Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Sau

Chương 1

  1. Trang chủ
  2. Nhược Xuân Và Cảnh Minh (FULL)
  3. Chương 1
Sau

Chương 1

Đỗ Nhược trải qua ba mươi ba tiếng đồng hồ hành xác trên chiếc ghế cứng. Khi xuống khỏi tàu, đôi chân cô sưng vù, phù nề hệt như chiếc bánh bao ngâm nước, đi vài bước đã thấy vừa nhức vừa tê dại.

Ga Tây Bắc Kinh người chen chúc chật ních, có lẽ chỉ thua cảnh tượng hàng ngàn con vịt nhốn nháo ở quê ngoại cô. Thân hình Đỗ Nhược mảnh khảnh, gầy gò, trông như cọng giá đỗ lọt vào giữa bầy vịt, bị dòng người cuốn đi khỏi sân ga và xô đẩy về phía đại sảnh nhà ga.

Chiếc điện thoại trong túi đổ chuông inh ỏi. Khi Đỗ Nhược lấy máy ra, người đứng cạnh quay đầu nhìn, tỏ vẻ ngạc nhiên vì thời đại này vẫn còn có người dùng Nokia.

Đỗ Nhược nhỏ nhẹ đáp: “A lô?”

“Đến đâu rồi?” Giọng cậu trai đầu dây bên kia lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Tôi xuống tàu rồi.”

“Hỏi người đang ở đâu!”

Cô nhìn xung quanh tìm biển báo: “Đại sảnh. Đại sảnh phía Bắc.”

“Bãi đỗ xe Bắc Tam Khu, khu A số 0209.” Cậu ta nói xong liền dập máy, cứ như việc gọi điện thoại là một sự hao tổn năng lượng ghê gớm đối với cậu.

Đỗ Nhược đã từng gặp Cảnh Minh.

Bốn năm trước, vợ chồng nhà họ Cảnh đi về vùng biên giới Tây Nam để làm từ thiện cho học sinh nghèo, có dẫn theo con trai là Cảnh Minh. Cậu thiếu niên mười bốn tuổi cao ráo, mảnh khảnh, trắng trẻo khiến cả đám trẻ con đen nhẻm, gầy tong teo như Đỗ Nhược phải ngơ ngẩn nhìn theo, không dám lại gần.

Cậu thiếu niên đẹp trai như thiên thần ấy chỉ chúi mũi vào chiếc iPad trong xe. Khi bị mẹ lôi xuống, khóe mắt đuôi mày cậu ta toát lên vẻ chán ghét, nhìn người và vật xung quanh như thể đang nhìn rác rưởi.

Ban đầu, gia đình cậu định dùng bữa cơm đạm bạc tại nhà Đỗ Nhược, nhưng Cảnh Minh nhất quyết không chịu, ngay cả cái cốc nước nhà cô cậu cũng không chạm vào. Vợ chồng chú dì Cảnh đành thôi và nhanh chóng quay về.

Lúc Cảnh Minh lên xe, phóng viên đài truyền hình có dúi vào tay Đỗ Nhược một bó hoa, bảo cô mang đến tặng. Nhưng cậu thiếu niên ngồi trong xe liếc một ánh mắt cảnh cáo, khiến cô không còn can đảm bước tới. Cậu rầm một tiếng đóng sập cửa xe lại.

Đỗ Nhược kéo theo chiếc vali to đùng nặng trịch, vừa đi vừa hỏi đường, khó khăn lắm mới tìm được Bãi đỗ xe Bắc Tam Khu. Tại vị trí A0209 có đậu một chiếc xe màu trắng, kiểu dáng hầm hố và ngông nghênh như một chiếc xe tăng.

Cảnh Minh với chiếc áo sơ mi trắng và quần jeans bó lấy thân hình gầy gò, đang tựa vào nắp ca-pô xe để chơi game. Cậu đeo kính râm, nhét tai nghe, thỉnh thoảng nhai kẹo cao su nhóp nhép và buột miệng vài câu:

“Chết tiệt!”

“Đồ ngu!”

“Mày có biết chơi không vậy!”

Đỗ Nhược mồ hôi đầm đìa, lòng bàn tay ướt nhẹp nắm chặt tay kéo vali, tiến về phía cậu.

Cảnh Minh lướt điện thoại thoăn thoắt, khóe mắt thấy có người lại gần, cậu khẽ quay mặt sang. Kính râm che khuất nên không rõ ánh mắt, nhưng khuôn mặt gần như không có biểu cảm. Cậu không có bất kỳ phản ứng gì, cho đến khi cô đứng hẳn trước mặt. Lúc này, vành lông mày sắc nét sau tròng kính râm mới hơi nhướn lên một chút.

Sau lớp kính đen, ánh mắt cậu thiếu niên đầy vẻ đề phòng, lướt nhìn cô từ trên xuống dưới. Tóc cô bết mồ hôi, áo sơ mi nhàu nhĩ, sắc mặt kém, cả người nhếch nhác. Đôi mắt đen trắng rõ ràng cứ nhìn chằm chằm vào cậu, trông hệt như chú vịt con đi lạc nay tìm được đường về.

Cuối cùng cậu cũng nhớ ra mình đến đây làm gì. Ván game đã nghiêng về thế yếu, cậu bực bội nói: “Thôi, không chơi nữa, rút.”

Cảnh Minh giật tai nghe ra, nhét vào túi quần jeans: “Đỗ Nhược Xuân?”

Đỗ Nhược nhẹ giọng: “Tôi đổi tên rồi.”

“Ồ?” Lông mày cậu nhướng lên.

“Đỗ Nhược.”

Khóe môi phải của cậu nhếch lên. Cậu thầm nghĩ, Hừ, Đỗ Nhược ư? Với cái bộ dạng này mà đòi là Đỗ Nhược? Cỏ đuôi chó thì đúng hơn.

Cậu móc chìa khóa trong túi ra ấn một cái, cốp xe bật mở. Cậu hất cằm, ý bảo cô bỏ hành lý vào.

Đỗ Nhược không nói tiếng nào, cúi đầu đi ra sau xe kéo vali. Cô cố hết sức nhưng không nhấc nổi. Cô cắn răng đến nỗi trán đổ mồ hôi, mặt đỏ bừng.

Cảnh Minh nhìn cô một cái, lông mày nhíu chặt lại thành một cục, cả người cậu ta toát lên hai chữ “BÀI XÍCH” lớn tướng. Cuối cùng, cậu không chịu nổi nữa, bước tới, giật phắt chiếc vali khỏi tay cô định quăng lên xe. Nào ngờ chiếc vali nặng kinh khủng, suýt chút nữa tuột khỏi tay làm cậu ta đập vào chân. Chắc chắn sẽ thành trò cười lớn.

Cảnh Minh đỏ mặt tía tai ném chiếc vali vào cốp xe, không nhịn được mà xì một tiếng rồi chửi thề: “Chết tiệt! Nặng như quỷ.”

Đỗ Nhược lí nhí giải thích: “Tôi mang chút quà cho chú và dì.”

Cảnh Minh vô cớ bốc hỏa: “Quà gì? Đá ở quê cô hả?”

“…”

Cô im lặng.

Cậu tiến đến gần cô, rầm một tiếng đóng cốp xe lại. Chiều cao vượt trội của cậu thoáng chốc che khuất ánh đèn trong bãi đỗ xe. Cậu ngửi thấy mùi khoang tàu xe trên người cô, lại một lần nữa nhăn mũi chán ghét.

Đỗ Nhược không hề hay biết, ngập ngừng nịnh nọt một câu: “Cậu… cao hẳn lên rồi nhỉ.”

Cảnh Minh thầm chế giễu cách lấy lòng vụng về của cô, khinh miệt nói: “Chúng ta đã từng gặp nhau à?”

“Gặp rồi ạ, bốn năm trước, chú và dì có đưa cậu đến nhà tôi.”

“Không nhớ.” Cậu nói. “Đừng có cố bắt quàng làm họ.”

Đỗ Nhược ngậm miệng lại.

Chiếc xe chạy lòng vòng trong bãi đỗ xe ngầm, tiếng báo động trong xe reo không ngừng. Cảnh Minh nghe thấy phiền, nói: “Thắt dây an toàn.”

“Hả?”

“Thắt dây an toàn vào!”

Cô vội vàng kéo dây bên ghế ra cài vào khóa. Cô nhận ra tính khí của người này không phải chỉ tệ bình thường, mà là vô cùng ghét bỏ cô. Cô cũng cảm thấy luống cuống không yên. Sự khó xử, buồn bã và ngại ngùng này giống hệt như lần cô được trường danh tiếng nhận vào, bị phóng viên đài truyền hình, báo chí thay nhau đến nhà phỏng vấn, ép cô phải phát biểu lời cảm ơn.

May mắn thay, đây là lần đầu tiên đến thủ đô, cô cảm thấy vui sướng. Cô nhanh chóng bị phong cảnh ngoài cửa sổ thu hút. Mùa hè vẫn chưa qua, cây bạch dương và ngô đồng hai bên đường xanh tốt, sum sê. Dưới bầu trời xanh, cao ốc san sát, những cây cầu vượt đan xen. Cơn gió khô rát thổi từ giữa các tòa nhà bê tông cốt thép lùa vào cửa sổ xe.

Ngay cả gió cũng khô và nóng.

Ngày mai đến trường báo danh, cô sẽ bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới tại thành phố quốc tế hiện đại này. Thủ đô tốt nhất, trường đại học tốt nhất.

Tâm trạng cô hân hoan, khó kìm nén sự phấn khích.

Trước đó, cô phải đến thăm chú và dì Cảnh. Cha cô mất sớm, gia cảnh nghèo khó. Nếu không nhờ sự giúp đỡ của vợ chồng nhà họ Cảnh, cô đã phải nghỉ học để mưu sinh, buôn bán nhỏ trong một khu phố nghèo rồi.

Mặc dù tháng trước, việc lặp đi lặp lại lời cảm ơn trước ống kính khiến cô thấy ngượng nghịu, nhưng ân tình này là chân thật, cô luôn khắc ghi trong lòng.

Hai người im lặng suốt đường đi.

Nửa giờ sau, chiếc xe dừng lại trong một khu dân cư. Những ngôi nhà tường gạch đỏ cũ kỹ, bên ngoài khu chung cư là một dãy quán ăn nhỏ như Mì gạo Quế Lâm, Cơm gà om vàng, Mì Trùng Khánh… Đỗ Nhược bước xuống xe, đang thầm cảm thán điều kiện sống của gia đình nhà họ Cảnh cũng bình thường, vậy mà vẫn chu cấp cho cô, thì Cảnh Minh khóa xe và đi vào một tòa nhà ven đường.

Cô vội vàng đi theo, nhắc nhở: “Hành lý của tôi vẫn còn trong xe.”

Cậu không quay đầu lại, bước chân sải dài lên ba bậc cầu thang: “Không cần lấy.”

Đỗ Nhược đi theo Cảnh Minh lên lầu, không ngờ đó lại là một tiệm net.

Cảnh Minh tìm một chiếc máy, đeo tai nghe và bắt đầu chơi game. Hai mắt cậu sáng rực nhìn chằm chằm vào màn hình, những ngón tay thon dài gõ nhanh trên bàn phím lách cách, thỉnh thoảng lại văng ra vài câu chửi thề.

Trên màn hình, những nhân vật nhỏ bé chém giết lẫn nhau, ánh sáng chói lòa bắn loạn xạ. Đỗ Nhược không hiểu, cũng không hứng thú, chỉ biết ngồi đợi.

Chơi xong một ván, cậu ta thắng, tâm trạng rất tốt, cười đùa vui vẻ với đồng đội trực tuyến, rồi quay sang thấy Đỗ Nhược đang thẫn thờ ngồi bên cạnh. Cậu không nói gì, đưa tay bật máy tính cho cô.

Lúc này, Đỗ Nhược mới chú ý thấy trên ống tay áo sơ mi trắng của cậu có một đường hoa văn hình rồng màu vàng nhạt, chạy dài từ vai xuống cổ tay, phức tạp mà lộng lẫy, nhưng lại kín đáo và tối màu, không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra. Cô còn thấy bên trong cổ tay áo có một mảng nhỏ hình vuông dập chìm màu xám bạc, nhẹ nhàng, tinh tế. Mỗi chiếc cúc áo đều làm bằng gỗ bách, được chạm khắc vi mô, chi tiết nhỏ nhưng lại tạo nên sự khác biệt. Vải áo sơ mi rất có chất lượng, mặc trên người cậu ta vô cùng hợp. Thoạt nhìn là áo sơ mi trắng bình thường, nhưng nhìn kỹ thì thấy sự tinh tế ẩn chứa khắp nơi, đúng là một món đồ hiệu hiếm có.

Cô cúi đầu giấu đi những sợi chỉ thừa ở ống tay áo sơ mi của mình.

Cảnh Minh tiếp tục chơi game.

Đỗ Nhược mở máy tính nhưng cũng chẳng có việc gì làm. Cả ngày đường xa mệt mỏi, cô ngáp vài cái rồi vô thức gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Giữa ván game, Cảnh Minh liếc mắt sang phía cô. Cô đang ngủ yên lặng, nét mặt nhạt nhòa. Hàng mi đen dài rủ xuống như chiếc bàn chải nhỏ. Trên màn hình máy tính là trang web chính thức của trường đại học cô.

Cậu vô cảm thu lại ánh mắt.

Thế giới ảo đầy rẫy sự chém giết, hỗn loạn, mặc kệ thời gian ngoài trời đang dần tắt.

Đỗ Nhược không biết mình đã ngủ bao lâu, bỗng có người đẩy vai cô. Cô giật mình tỉnh dậy, Cảnh Minh đã tháo tai nghe ra, cô hỏi: “Chơi xong rồi sao?”

Cậu đưa cô một trăm tệ, sai vặt: “Đi mua một bát mì ăn liền.” Vừa nói xong lại đeo tai nghe vào.

Đỗ Nhược liếc nhìn màn hình máy tính, đã bảy giờ tối. Cô không nói gì, cầm tiền đứng dậy đi.

Ngoài cửa sổ trời đã tối đen, trong tiệm net toàn là những người trẻ tuổi đeo tai nghe, ngồi thành hàng trước máy tính để chiến đấu. Ở quầy lễ tân có vài cô gái đang mua đồ, Đỗ Nhược xếp hàng sau. Trong lúc chờ đợi, cô vô tình nhìn vào chiếc gương bên cạnh, chợt giật mình hoảng hốt.

Cô trong gương, tóc tai bết bát rối bời, khuôn mặt hốc hác vàng vọt, thân hình gầy gò mảnh khảnh, mặc chiếc áo sơ mi trắng và quần jeans quá rộng, giặt sạch đến mấy cũng không thể che giấu được kiểu dáng lỗi thời và chất liệu rẻ tiền.

Lúc này Đỗ Nhược mới hiểu được cảm xúc luôn lẩn khuất trong lòng kể từ khi gặp Cảnh Minh là gì—sự thấp kém. Đều là áo sơ mi trắng, đều là quần jeans, nhưng chúng không phải là cùng một loại. Một cái tinh xảo, một cái thô kệch, rõ ràng là hai đẳng cấp khác nhau.

Toàn bộ con người cậu ấy đẹp đẽ và bảnh bao đến mức phát sáng. Còn cô…

Cô nhớ lại vẻ nhăn nhó, cau mày của cậu ta trên suốt quãng đường, lập tức thấy xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.


Đỗ Nhược bưng hai bát mì quay lại, dưới bát mì của Cảnh Minh có lót chín mươi lăm tệ còn thừa. Cảnh Minh bưng mì lên ăn, vô tình liếc thấy số tiền còn lại, thuận miệng hỏi: “Hai bát mì chỉ có năm tệ thôi à?”

“Phần tôi, tôi tự trả.”

Cảnh Minh khựng lại một chút, rồi nhếch khóe môi, nở một nụ cười kỳ lạ, không nói gì nữa, tiếp tục chơi game.

Mặt Đỗ Nhược nóng bừng, cô hiểu nụ cười của cậu ta có ý gì. Tiền của cô, về cơ bản cũng là tiền của gia đình cậu ta mà ra.

Điện thoại Cảnh Minh liên tục đổ chuông, nhưng cậu ta mặc kệ, chỉ chăm chú chơi game. Cho đến khi chơi đã đời, cậu ta ra quầy thanh toán, rời khỏi tiệm net, đi xuống cầu thang. Điện thoại lại reo lên, cậu bắt máy với giọng cáu kỉnh: “Đón được người rồi… Gì mà đã mấy giờ, tàu hỏa đến muộn con làm sao được?… Rồi, sắp về đây.”

Cậu quay lại nhìn Đỗ Nhược: “Về nhà chú dì hỏi, biết trả lời thế nào rồi chứ?”

Đỗ Nhược gật đầu lia lịa: “Biết rồi ạ. Chuyến tàu của tôi bị muộn.”

Sau

Bình luận cho Chương 1

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Trọng Sinh
Trọng Sinh
CÂU LẠC BỘ BÓNG CHUYỀN NỮ
(18+) CÂU LẠC BỘ BÓNG CHUYỀN NỮ
Capture
Sau Khi Xuyên Thành Idol Làm Nền, Tôi Nổi Tiếng
Bìa Haeju là nữ sinh đại học
(18+) Hae Ju Là Nữ Sinh Đại Học
Sự Ám Ảnh Của Bạo Quân Không Thể Cưỡng Lại
Sự Ám Ảnh Của Bạo Quân Không Thể Cưỡng Lại
Chìm Đắm Trong Tình Yêu Sâu Thẳm Của Chàng
Chìm Đắm Trong Tình Yêu Sâu Thẳm Của Chàng
Tags:
Hiện Đại, Lãng mạn, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz