Chương 7 - END
Chương 7
Lộc Kiều trằn trọc trên giường hàng trăm lần, dành cả một đêm để suy nghĩ về vấn đề “Bạn thanh mai trúc mã sau khi gặp lại muốn trở thành bạn trai thì cô nên làm gì”. Sáng sớm khi nhìn vầng thâm quầng dưới mắt trong gương, cô phải thừa nhận một sự thật:
Cô rất quan tâm, và cũng rất rung động. Tiếng tim đập thình thình từ khoang ngực bô lăng xê từ xương sườn thứ hai đến thứ năm là bằng chứng tốt nhất, chỉ vì nghe Ngôn Tự nói “thích cô”.
Thực ra, Ngôn Tự và Lộc Kiều chỉ làm hàng xóm của nhau được hai năm. Sau khi bố mẹ Ngôn Tự ly hôn, anh được mẹ đưa đi, Lộc Kiều liền không gặp lại anh nữa. Cô không thể ngờ rằng cậu bé nhút nhát như cục bột trong ký ức lại trở thành một thanh niên cao lớn, lạnh lùng và giỏi giang đến thế.
Ngôn Tự hồi bé không có bạn, vì khả năng ngôn ngữ kém xa so với người khác, không chỉ nói lắp mà phát âm còn không chuẩn. Hiểu lầm cũng phát sinh từ đó. Cậu bé gõ cửa nhà họ Lộc, muốn nói “gặp Lộc Kiều”, nhưng lại nói thành “cưới Lộc Kiều”. Lộc Kiều cười cợt nhận cậu làm “chồng nuôi từ bé”, lớn tiếng nói sau này cô sẽ bao che cho cậu.
Nhưng thực tế, đó không phải là toàn bộ lý do Lộc Kiều học võ thuật. Lộc Kiều không nổi bật trong số bạn cùng trang lứa. Cô gái nhỏ giấu tâm tư rất kỹ, dùng nắm đấm vũ trang cho mình, như thể làm vậy cô có thể không sợ hãi bất cứ điều gì. Dù lớn lên cô không còn đánh giá thấp bản thân nữa, nhưng sự tự ti vẫn sẽ nhảy ra quấy phá vào những thời khắc nhất định.
Ví dụ như khi Ngôn Tự tỏ tình, phản ứng đầu tiên của cô là Ngôn Tự bay quá cao, sợ mình không với tới.
Sau khi bày tỏ tình cảm, Ngôn Tự trở nên quấn quýt hơn. Mỗi ngày đều nhắn tin cho Lộc Kiều, phần lớn là những lời hỏi thăm không quan trọng, nhưng lại mạnh mẽ tạo sự hiện diện trước mặt cô.
Lộc Kiều cố tránh mặt nhưng vẫn bị tóm được trong cuộc thi võ thuật của võ quán. Cô không đủ ngốc để hỏi “Sao anh lại ở đây”, nhưng không nhịn được mà nói: “Anh tham gia cuộc thi này khó thắng lắm, lại còn có thể bị thương nữa.”
Lộc phụ đã mời rất nhiều cao thủ đến để nâng độ khó của cuộc thi. Ngôn Tự chưa từng luyện tập một cách có hệ thống, ưu thế của anh gần như bằng không trước mặt họ.
Ngôn Tự cười nhẹ, xoa đầu cô: “Vậy nên em phải cổ vũ cho tôi thật nhiệt tình vào nhé.”
Không ngoài dự đoán của Lộc Kiều, sau khi vào bán kết, Ngôn Tự rơi vào thế bất lợi, bị đấm vào vai mấy lần. Lộc Kiều vài lần suýt lao lên ngăn trận đấu, nhưng bị ánh mắt kiên định của Ngôn Tự cản lại.
Trận đấu kết thúc, chưa kịp đợi Lộc Kiều tiến lên, Ngôn Tự đã chạy đến chỗ cô, hờ hững tựa vào vai cô.
Lộc Kiều bị hơi thở của Ngôn Tự bao bọc chặt chẽ, thở dài: “Anh làm vậy để làm gì chứ?”
“Tôi không dùng khổ nhục kế,” Ngôn Tự nói, “Tôi chỉ muốn em biết, tôi cũng có thể chạy về phía em, em không cần lo lắng những điều đó.”
Ngôn Tự tài giỏi đến thế, làm sao lại không hiểu được những lo ngại của Lộc Kiều qua lời nói hoảng hốt của cô.
Sự dịu dàng được bao dung hoàn toàn này khiến Lộc Kiều dần chìm đắm, tay chân mềm nhũn, trong lồng ngực như có một chú chim muốn vui vẻ bay đi.
Ngôn Tự không buộc Lộc Kiều phải trả lời ngay, mà dẫn cô đến một quán lẩu.
“Trước đây em nói trên Vòng bạn bè là muốn ăn lẩu quán này, tôi đã tìm bí kíp trên mạng rồi.”
Ngôn Tự thành thạo nhúng thịt gắp rau cho cô. Lộc Kiều nhìn chằm chằm vào động tác của anh, đột nhiên hỏi: “Anh nhận ra tôi từ khi nào?”
“Không lâu sau khi nhập học,” Ngôn Tự nói.
Ngôn Tự thời thơ ấu thích nhất là đi theo sau Lộc Kiều, ấm áp như một mặt trời nhỏ. Khi đó làm sao cậu bé hiểu được thích là gì, mãi cho đến khi thời gian trôi qua, nỗi nhớ không ngừng tích tụ, mới biết sự rung động trong tim khi tỉnh giấc giữa đêm có ý nghĩa gì.
Giữa hai người không có cách thức liên lạc, Ngôn Tự từng nhờ người hỏi thăm, nhưng tin tức chìm vào biển lớn. Vào lúc Ngôn Tự chán nản nhất, anh thấy ảnh tuyên truyền đặt ngoài võ quán mới mở cạnh trường, nhận ra ngay cô gái nhỏ mà anh nhung nhớ trong mộng.
Trời vẫn ưu ái anh, cho Lộc Kiều chủ động đến trước mặt anh. Không ai biết khi thấy Lộc Kiều bước vào phòng phỏng vấn anh đã kích động đến mức nào. Anh không thể mất bình tĩnh để ngắt quãng cuộc phỏng vấn, nhưng không thể kiểm soát ánh mắt cứ đặt trên người Lộc Kiều.
Sau đó, anh phát hiện Lộc Kiều sợ anh, nên âm thầm từ từ tiếp cận cô, mong một ngày Lộc Kiều sẽ phát hiện ra chân tình của anh.
Ngôn Tự nói xong một đoạn dài, ngẩng đầu lên thấy trên mặt Lộc Kiều có vệt nước long lanh, kinh ngạc hỏi: “Em khóc đấy à?”
“Không có !” Lộc Kiều cố chấp: “Tôi bị cay đó.”
Ra khỏi quán lẩu trời đã tối, đèn đường chưa bật, đường phố tối mờ, nhưng cả hai đều thấy ánh sáng rực rỡ nhất trong mắt nhau.
Lộc Kiều đứng trên bậc tam cấp không nhúc nhích, xòe lòng bàn tay, khẽ hỏi: “Muốn nắm tay không? Bạn trai.”
“Đương nhiên rồi !” Ngôn Tự nắm chặt tay cô.
Thật may mắn, có một người giấu tình yêu trong lòng bao nhiêu năm và sẵn sàng chờ đợi cô, và cô cũng sẽ dành cả đời để đáp lại tình yêu ấy thật tốt.
(TOÀN VĂN HOÀN)