em biết ước nguyện của anh là gì rồi.”

“Là gì?”

“Anh muốn đạt được thành tựu lớn hơn Bác Ba.”

Cảnh Minh khinh thường: “Đó là tất yếu, không phải ước nguyện.”

Cảnh Ninh vừa định nói gì, thấy que pháo hoa trong tay vẫn còn cháy, vội vàng đưa cho Đỗ Nhược: “Nhanh, nhanh, nhanh, chị Đỗ Nhược, mau ước nguyện đi!”

Đỗ Nhược rất nghiêm túc nhận lấy, nhìn ngọn lửa đang cháy, từ từ ngắn lại, những tia sáng vàng rơi lả tả. Cô gật đầu một cái, nói: “Ước nguyện năm mới của tôi là…”

“Học hành tấn tới, công việc siêng năng, cuộc sống an vui.”

Vừa dứt lời, ngọn lửa cháy đến cuối, những ngôi sao cuối cùng bay ra, pháo hoa tắt hẳn.

“Vừa khéo!” Cảnh Ninh vỗ tay, “Nguyện vọng của chúng ta đều sẽ thành sự thật!”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 24

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Kiều Kiều Như Nguyệt (FULL)
Kiều Kiều Như Nguyệt (FULL)
Nữ Thư Ký Hai Mặt
Nữ Thư Ký Hai Mặt
BÌA NHẬT KÍ ANH ĐÀO_20250818004556
Nhật Kí Hoa Anh Đào
OIP (2)
Vệt Kí Ức
60493416-c691-4c01-bf6b-321cd1202ea6.jpg.512
Chuỗi Ngày Bị Tiền Bối Natsume Làm Cho Rung Động
Bạn Cùng Nhà Có Bệnh Công Chúa (FULL)
Bạn Cùng Nhà Có Bệnh Công Chúa (FULL)
Tags:
Hiện Đại, Lãng mạn, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ | https://nealfun.io |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz