Chương 20
Chương 20
Thời tiết dần chuyển lạnh, nhưng Đỗ Nhược vẫn kiên trì với việc đọc sách buổi sáng. Trước đây là sách giáo trình tiếng Anh, giờ cô đã chuyển sang đọc những bài luận văn và tài liệu chuyên ngành bằng tiếng Anh.
Những sinh viên khác kiên trì ôn luyện trên sân thể dục cũng không ai vì trời lạnh mà bỏ dở giữa chừng. Chạy bộ cũng vậy.
Đỗ Nhược gặp Cảnh Minh vài lần, cậu vẫn tràn đầy sức sống như mọi khi, đeo tai nghe, mặc đồ thể thao, chạy khoảng năm sáu vòng sân rồi rời đi.
Có lần giữa giờ giải lao, cô nghe các bạn nam trong lớp nói Cảnh Minh đã thi lại qua môn Chính trị, vừa đủ sáu mươi điểm. Lúc đó, cô đang ngồi đọc sách ở hàng ghế đầu, bề ngoài bình thản, nhưng trong lòng lại khẽ vui mừng.
Đám nam sinh còn tò mò: “Không biết ai đã làm giấy ghi chú cho cậu ta ôn tập nhỉ?”
“Chắc là cô gái nào đó trong khoa thầm thương trộm nhớ cậu ta rồi,” họ đoán.
Cô chính là người thầm thương trộm nhớ đó đây.
Bình thường hiếm khi gặp mặt, chỉ có lúc học bài buổi sáng sớm mới mong gặp được cậu. Cô muốn đến nói chuyện với cậu nhưng lại không đủ can đảm, chỉ cần được lảng vảng trước mặt cậu cũng tốt rồi. Có khi, cô canh đúng vài giây trước khi cậu chạy đến, giả vờ không biết, mắt nhìn thẳng, đi ngang qua đường chạy phía trước cậu.
Cô ưỡn ngực, hóp bụng đi một đoạn thật xa, rồi mới dám quay đầu nhìn lại, nhưng bóng lưng cậu đã khuất xa.
Cô lặng lẽ rời sân vận động, trong lòng phảng phất một nỗi buồn khó tả.
Tấm lá phong ép khô ba màu vẫn nằm trong quyển sổ tay cô mang theo, nhưng vẫn chưa có cơ hội đưa ra.
Một tuần sau, kết thúc tiết chuyên ngành, Đỗ Nhược ra về hơi trễ, vô tình nghe Lý Duy và giáo viên thảo luận về một vấn đề, nhắc đến việc Prime đang thực hiện dự án robot trí tuệ nhân tạo. Lần trước ở văn phòng cô nghe chưa rõ, nên cô nán lại trong lớp, đợi thầy đi rồi mới hỏi Lý Duy: “Các cậu đang làm dự án AI à?”
“Xe tự lái.”
“Ồ.” Đỗ Nhược từ từ gật đầu.
Lý Duy nhìn biểu cảm của cô, bật cười: “Tò mò lắm sao?”
“Dĩ nhiên rồi.”
“Vậy đi, mình dẫn cậu đi xem.”
“Mình có thể đi xem sao?”
“Có gì mà không thể? Lẽ nào lại sợ cậu tiết lộ bí mật?”
Đỗ Nhược đi theo Lý Duy đến phòng thí nghiệm. Vừa bước vào cửa, cô đã thấy khắp các bức tường dán đầy bản vẽ, sơ đồ mạch điện, bản thiết kế, tài liệu luận văn, tài liệu tham khảo; có cả tiếng Anh, tiếng Đức, và tiếng Trung. Dưới sàn thì rải rác nào là mô-tơ điện, cánh tay máy, ổ trục, dây cáp, linh kiện điện tử, cảm biến, bộ điều khiển PLC.
Các nam sinh chia thành từng nhóm nhỏ làm việc khắp phòng thí nghiệm, có nhóm tụm lại trước máy tính gõ bàn phím, có nhóm vây quanh bàn thí nghiệm lắp ráp bộ điều khiển. Nhìn những gương mặt trẻ tuổi ấy, tất cả đều là những sinh viên ưu tú nhất của khoa.
Đỗ Nhược cẩn thận bước đi giữa đống linh kiện trên sàn, Lý Duy cười: “Đừng căng thẳng, những thứ dưới đất này đều là đồ bị loại bỏ rồi.”
“Hả?”
“Thằng kia yêu cầu cao quá.” Lý Duy hất cằm, chỉ về phía không xa.
Cảnh Minh mặc áo sơ mi trắng và quần jeans, đang đứng trước một cái bàn, cúi người viết viết vẽ vẽ trên giấy. Bên cạnh đặt một bộ hệ thống thị giác máy hoàn chỉnh.
Lý Duy bảo Đỗ Nhược cứ tự nhiên xem, còn cậu thì đi đến chỗ Cảnh Minh, rút giấy bút từ trong cặp ra: “Vừa hỏi ý kiến giáo sư hướng dẫn rồi, chỗ bộ điều khiển này vẫn còn không gian để cải tiến.”
Cảnh Minh quay đầu liếc một cái, rồi thu ánh mắt lại: “Ừ.”
Cậu vừa vẽ xuống một nét, bỗng nhận ra điều gì đó, ngước mắt nhìn lên, bắt gặp một người lạ – Đỗ Nhược.
Đỗ Nhược vừa cầm một bài luận văn trên tường xuống xem. Thấy Cảnh Minh nhìn về phía mình, cô giật mình, vội vàng đặt bài luận văn về chỗ cũ.
Cảnh Minh nhìn cô không chút cảm xúc, không biết trong đầu đang nghĩ gì. Ánh mắt cậu dường như xuyên qua cô nhìn về một nơi khác, giây sau, cậu lại cúi đầu tiếp tục công việc viết viết vẽ vẽ của mình.
“…”
Cô suy đoán một lúc, thấy cậu hình như không thực sự nhìn thấy mình, bèn thở phào nhẹ nhõm, lại lấy tài liệu xuống xem.
Cô không có tiết học nào tiếp theo, nên nán lại trong phòng thí nghiệm, chăm chú nghiên cứu vài bài luận văn và bản thiết kế, lấy sổ ra ghi chép, thu hoạch không ít. Cô cũng cảm thấy vui mừng một chút, mừng vì sự tiến bộ của bản thân. Những thứ này cô đều có thể hiểu, không còn xa lạ nữa, tất cả là nhờ vào quá trình tự học tích lũy bấy lâu nay.
Dù vậy, cô vẫn thành tâm ngưỡng mộ.
Cảnh Minh thật sự quá lợi hại.
Một chiếc xe tự lái bao gồm hệ thống cảm biến, hệ thống điều khiển, hệ thống chấp hành… Mỗi hệ thống lại có một bộ phần cứng, phần mềm, chương trình, thiết kế chi tiết, bố cục tổng thể vô cùng tỉ mỉ và hoàn chỉnh… Tất cả đều được cậu thể hiện rõ ràng trên bản vẽ, tài liệu, mang tính hướng dẫn cực kỳ cao. Những vấn đề hiện tại còn tồn tại cũng được đánh dấu, tìm kiếm các tài liệu kỹ thuật, các trường hợp kinh điển tương ứng đính kèm xung quanh, chờ đợi được chinh phục từng chút một.
Cô lướt qua từng trang văn bản, hình vẽ, sơ đồ mạch điện trên tường, thỉnh thoảng lại thấy rùng mình.
Quá sức tuyệt vời!
Nhưng nghĩ lại, loại giỏi giang này cô có thể nhận biết, có thể chiêm ngưỡng, có thể thấu hiểu. Điều này đối với bản thân cô không nghi ngờ gì là một bước tiến lớn. Giống như một loại trao đổi thông tin bí mật. Những thiên tài trong phòng thí nghiệm này, họ giao tiếp và thu hút lẫn nhau bằng cách này. Họ có một bộ mật mã mà chỉ họ mới hiểu.
Và bây giờ, cô cũng đã có thể đọc hiểu được những mật mã đó.
Niềm vui và thành tựu sau những nỗ lực học tập dâng đầy lồng ngực. Cả buổi chiều cô chìm đắm trong cảm xúc vừa ngưỡng vọng vừa tự hào.
Chỉ là thỉnh thoảng, cô lại quay đầu nhìn về phía Cảnh Minh.
Cậu vẫn ngồi ở cái bàn đó, hoặc nhìn máy tính, hoặc viết viết vẽ vẽ, chân mày theo thói quen hơi nhíu lại, ánh mắt sáng ngời và sắc bén. Bộ dạng cậu khi nghiêm túc hoàn toàn khác hẳn với vẻ công tử lông bông thường ngày.
Có vài lần, cô thấy cậu chăm chú nhìn vào máy tính, một tay gõ bàn phím, tay kia vô thức với lấy chai nước khoáng bên cạnh.
Chai nước đã hết. Cậu không hề hay biết, mắt vẫn dán vào bản vẽ, vặn nắp, ngửa cổ dốc nước vào miệng. Phát hiện chai rỗng, cậu mới phản ứng lại, vặn nắp rồi đặt về chỗ cũ.
Một lát sau, cậu lại vô thức lấy chai nước, thấy rỗng, rồi lại đặt xuống.
Đỗ Nhược quét mắt nhìn số người trong phòng, thu dọn giấy bút, lặng lẽ chuồn ra ngoài.
Cô nhanh chóng chạy đến thang máy, xuống lầu, ra khỏi tòa nhà thí nghiệm, rồi chạy một mạch đến cửa hàng tạp hóa gần nhất.
Để tránh bị lộ liễu quá, cô mua mười chai nước.
Khổ nỗi, loại nước Cảnh Minh uống là loại đắt nhất trong cửa hàng, ba tệ một chai. Cô không thể mua một chai ba tệ, rồi mua chín chai một tệ được. Cô đành cắn răng mua mười chai ba tệ. Mua xong lại ôm nước chạy như bay về tòa nhà thí nghiệm, lên lầu, lao vào phòng thí nghiệm, chia nước cho mọi người.
Các nam sinh nhận nước, có chút ngạc nhiên kiểu “vô công bất thụ lộc”.
Đỗ Nhược cười nói: “Mình đến tham quan, mời các cậu uống nước coi như cảm ơn.”
Lúc này mọi người mới cười: “Cậu khách sáo quá rồi.”
Cô tự nhiên hoàn thành việc che đậy này, rồi quay đầu bước vào trong, lòng bỗng chùng xuống.
Cảnh Minh không còn ở đó.
Cái bàn đó, chiếc ghế đó, trống không.
Cô ôm chai nước cuối cùng, lòng cô cũng lạnh lẽo như chai nước vậy.
Cô buồn đến mức sắp không chịu nổi, không biết phải làm sao thì giọng nói có chút thiếu kiên nhẫn của cậu vang lên sau gáy: “Ê, tránh ra.”
Cô lập tức quay đầu lại, nhất thời không giấu được nụ cười mừng rỡ.
“…” Cảnh Minh nhìn cô có vẻ kỳ lạ, giọng rất khẽ, chỉ đủ cô nghe thấy, “Cô uống nhầm thuốc rồi hả?”
Đỗ Nhược lập tức đưa chai nước trong tay cho cậu: “Chai này của cậu.”
Thấy cậu có vẻ nghi ngờ, cô vội vàng giải thích: “Một bạn nam bên kia mua, ai cũng có, bảo mình mang chai này cho cậu.”
Sự nghi ngờ của cậu tan biến, nhận lấy chai nước từ tay cô, không hề nói một lời cảm ơn, vì đó là do “người khác” mua.
Nhưng Đỗ Nhược không bận tâm, không cần khách sáo, không cần nói lời cảm ơn.
Cô nhìn cậu bước qua bên cạnh, ngón tay trắng trẻo vặn nắp chai, ngửa cổ uống nước, yết hầu cậu lên xuống, thoắt cái đã uống hết nửa chai.
Cô vui muốn chết.
Cô quay lại chỗ ghế của mình, thầm cười trộm.
Họ làm việc đến tám giờ tối, Đỗ Nhược cũng ở lại đến tám giờ.
Cảnh Minh nói sẽ mời mọi người đi ăn tối. Mọi người thu dọn đồ đạc, lục tục ra khỏi phòng thí nghiệm, đi xuống lầu.
Đỗ Nhược ra khỏi cửa mới phát hiện Cảnh Minh không đi cùng. Cậu đi cuối cùng, đang dọn dẹp đồ đạc trong phòng thí nghiệm.
Cô cũng lén lút chậm bước, tụt lại phía sau. Phía trước, các bạn học vừa đi vừa thảo luận vấn đề, rồi từ từ đi xa, vào thang máy.
Cô lẻn đến góc hành lang, loanh quanh bên bồn rửa tay.
Ting một tiếng, thang máy đã đến. Các bạn học đi xuống lầu trước.
Tòa nhà thí nghiệm về đêm vắng lặng, tĩnh mịch. Ánh đèn dịu nhẹ trải khắp hành lang.
Cuối cùng, cô nghe thấy tiếng Cảnh Minh khóa cửa ở cuối hành lang. Cô lập tức mở vòi nước rửa tay, rồi vội vàng dùng giấy lau khô.
Tiếng bước chân cậu đang đến gần.
Cô bước ra, giả vờ như vừa từ nhà vệ sinh đi ra, có chút thận trọng nhìn cậu.
Cậu đang dang tay mặc áo, chiếc áo khoác dáng dài, một hàng cúc màu xanh mực rộng thùng thình khoác lên người. Cậu chỉnh lại cổ áo, thoáng liếc nhìn cô một cái, rồi đi về phía thang máy.
Cô nín thở đi theo sau cậu.
Hai người đứng trong thang máy sáng sủa chờ đợi, không ai nhìn ai, cũng không ai nói chuyện.
Đỗ Nhược cẩn thận lấy cuốn sổ trong cặp ra, bên trong kẹp tấm lá phong ép khô ba màu.
Hơi thở cô có chút căng thẳng, như thể đang nâng niu vàng bạc quý giá.
Thang máy đến, cậu bước vào trước, cô theo sát phía sau.
Cửa thang máy khép lại, đi xuống.
Trong không gian chật hẹp, cô nghe rõ nhịp tim mình đập mỗi lúc một mạnh, thình thịch, thình thịch.
Cô vô thức siết chặt cuốn sổ trong tay.
Bên kia, Cảnh Minh đút tay vào túi, nghiêng người dựa vào vách thang máy, dáng vẻ lười nhác, ánh mắt nhìn vu vơ, thỉnh thoảng liếc nhìn những con số đang giảm dần.
Ting.
Đến tầng một.
Cửa thang máy mở ra, cậu sải bước dài ra ngoài. Không hề có ý lịch sự nhường cô đi trước.
Cô vội vàng theo sát.
…
Gió thu hơi lạnh, nhưng chưa đến mức khiến người ta cảm thấy rét buốt.
Gió đêm trong lành, không khí thoang thoảng hương lá cây, rất dễ chịu. Khuôn viên trường về đêm rất đẹp, ánh đèn đường xuyên qua những chiếc lá ngân hạnh vàng óng ánh, con đường rợp bóng cây mờ ảo, cả thế giới phủ một màu vàng nhạt.
Đã muộn nên trên đường không có người qua lại.
Thi thoảng có đôi tình nhân ngồi trên bãi cỏ thủ thỉ tâm sự, kề đầu hôn nhau.
Đường rợp bóng cây về đêm, luôn là nơi dễ nảy sinh những điều mờ ám.
Đỗ Nhược đi sát bên cạnh Cảnh Minh. Thỉnh thoảng cô ngước nhìn khuôn mặt nghiêng của cậu. Dưới ánh đêm, da cậu càng trắng hơn, ánh đèn đổ bóng lên mặt, sắc nét như tượng thạch cao. Chỉ là trên mặt cậu không hề có biểu cảm.
Dù cậu không nói gì, trong lòng cô vẫn có chút vui sướng, như vừa uống một ly sữa ấm ngọt ngào. Ước gì có thể cứ đi mãi như thế này, dù chỉ là im lặng, không nói lời nào.
Họ đi qua một đoạn đường rợp lá phong, ánh đèn xuyên qua những tán lá đỏ, cả màn đêm cũng nhuộm một tầng màu đỏ.
Đẹp quá.
Cuốn sổ trong tay cô siết chặt hơn.
Khoảnh khắc đó, Đỗ Nhược không nhịn được ngẩng đầu lên: “Cậu xem, đẹp quá!”
Cảnh Minh ngước nhìn, ánh mắt dừng lại vài giây, rồi thu về.
Cô lấy hết can đảm, rút tấm lá phong ép khô ra khỏi sổ: “À này, đây là…”
Lần này Cảnh Minh cất lời: “Cái gì?”
“Lá phong đó. Kỳ diệu không? Đây là màu sắc vốn có của nó, đỏ, vàng, xanh, đẹp chứ?”
“Đẹp.” Cậu nói, giọng điệu không rõ là chân thành hay qua loa.
Cô đưa tay ra trước mặt cậu: “Nè, tặng cậu đó.”
Lúc đó, họ đi đến ngã tư rợp bóng cây yên tĩnh, cậu khẽ dừng bước, nhận lấy tấm lá phong từ tay cô, im lặng vài giây.
Cậu nhìn tấm lá phong, rồi nhìn cô, quét mắt từ trên xuống dưới một lượt, hỏi: “Tại sao lại tặng tôi cái này?”
Đỗ Nhược lập tức căng thẳng, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng mỉm cười thoải mái: “Vì nó đẹp thôi, cũng đâu có đáng tiền gì.”
Cậu rõ ràng có chút nghi ngờ, nhướng mày, ngón trỏ khẽ gõ nhẹ lên tấm lá.
Cô nghe thấy hơi thở mình trở nên gấp gáp.
“Tại sao lại tặng tôi cái này?” Cậu vẫn hỏi câu đó, ngón tay khẽ động, tấm lá phong xoay tròn trên đầu ngón tay.
Trái tim cô cũng thắt lại.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt cậu dưới ánh đêm vô cùng tuấn tú, đôi mắt rất đen, không thể đoán được suy nghĩ.
“Chỉ là… tình cờ nhặt được chiếc lá đẹp thôi…”
Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, bỗng nhiên cong khóe môi: “Chẳng lẽ cô thích tôi?”
Máu nóng tức khắc dồn lên não, cô phản ứng mạnh: “Không có!” Sợ cậu không tin, cô nói thêm, “Cậu nghĩ linh tinh gì vậy?”
“Vậy thì tốt.” Cậu cười một tiếng.
Máu nóng vừa dồn lên đầu cô lập tức lạnh băng.
“Đừng thích tôi.” Cậu nói, “Tôi sẽ không thích cô đâu.”
Cậu trả lại tấm lá phong vào tay cô.
Toàn thân Đỗ Nhược như bị đóng băng, cảm giác trái tim mình tan vỡ thành từng mảnh trong khoảnh khắc đó. Không hiểu sao cô vẫn có thể cố gắng gượng cười: “Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ thấy chiếc lá này thú vị, muốn cảm ơn cậu thôi.”
“Cảm ơn tôi chuyện gì?”
“Máy tính…” Dù sao trái tim đã tê liệt, “Cảm ơn cậu đã nhắc với dì.”
Cậu tin, khẽ nhướng mày.
“Chuyện thuận miệng nói ra thôi.” Cậu nói một cách thờ ơ, lướt qua cô.
Cậu tiếp tục đi về phía trước, bước chân rất nhanh. Cô đi theo sau cậu, từng bước, từng bước, càng lúc càng chậm.
Dần dần, khoảng cách giữa hai người kéo xa. Cậu đang nghĩ đến chuyện dự án, không hề nhận ra cô đã không theo kịp.
Cô bước đi càng chậm hơn.
Đến một góc cua, bất chợt, một cơn gió lạnh thổi tới, chiếc lá phong ba màu trong tay cô bay vụt lên trời, thoáng chốc biến mất trong màn đêm, không còn thấy tăm hơi.
Rất lâu sau, cô cúi đầu, không đi tìm chiếc lá đó, cũng không ngẩng đầu nhìn về phía cậu.
Cô không còn mặt mũi để ngẩng đầu nữa rồi.
Cô chỉ thấy đôi giày thể thao cũ kỹ của mình, chiếc quần jeans, và những sợi lông tơ vừa mới nhú lên trên vạt áo khoác.
Cả thế giới chao đảo trong một lớp sương mờ mịt.
Cô cố gắng mỉm cười với chính mình, nhưng, hình như đã vô dụng, cô thật sự không đi tiếp được nữa. Khoảnh khắc ấy, dường như mọi dũng khí, sức lực, cảm xúc, yêu và oán, đều bị rút khỏi cơ thể.
Cô vịn vào một thân cây, khom lưng xuống, hít một hơi thật sâu, muốn đè nén nỗi đau xé lòng nơi lồng ngực. Nhưng giây tiếp theo, một giọt nước mắt rơi xuống.
Cô quẹt vội mắt, cố gắng đứng thẳng người, từ từ lê bước về phía ký túc xá.
Nhưng khi đi qua sân vận động không một bóng người, cô đã sụp đổ.
Cô trốn vào một góc tối của khán đài, òa lên khóc nức nở.
Tại sao lại hèn kém như vậy?
Tại sao lại đi thích một người ngông cuồng như cậu ta chứ?