Chương 1
Mưa vần vũ trút xuống mái lâu đài như tiếng vỗ tay trào phúng cho một kẻ xui xẻo vừa tỉnh lại, chưa kịp hiểu mình là ai, đang ở đâu. Anh – Đa Hi An – mở mắt giữa nền lạnh của căn gác mái, những tia sáng yếu ớt xuyên qua tấm rèm mốc chỉ càng khiến khung cảnh thêm phần ảm đạm. Trên cổ tay anh, hai chiếc xiềng sắt cũ kĩ lạnh toát như muốn nhắc nhở: đây không phải mơ, càng không phải trò đùa ác ý của ai đó.
Anh thử giật nhẹ cổ tay, chỉ nghe tiếng xích kéo lạch cạch – vừa sắc lạnh vừa tuyệt vọng. Không ai trả lời, bóng tối vẫn nhấn chìm mọi thứ ngoài những vệt sáng lờ mờ tắt dần bên cạnh mình. Anh tự cười, ngón tay miết lên nền gác đầy bụi, vừa buồn bực vừa tếu táo:
– Đáng ra, nếu xuyên không thì phải làm đại hiệp hay hoàng tử gì đấy, cuối cùng lại thành con ghẻ bị nhốt thế này…
Bỗng, trong đầu anh vang lên một giọng nói… không, chính xác là một dòng chữ ảo mơ hồ như cửa sổ hệ thống trong game:
【Tin xấu: Người chú của anh đang định “xóa tên” anh khỏi gia phả một cách êm đẹp.】
Anh nhướn mày, miệng bật ra một tiếng “ồ” chán chường. Thì ra, hệ thống “kim thủ chỉ” mà mọi kẻ xuyên không mơ ước… của anh lại chỉ biết thông báo chuyện xúi quẩy? Đúng chất “đời không như là mơ.”
Tiếng chuột lạo xạo cạnh xô nước dở càng khiến không gian thêm rệu rã. Anh vừa lầm bầm thì cửa gác mái bật mở, một bà lão dáng gầy lọng khọm, đưa vào khay cháo đã nguội tanh, thả cái bát xuống như ném bố thí. Bà ta nhìn anh bằng ánh mắt vừa ngán ngẩm vừa dè chừng:
– Ăn mau rồi còn chết đi, đồ điên. May cho anh là đêm nay trong phủ có tiệc lớn, tôi không rảnh trông chừng đâu…
Cánh cửa đóng sầm lại, anh cười khẩy, cầm chiếc thìa quấy quấy cháo nước lạnh lẽo. Nhanh chóng, anh nán nghe động tĩnh phía dưới – từ đại sảnh lớn vọng lên tiếng nhạc, tiếng cười nắc nẻ của quan khách quý tộc.
– Nữ Bá tước An Nhiên vừa quay về, lãnh chúa góa bụa mà thần thái vẫn ghê gớm…
Một người hầu thì thầm ngoài hành lang.
Một dòng nữa trong tâm trí anh lay động:
【Tin tốt: Nữ Bá tước góa phụ xinh đẹp đến dự yến tiệc kia, đang cần một người chồng bù nhìn mới để giữ vững lãnh địa.】
Anh cau mày, bật cười thành tiếng.
– Tôi, Đa Hi An, từ thằng nhóc không ai thèm đoái hoài thành bù nhìn cứu vớt lãnh địa… Hình như số phận này còn thú vị hơn mình nghĩ.
Bên ngoài trời vẫn mưa. Anh dựa lưng vào bức tường lạnh, nhắm mắt. Thay vì hoảng sợ, Đa Hi An thấy trong lòng trở nên bình tĩnh một cách kỳ lạ. Sự tăm tối nơi gác mái không dọa được anh – vì chính khung cảnh ấy báo hiệu rằng, vở kịch sắp bắt đầu của đời anh còn hấp dẫn gấp nhiều lần tất cả những cuốn tiểu thuyết ở thế giới cũ.
Khuya, tiếng bước chân dồn dập khiến Đa Hi An mở mắt lần nữa. Hai tên lực lưỡng mở xích, lôi xốc anh lên, gạt mọi xin hỏi, chỉ gắt:
– Mau, Nữ Bá tước triệu kiến!
Ánh đèn hành lang vàng vọt, mùi lavender phảng phất lẫn mùi máu khô và da cũ. Đi ngang qua dãy tranh cổ, anh kịp thấy một cô gái mặc đầm tím, môi đỏ, đôi mắt sắc lạnh hơn gươm ngọc – đó là An Nhiên.
Ánh mắt hai người quét qua nhau chưa được hai giây. Nàng ngạo nghễ, anh thản nhiên. Không ai né tránh, không ai hạ mi.
Mọi sự rối loạn thật ra lại dấy lên trong đầu Đa Hi An. Những dòng “hệ thống” tiếp tục nhảy múa:
【Tin xấu: Anh sẽ phải ký thứ gì đó mà một kẻ bình thường tuyệt đối không nên ký.】
【Tin tốt: Nếu sống sót hết đêm nay, đời anh sẽ không còn là của mình nữa…】
Anh bật cười nhỏ.
– Thú vị thật, đời mình cuối cùng cũng có kịch rồi!