Chương 7
- Trang chủ
- Người Chồng Bình Thường Của Nữ Bá Tước
- Chương 7 - Lời hứa ngọt ngào
Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ lớn, rắc những vệt bạc lên sàn đá cẩm thạch. Kẻ thù đã bị loại bỏ, lời nguyền đã được hóa giải, và lâu đài lại chìm vào sự tĩnh lặng ấm áp. Đêm đó, không có sofa, không có khoảng cách, chỉ còn hai con người và một ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi.
An Nhiên và Đa Hi An ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài bọc nhung. Mùi hương lavender quen thuộc từ nàng giờ đây không còn lạnh lùng mà trở nên quyến rũ.
“Anh biết không, Đa Hi An,” An Nhiên bắt đầu, giọng nàng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm. “Khi anh lao vào Volkov, tôi đã nghĩ anh là kẻ điên rồ nhất thế giới. Nhưng cũng là… người dũng cảm nhất.”
Đa Hi An nắm lấy tay nàng, đan những ngón tay mình vào những ngón tay thon dài của Nữ Bá tước. “Tôi là Bá tước của cô, An Nhiên. Bù nhìn hay không, tôi sẽ không để ai làm tổn thương vợ mình.”
Họ nhìn nhau. Sự căng thẳng chính trị, hợp đồng hờ hững, những trận cãi vã hài hước, tất cả đều tan biến. Anh thấy trong mắt nàng không phải sự tính toán mà là ngọn lửa ấm áp của tình yêu. Nàng thấy ở anh không phải sự yếu ớt của ‘bù nhìn’ mà là sức mạnh vô tận của sự chân thành.
Anh nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. “Vậy, Bá tước phu nhân, đã đến lúc chúng ta nên chính thức hóa cuộc hôn nhân này, phải không?”
Nàng không cần câu trả lời. An Nhiên kéo anh lại gần, nụ hôn nồng nàn, sâu sắc và đầy hứa hẹn. Đó là sự hợp nhất của hai thế giới: sự bá đạo quyền lực của một nữ pháp sư và sự ngọt ngào, ấm áp của một linh hồn hiện đại.
Sau nụ hôn, An Nhiên thở dốc. Nàng bỗng nhiên mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, làm tan chảy sự lạnh lùng thường thấy.
“Tôi đã mong chờ điều này,” nàng thừa nhận, giọng nói đầy quyền lực của nàng chứa đựng sự yếu mềm bất ngờ. Nàng kéo anh lên, đứng dậy, dứt khoát bước về phía giường ngủ.
“Đừng hiểu lầm, Bá tước,” nàng nói, ánh mắt tím lóe lên tia tinh nghịch. “Tôi muốn anh, nhưng tôi là một Nữ Bá tước tuân thủ luật lệ.”
An Nhiên vẫy tay. Một luồng ma lực nhẹ nhàng lan tỏa, chiếc giường được chia đôi bằng một rào cản ma thuật trong suốt, mờ ảo.
“Hợp đồng của chúng ta đã thay đổi. Tôi không còn cần anh làm khiên nữa, mà cần anh là người bảo hộ linh hồn,” nàng tuyên bố. “Nhưng để chính thức trở thành chồng của Nữ Bá tước này… anh phải chờ thêm. Tôi thích sự hồi hộp.”
Đa Hi An bật cười thành tiếng. “Cô thật là một người phụ nữ bá đạo, An Nhiên. Thôi được, tôi sẽ chờ. Nhưng tôi có một điều khoản muốn thay đổi ngay bây giờ.”
Anh lấy ra cuộn da dê Huyết Khế. Cả hai cùng nhỏ một giọt máu lên đó.
“Điều khoản mới,” Đa Hi An nghiêm túc tuyên bố, nắm chặt tay nàng. “Không phải là cái chết hay sự phản bội. Nó phải là thứ kinh khủng hơn.”
An Nhiên tò mò nhìn anh.
“Nếu một trong hai chúng ta phản bội, thì người đó sẽ mất khả năng cảm nhận được tình yêu và sự ngọt ngào mãi mãi. Phải là sự trừng phạt về linh hồn, chứ không phải thể xác.”
An Nhiên nhìn anh thật lâu. Rồi nàng gật đầu, đôi mắt nàng lấp lánh sự cảm động sâu sắc. “Một Bá tước ngọt ngào và lãng mạn. Tôi chấp nhận.”
Cuộn da phát sáng rực rỡ, Huyết Khế đã được xác lập lại. Đa Hi An biết, từ giờ, anh không chỉ là Bá tước, mà là một nửa linh hồn của Nữ Bá tước này.
(Hết)