Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 10

  1. Trang chủ
  2. Nhược Xuân Và Cảnh Minh (FULL)
  3. Chương 10
Trước
Sau

Chương 10

Sáu giờ năm mươi phút tối, bầu trời chạng vạng, nhiều sinh viên đang rảo bước trên sân vận động.

Ngăn cách một bên sân thể dục là hàng rào lưới thép bọc nhựa màu xanh dài, phía sau là sân bóng rổ.

Tiếng va chạm của bóng vào vành rổ, tiếng giày ma sát trên nền đất, cùng với những tiếng gọi nhau hò hét sôi nổi của đám nam sinh đang chơi bóng, tất cả tạo nên một bầu không khí rộn ràng.

Mùa hè đã qua, nhưng thu chưa hẳn đến, khí hậu về đêm se lạnh, không hề nóng bức, là thời tiết dễ chịu nhất.

Đỗ Nhược chạy một vòng quanh đường piste, sau đó đến tập trung với các bạn cùng lớp dưới gốc cây dương lớn bên sân. Một vài nam sinh mặc đồng phục bóng rổ, da thịt ửng đỏ, đầu đầy mồ hôi, vừa từ sân bóng rổ bước xuống.

Cả nhóm tụ lại để bàn bạc về đội hình diễu hành trong lễ khai mạc Đại hội Thể thao sắp tới.

Đỗ Nhược đề nghị: Lớp có hai mươi hai người, cô và một bạn khác sẽ cầm bảng lớp đi phía trước. Hai mươi người còn lại xếp thành đội hình bốn hàng ngang, năm hàng dọc, vừa vặn, nhanh gọn.

Không ngờ đám nam sinh đồng loạt lắc đầu. Họ giải thích đây không phải là cấp Ba, nếu chỉ cầm bảng lớp thì không thể toàn tâm toàn ý tham gia vào màn chào sân đầy đủ được. Ý tứ muốn nói là cô – đóa hoa duy nhất của lớp – nên được trao một vai trò nổi bật hơn.

Đỗ Nhược tò mò hỏi: “Các cậu đã nghĩ ra phương án rồi sao?”

Lý Duy trình bày ý tưởng sơ bộ của cả nhóm: Một nam sinh sẽ cầm bảng lớp đi trước dẫn đường. Sau đó là Đỗ Nhược ở vị trí trung tâm, tiếp theo là bốn nam sinh hộ tống hai bên, phía sau nữa là đội hình vuông vắn bốn hàng ngang, bốn hàng dọc.

Đỗ Nhược hỏi: “Các cậu đặt mình ở vị trí đó, vậy mình phải cầm thứ gì?”

“Đúng rồi. Cậu đã xem bộ phim Thái Lan 《Mối Tình Đầu》 chưa?”

“Chưa xem.”

“Không sao, đó là một cây trượng lấp lánh. Hơi giống gậy tiên của trẻ con, nhưng to hơn một chút.” Vạn Tử Ngang hào hứng nói, “Tụi mình sẽ làm nó tinh xảo hơn cả trong phim.”

Đỗ Nhược liền cảnh giác: “Không lẽ bắt mình mặc váy công chúa bồng bềnh, cầm gậy tiên đứng đó múa may chứ?”

Lời cô vừa thốt ra quá giàu tính hình ảnh, đám nam sinh lớp cô đầu tiên là ngẩn ra, sau đó phá lên cười rộ, một vài cậu ngại ngùng thì chỉ mỉm cười mím môi.

“Sao cậu đáng yêu thế?”

Hà Nghị giải thích: “Không phải đâu. Một mình cậu nhảy múa sẽ ngại lắm. Chúng ta học ngành Truyền thông và Điều khiển mà, phải làm gì đó liên quan.”

Tăng Khả Phàm tiếp lời: “Cậu dùng cây trượng đó ra các mệnh lệnh khác nhau. Sau đó tụi mình sẽ phối hợp làm ra những động tác phản ứng tương ứng.”

Đỗ Nhược hiểu ra, mắt cô sáng lên lấp lánh: “Nghe có vẻ thú vị đấy. Ý tưởng này là của ai…”

Cô chưa kịp nói dứt câu, một quả bóng rổ bay vút đến, đập bùng một tiếng vào tấm lưới thép xanh lục ngay sau đầu cô. Tiếng nổ lớn vang lên ngay sau gáy khiến cô ôm đầu thét lên, hoảng loạn nhảy lùi lại.

Tim cô sợ đến mức suýt chút nữa nổ tung. Cô quay đầu lại, thấy quả bóng bật nảy ra xa. Cảnh Minh, mặc bộ đồ bóng rổ, lao đến từ phía đối diện, dang cánh tay ra bắt lấy quả bóng “vô lễ” đó. Bóng trở lại trong tay cậu, cậu xoay cổ tay một cái, quả bóng đập xuống đất nảy lên, bị cậu đập thêm hai cái đã lập tức ngoan ngoãn bị khống chế.

Đầu cậu đẫm mồ hôi, tóc bết lại thành từng lọn, đuôi tóc nhún nhảy theo chuyển động của cơ thể.

Oan gia ngõ hẹp?

Cảnh Minh mặt đỏ bừng, thở dốc nhìn về phía lưới sắt, hất cằm về phía đám nam sinh lớp Đỗ Nhược, coi như chào hỏi. Ánh mắt cậu lướt qua Đỗ Nhược, dừng lại một giây, dường như muốn bày tỏ điều gì đó nhưng cuối cùng vẫn thôi.

Cậu không hề hỏi han tình trạng của cô, quay lưng lại, vỗ bóng chạy đi. Thậm chí cậu còn làm một cú ba bước lên rổ, bóng đi thẳng vào rổ.

Phong thái anh dũng mạnh mẽ đó khiến không ít cô gái vây quanh reo hò, vỗ tay tán thưởng.

Đỗ Nhược, người suýt chút nữa bị dọa đến chết và trái tim vẫn còn đập loạn xạ: “…”

Cô lườm nguýt Cảnh Minh trên sân bóng, mong cậu ngã sấp mặt đi!

Lý Duy lúc này kêu gọi các bạn trong lớp tập hợp.

Hai mươi hai người xếp hàng theo chiều cao, bắt đầu đi một vòng quanh đường chạy.

“Một hai một! Một hai một!”

Đỗ Nhược đi một mình một hàng, không cần lo lắng về việc căn chỉnh thẳng hàng. Đang đi, cô vô ý nhìn về phía bên kia lưới sắt.

Trên sân bóng rổ, Cảnh Minh chơi bóng điêu luyện như nước chảy mây trôi: chuyền bóng, nhận bóng, động tác giả, xoay lưng vượt qua người…

Cô thậm chí có thể nghe thấy âm thanh chói tai, sắc bén khi đôi giày bóng rổ của cậu dừng lại và xoay người trên nền sân, dứt khoát và mạnh mẽ như vũ bão.

Cậu né tránh hàng phòng ngự đối phương, lao đến dưới rổ, bật cao, đối thủ cũng nhảy lên ngăn chặn. Nhưng đó chỉ là động tác giả, cậu đột ngột hạ xuống, xoay người bật nhảy về phía khoảng trống phòng ngự. Người quay lưng về phía rổ, tay hất quả bóng ra phía sau, bóng đáp thẳng vào rổ.

Cậu nhẹ nhàng tiếp đất.

Hoàn toàn chiếm hết mọi sự chú ý. Đám nam sinh vây xem đều vỗ tay tán thưởng.

Ngay khoảnh khắc đó, Đỗ Nhược cũng ngây người, tim như ngừng đập.

Môn bóng rổ này thật sự quá tuyệt vời!

Nhưng mà, cái tên chảnh chọe đáng ghét kia, nếu đột nhiên bị ngã thì thú vị biết bao.

Vừa nghĩ xong, chân cô vướng vào dây giày, ầm một tiếng ngã lăn ra đất.

“…”

Cô đau đến mức nước mắt lưng tròng, lại thấy Cảnh Minh vừa hay đi đến mép sân uống nước, tận mắt chứng kiến cảnh cô ngã chổng vó.

Các bạn nam trong lớp chạy ùa đến, hai người đỡ lấy tay cô kéo dậy: “Sao đi đứng mà cũng ngã được vậy?”

Đỗ Nhược thảm thiết rên rỉ: “Dây giày bị tuột.”

Một bạn nam giúp cô buộc lại.

“Không cần đâu.” Cô bất ngờ, chịu đựng cơn đau đầu gối định ngồi xổm xuống cản lại, nhưng cậu bạn đã nhanh chóng buộc xong. Cô cảm động vô cùng, liên tục nói lời cảm ơn.

“Cậu đi được không?”

“Đi được. Mình không sao.”

Nhưng các nam sinh, vì lo lắng cho “vết thương ở chân” của cô, nhất quyết bắt cô ngồi nghỉ ở một bên.

Đội hình còn lại tiếp tục luyện tập.

Đỗ Nhược ngồi xem một lát, thỉnh thoảng lại vô thức quay đầu nhìn sân bóng rổ, nhưng chẳng bao lâu sau Cảnh Minh và nhóm bạn đã giải tán.

Trời đã tối hẳn.

Đèn chiếu sáng cao áp bên cạnh sân thể dục đột nhiên bật sáng. Một loạt đèn trắng cường độ mạnh đồng loạt thắp lên, chiếu rọi cả sân như ban ngày.

Dưới ánh sáng trắng lập loè, bóng dáng Cảnh Minh hiện lên vô cùng rõ ràng: đồng phục bóng rổ màu tím vàng, mái tóc ngắn đen nhánh dựng lên lỉa chỉa như mũi kiếm sắc. Trong đám người đan xen, cậu đi đến dưới cột bóng rổ nhặt áo khoác của mình lên, lấy điện thoại từ túi, vắt áo lên vai, vừa nhìn điện thoại vừa bước ra khỏi sân bóng.

Những sân khác vẫn có người chơi bóng, sân cậu vừa chơi cũng nhanh chóng có một nhóm người mới tràn vào.

Đỗ Nhược nghiêng đầu, nhìn cậu rời khỏi sân. Cách hai lớp lưới sắt và bóng người trùng điệp, cậu nhanh chóng biến mất.

Cô quay đầu lại, nhìn sân vận động dưới ánh đèn trắng.

Trời đã tối hẳn, nhiệt độ xuống thấp, hơi se lạnh, cô muốn đi về ký túc xá thay quần áo.

Cô cũng không ngồi lâu bên sân. Mọi người đi đi lại lại vài vòng, làm quen sơ bộ đội hình rồi cũng giải tán.

Đỗ Nhược chạy như một cơn gió về ký túc xá, trên đường không gặp người quen nào.

Về đến phòng, bên trong tối om, chỉ có Khưu Vũ Thần bật đèn bàn đang xem phim Mỹ. Hà Hoan Hoan và Hạ Nam đã đi thư viện.

Khưu Vũ Thần thấy cô về, liền tạm dừng máy tính, nói: “Không phải cậu bảo Hoan Hoan mang cặp sách sang thư viện giúp cậu sao? Bảo là tập luyện xong sẽ đến thẳng đó mà?”

“À! Ồ! Đúng rồi! Mình đi đây.” Cô lập tức chạy đi.

“Sao mà cứ thất thần thế?” Khưu Vũ Thần lẩm bẩm, gõ bàn phím, tiếp tục xem phim Mỹ.

Đỗ Nhược đến thư viện tự học. Sau khi đọc sách một lát, cô bắt đầu vẽ sơ đồ mạch điện, rất nhanh đã tạo ra vài thiết kế phức tạp, trong lòng vô cùng vui sướng. Thời gian còn dài, cô tiếp tục đọc sách, xem trước những nội dung giáo viên chưa giảng.

Đến khoảng chín giờ hơn, điện thoại trong túi rung lên.

Kỳ lạ, hôm qua mới gọi điện cho mẹ. Bạn cùng lớp cũng vừa gặp, là ai gọi đây?

Màn hình hiện lên tên “Cảnh Minh”.

Đỗ Nhược không khỏi bất ngờ, cô đặt sách và bút xuống, chạy ra hành lang nghe điện thoại: “Alo?”

Đầu dây bên kia đợi lâu có vẻ không kiên nhẫn, ngữ khí không được tốt: “Cô đang ở đâu?”

Cô kỳ lạ đảo mắt: “Thư viện. Có chuyện gì?”

“Cô ra đây một chuyến.” Cậu ra lệnh.

“Ê?” Cô cảnh giác hơn, “Làm gì?”

“Máy tính bố mẹ tôi mua cho cô, gửi đến chỗ tôi rồi. Mau mang đi.”

Cô vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ xen lẫn biết ơn, vội vàng nói: “Cảm ơn chú dì, và cả cậu nữa.” Dù cảm ơn nhưng vẫn có chút xấu hổ và không tự nhiên, cô lặp lại một cách vụng về: “Cảm ơn.”

“…” Cảnh Minh khựng lại một giây, thúc giục: “Mau mang nó đi ngay bây giờ.”

“Ồ. Tôi đến ngay.”

“Đừng đến ký túc xá tôi.” Cậu ra lệnh, “Phía sau tòa nhà Hành chính.”

Điện thoại ngắt.

Đỗ Nhược hiểu rõ, cậu không muốn người khác nhìn thấy nên mới chọn một nơi vắng vẻ.

Cậu có lòng mang máy tính đến cho cô, cô đã làm phiền cậu quá nhiều rồi. Cô sợ cậu phải chờ, liền chạy một mạch đến chỗ hẹn.

Càng xa khu giảng đường, bóng người trên đường càng thưa thớt.

Chỉ có ánh đèn đường mờ nhạt, tán cây đổ bóng loang lổ. Thời tiết về đêm lúc này thật dễ chịu, se lạnh, không lạnh cũng không nóng.

Nhưng vì cô vội vàng, chạy quá nhanh nên sau lưng vẫn rịn mồ hôi.

Tòa nhà Hành chính tắt đèn tối om, cổng lớn đóng kín.

Con đường trước cổng thẳng tắp và rộng rãi, không một bóng người.

Hai bên đường, cây hòe rậm rạp, trong bồn hoa mọc đầy những bụi cây thấp. Hai bên sân là những dãy nhà thấp không rõ công dụng, không có ánh đèn, tĩnh mịch. Chúng mang phong cách kiến trúc thời Dân Quốc, trông có vẻ sâu hun hút.

Đèn đường mờ ảo, nhưng đêm nay ánh trăng rất đẹp, một màu trắng mờ ảo như sương phủ.

Cô đứng trên bậc thềm ven đường, nhón chân, thở dốc để bình ổn nhịp tim.

Cô đi đi lại lại trên bậc thềm dưới ánh trăng mát lạnh, chờ đợi cậu.

Chờ một lúc đầy mong đợi, cô cảm thấy hơi lạnh, không rõ có phải do mồ hôi trên người bay hơi hay không.

Cô lạnh, liền ôm người ngồi xổm xuống.

Rất nhanh, tiếng bước chân truyền đến trong không gian tĩnh lặng.

Cô lập tức đứng dậy.

Cảnh Minh đã đến, một tay đút túi, tay kia xách một chiếc túi giấy cỡ lớn.

Cậu vẻ mặt lạnh nhạt, đưa túi giấy cho cô.

Đỗ Nhược càng thêm bất ngờ: “Là laptop sao?”

Cảnh Minh mất vài giây mới hiểu ý cô, khẽ cười: “Thời đại nào rồi mà ký túc xá nữ còn dùng máy tính để bàn?”

Lần này Đỗ Nhược không để tâm đến lời châm chọc của cậu. Đúng thế, các bạn nữ đều dùng laptop đẹp đẽ, ai lại mua máy tính để bàn cồng kềnh cơ chứ. Cô hiếm khi vui vẻ đáp lời cậu: “Ký túc xá nam có dùng không?”

“Vài người dùng máy cấu hình cao để chơi game.” Cậu thản nhiên nói.

“Cảm ơn cậu nhé.” Đỗ Nhược nói, nở một nụ cười với cậu.

Đây là lần đầu tiên cô cười tươi tắn với cậu như vậy. Dưới ánh trăng, làn da cô trông mềm mại và trắng trẻo hơn ban ngày, khi cười lên mắt cong cong, khóe môi hiện lên lúm đồng tiền nhàn nhạt.

Cậu lẳng lặng nhìn cô một giây, ánh mắt bình thản quét từ trên xuống dưới.

Cô mặc một chiếc áo T-shirt, khoác ngoài là một chiếc sơ mi. Vừa lúc một cơn gió lạnh thổi qua, cô rùng mình.

Cảnh Minh thờ ơ hỏi: “Hết tiền rồi à?”

Đỗ Nhược không kịp phản ứng: “Hả?”

Cậu nói: “Không có tiền mua quần áo?”

Sự vui mừng hân hoan trong lòng Đỗ Nhược phút chốc tan biến, lòng biết ơn cậu vì đã mang máy tính đến cũng không còn. Cái miệng của người này sao mà đáng ghét đến thế! Nhưng cô đang nhận ơn huệ của người ta, không thể nói lời khó nghe. Cô căng mặt, xách túi quay lưng bỏ đi.

“Đứng lại.” Cậu gọi cô từ phía sau.

Đỗ Nhược theo phản xạ bị cậu ra lệnh đứng khựng lại, cô bực bội quay đầu trừng mắt nhìn cậu: “Làm gì?”

Cậu nhướng mày, hỏi: “Mặc ít vậy không lạnh sao?”

Cô giật mình, một tia ấm áp bất ngờ dâng lên trong lòng. Cô nhìn cậu với vẻ bối rối, thì ra ý cậu là vậy. Cô cảm thấy có chút hối hận vì sự hiểu lầm vừa nãy, đang không biết trả lời thế nào.

Cậu bước tới, móc ví tiền từ túi ra, lấy một xấp tiền mặt đưa cho cô: “Cầm lấy đi.”

Máu trong khoảnh khắc đó dồn thẳng lên não, tay cô nắm chặt túi giấy, lắc đầu: “Không cần. Tiền của tôi đủ dùng.”

Số tiền cậu đưa ra sẽ không rút lại, cậu cũng không có tâm trạng giằng co với cô, cúi người nhét tiền vào túi giấy rồi bỏ đi.

Mắt Đỗ Nhược cay xè, cô chụp lấy xấp tiền từ trong túi.

“Thật sự không cần.” Cô xông lên nhét tiền vào tay cậu, sau đó không hề dừng lại, cắm đầu chạy đi thật nhanh.

Cô chạy một mạch về ký túc xá, lưng đẫm mồ hôi, miệng khô khốc, thở dốc.

Cô tựa vào cầu thang, thất thần ngây người. Đèn cảm ứng tắt ngúm, không gian chìm vào bóng tối.

Một nỗi buồn man mác dâng lên, nhưng không hiểu vì sao.

Nếu mọi chuyện cứ như đã thỏa thuận ban đầu thì tốt biết mấy, thà rằng đừng bao giờ gặp nhau trong khuôn viên trường. Ít nhất cô còn có thể giả vờ giữ được chút tôn nghiêm trước mặt cậu.

Cô chán nản cúi đầu, sờ trán thấy lạnh, nhưng lại nhìn thấy trong túi giấy vẫn còn sót lại một tờ một trăm tệ.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 10

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

3(hc) (1)
(18+)Cấp Trên Và Cấp Dưới
Bìa CNVTCMLCTN
Cứ Như Vậy, Ta Chưa Một Lần Chạm Tới Nhau
trà xanh chỉ còn cái tên
Trở Lại Lần Nữa Trà Xanh Chỉ Còn Cái Tên
bìa Bạn bè không thể làm vậy sao (1)
(18+) Bạn Bè Không Thể Làm Vậy Sao?
Bìa Chiều Muộn
Chiều Muộn
Bạn Chanh (FULL)
Bạn Chanh (FULL)
Tags:
Hiện Đại, Lãng mạn, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ | https://nealfun.io | https://topbet.bz/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz