Chương 5
Chương 5
Mặc dù cú đá của Lộc Kiều rất mạnh nhưng không làm tổn thương đến xương, sau một tháng thì cũng đã hoàn toàn hồi phục. Lộc Kiều không còn lý do nào để ở lại văn phòng của Ngôn Tự nữa, đành thu dọn đồ đạc rời đi.
Đến khi dọn dẹp cô mới phát hiện ra mình đã để lại nhiều dấu vết đến thế nào. Hộp đựng đồ ăn vặt vẫn còn đầy như trước, nhờ vào sự chăm sóc thường xuyên của Ngôn Tự. Cô đặt lại chùm chìa khóa Ngôn Tự đã đưa lên bàn, cảm giác như có một cục bông gòn thấm nước chẹn trong lồng ngực.
Đây* chắc là nỗi buồn khi mất đi cục sạc dự phòng mạnh mẽ *rồi, Lộc Kiều tự nhủ.
Ngôn Tự đang tham gia cuộc thi ở tỉnh ngoài. Lộc Kiều nghĩ chuyện nhỏ nhặt này không đáng để làm phiền anh, định đợi anh về rồi hẵng nói. Mãi cho đến khi Ngôn Tự trở về, bên cạnh anh có thêm một cô chị khóa trên da trắng mặt xinh.
Hai người họ cùng nhau lọt vào Top 3 toàn quốc, mang lại vinh dự lớn cho trường, các cuộc phỏng vấn tuyên truyền liên miên, trong một thời gian ngắn họ luôn xuất hiện cùng nhau ở khắp mọi nơi, vô cùng nổi bật.
Lộc Kiều và bạn học đi ngang khu vực tuyên truyền thấy ảnh cả hai chụp chung, cô bạn trêu chọc: “Cậu xem có giống ảnh cưới không?”
“Không giống,” Lộc Kiều cố chấp nói, “Trưởng nhóm còn chưa cười.”
Nói xong cô lại cảm thấy lời phản bác của mình vô lý hết sức, liền mím môi lại.
Sau khi hoàn thành việc tuyên truyền, Ngôn Tự vẫn thường xuyên biến mất. Các thành viên trong nhóm phụ đề đều đoán là trưởng nhóm đang hẹn hò, nhưng rồi một hôm, Ngôn Tự — người mà đáng lẽ phải đang “hẹn hò” — lại tìm đến Lộc Kiều vào giờ ăn trưa.
Lộc Kiều đang ngậm một viên thịt viên lớn trong miệng, kinh ngạc đến quên cả nhai.
Ngôn Tự thấy má cô phồng lên thì cười một cái: “Không nhận ra tôi sao? À phải rồi, văn phòng …”
Tim Lộc Kiều đột ngột nhói lên.
“Xin lỗi, tôi phải nghe điện thoại đã.” Lời Ngôn Tự bị chuông điện thoại cắt ngang. Anh đi ra một bên, khi quay lại mang theo vẻ xin lỗi: “Tôi có chút việc, phải đi trước đây.”
Lộc Kiều “ừm” một tiếng rầu rĩ, lập tức mất hết cả khẩu vị.
Mãi đến khi “chiếc loa phóng thanh” của nhóm gửi tin nhắn trong nhóm chat, mọi người mới biết lý do Ngôn Tự bận rộn.
Sát thủ số một nhà trẻ (Thiết kế): Trưởng nhóm dạo này bận đi xin tài trợ cho nhóm phụ đề chúng ta đó, kinh phí đang hết sạch ròi.
Nhóm phụ đề không sinh lời, đôi khi còn phải bù lỗ. Lộc Kiều nghe nói phần lớn thời gian Ngôn Tự tự bỏ tiền túi ra bù vào khoản thiếu hụt. Việc phải đi xin tài trợ cho thấy tình hình chắc hẳn đã rất khẩn cấp.
Lộc Kiều thầm thì (Phiên dịch): Mọi người cũng nghĩ cách kiếm tiền đi, đừng để trưởng nhóm gánh vác một mình.
Các thành viên đồng lòng nhất trí, liên tiếp tìm kiếm giải pháp.
Ở một mặt khác, việc tìm kiếm tài trợ của Ngôn Tự không mấy suôn sẻ, lại thêm một chuyện khác khiến anh phải đau đầu.
Gần đây, Lộc Kiều đi cùng một chàng trai rất thân, trên ba lô cô còn treo một móc khóa búp bê mà chàng trai đó tặng. Ngôn Tự nghe ngóng được người đó tên là Hà Lẫm, là trưởng câu lạc bộ Thủ công.
Phỏng đoán “Lộc Kiều thích người khác” khiến Ngôn Tự nảy sinh cảm giác khủng hoảng cực độ. Sau nhiều đêm mất ngủ, anh quyết định đến câu lạc bộ Thủ công. Trong câu lạc bộ hầu hết là các cô gái trẻ, kim đan trong tay họ thoăn thoắt nhảy múa. Một cô gái thấy Ngôn Tự thì bước tới: “Bạn tìm ai vậy?”
Ngôn Tự liếc thấy trên điện thoại của cô gái có móc khóa búp bê y hệt của Lộc Kiều, ánh mắt anh trầm xuống: “Cái này ai tặng cô?”
Cô gái cười: “Đương nhiên là trưởng câu lạc bộ rồi, ai cũng có mà.”
Mắt Ngôn Tự như có bão tố sắp quét qua. Cô gái anh đặt trên đầu quả tim, lại trở thành một con cá nhỏ trong lưới của người khác!
Cô gái nhiệt tình tặng anh một bộ dụng cụ làm len chọc: “Bạn có thể thử làm một cái, tặng cho cô gái mình thích sẽ được cộng điểm đấy !”
Như bị mê hoặc, Ngôn Tự trở về và nghiêm túc làm theo hướng dẫn để làm len chọc. Sau khi hoàn thành hình dạng, anh hẹn Lộc Kiều ra ngoài.
Lộc Kiều nhận lấy búp bê len chọc, khen ngợi: “Chú chó nhỏ xinh đẹp quá.”
Ngôn Tự im lặng một lúc, quay đầu đi: “Đây là hươu.”
“…” Lộc Kiều cố gắng tìm cách chữa ngượng cho cả hai: “Chú hươu nhỏ thật độc đáo !”
Ngôn Tự khó xử nhắm mắt lại, đưa tay định giật lấy búp bê, nhưng lại bị cô nắm lấy tay. Lộc Kiều nhíu mày kiểm tra vết thương trên ngón tay anh, không hề nhận ra giọng mình đang xót xa đến mức nào: “Sao lại toàn là vết thương thế này?”
Đầu ngón tay Lộc Kiều mềm mại và ấm áp, Ngôn Tự tham lam không rút tay ra, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, khàn giọng nói: “Đừng thích cậu ta.”
“Thí, thích ai cơ?” Lộc Kiều nghe từ “thích” thoát ra từ miệng Ngôn Tự, hoảng loạn đến mức lưỡi cũng thắt nút.
Ngôn Tự như bị một đứa trẻ cứng đầu nhập vào, ngây ngô không chịu nói ra tên người đó, cố chấp nói: “Móc khóa cậu ta tặng em, nhiều cô gái khác cũng có. Nếu em thích, tôi có thể làm cho em, chỉ tặng một mình em thôi.”
Trong lòng Lộc Kiều, Ngôn Tự là một tảng băng sơn, dù có tan ra thành dòng suối róc rách, nhưng chưa bao giờ có khoảnh khắc nào giống như bây giờ, những lời nói của anh khiến cô cảm nhận được vị ngọt như kem lạnh.
Gió mùa hè xen lẫn hơi nóng, len lỏi qua kẽ cây, lướt qua vạt áo của những người đang cười đùa ở gần đó, thổi tung những sợi tóc mai bên tai Lộc Kiều.
Cô chưa bao giờ biết, gió đêm có thể say đắm lòng người đến như vậy.