Chương 3
Rồi những người tốt bụng ấy khiêng mẹ lên. Mẹ nằm trong một chiếc hộp rất lâu, rất lâu, sau đó họ lại chuyển mẹ sang một chiếc hộp khác. Chiếc hộp mới thật đẹp, trên nắp có khắc những hoa văn tinh xảo.
Tôi hỏi dì Đào Tử: “Sao lại cho mẹ vào trong đó ạ?”
Dì không trả lời. Sợ dì lại khóc, tôi đành im lặng. Những người kia bắt đầu đậy nắp hộp lại.
Sao lại thế? Đóng gói mẹ thành một món quà ư? Tại sao mọi người đều buồn bã thế? Món quà lẽ ra phải mang lại niềm vui chứ?
Tôi không hiểu. Bỗng nhiên, mọi người cầm những bông hoa tươi đẹp trên tay. Họ đặt hoa lên chiếc hộp có mẹ tôi ở trong. Nhân lúc không ai chú ý, tôi lén đến gần, thì thầm:
“Mẹ ơi, mẹ có ổn không? Mẹ lười biếng quá, đừng ngủ nữa, dậy đi mẹ.”
Mẹ vẫn im lặng. Các cô chú xung quanh lại rơi nước mắt. Tôi cắn móng tay, ngập ngừng hỏi dì Đào Tử: “Con lại nói sai à?”
Dì ôm chặt tôi: “Không, Mạt Lị không sai. Mẹ cháu đúng là một con lợn lười.”
Khi mọi người giải tán, chiếc hộp chứa mẹ được đưa đi. Tôi nghiêng đầu hỏi: “Họ đưa mẹ đi đâu thế ạ?”
Mẹ tôi xinh đẹp như vậy, ai nhận được món quà này chắc sẽ rất vui. Dì Đào Tử không trả lời. Thôi cũng được, đợi mẹ về, tôi sẽ hỏi mẹ sau.
Sau khi mẹ đi rồi, dì Đào Tử đưa tôi về nhà: “Mạt Lị, về sau ở với dì nhé? Dì sẽ làm mẹ của con.”
Tôi lắc đầu: “Mạt Lị đã có mẹ rồi.”
Tôi lại hỏi: “Dì Đào Tử, các chú ấy đưa mẹ đi đâu ạ?”
Dì ôm tôi vào lòng: “Mẹ cháu là một nàng tiên, được giao nhiệm vụ đặc biệt. Khi hoàn thành, mẹ sẽ trở về. Con còn nhớ chiếc hộp không? Mẹ sẽ trở về từ đó.”
“Vậy mẹ phải làm gì ạ?”
Đôi mắt dì đỏ hoe: “Đợi Mạt Lị trở thành đóa hoa nhài thơm ngát, mẹ sẽ trở về.”
“Thật không ạ?”
“Ừ, thật.” Dì gật đầu.
Tôi vẫn thấy hơi buồn. Chẳng lẽ phải đợi rất lâu mới thành hoa nhài được?
“Làm sao để thành hoa nhài ạ?” Tôi hỏi.
Dì dắt tôi đến bên cửa sổ, chỉ lên trời cao: “Con thấy những ngôi sao lấp lánh kia không? Đó là mẹ con đấy. Mỗi lần sao nhấp nháy, là mẹ đang nói: Mạt Lị, mẹ yêu con.”
Tôi cười vui, hướng lên trời: “Mẹ ơi, con cũng yêu mẹ nhiều lắm!”
Thời gian dần trôi. Mỗi ngày tôi đều trò chuyện cùng những ngôi sao. Khi không thể đợi thêm, tôi lén tìm đến chỗ “mẹ” – khóm hoa nhài mẹ từng trồng.
Một hôm, ba tôi trở về. Thấy tôi, ông liền kéo tay tôi hỏi: “Mẹ con đâu?”
Tôi trả lời bằng ngôn ngữ của riêng mình: “Mẹ về trời làm tiên nữ rồi. Ngày nào mẹ cũng rất vui.”
Ba nhíu mày: “Nói linh tinh gì vậy? Tô Mạt, mau ra đây!”
Dì Đào Tử nghe tiếng, vội chạy ra: “Mạt Lị, sao con lại tự ý chạy đi thế?”
Khi thấy ba tôi, sắc mặt dì biến đổi. Dì bước tới, tát ba một cái thật mạnh: “Chu Ngạn Sâm! Đồ khốn nạn! Sao trời không thu hồi thứ như anh đi!”
Thật đáng sợ. Dì Đào Tử lại chuẩn bị xông tới, tôi vội nắm chặt tay dì. Ba cất cao giọng: “Tưởng Đào, mấy năm không gặp cô vẫn cái thói đàn bà đanh đá ấy.”
“Tôi không muốn nói nhiều với cô. Bảo Tô Mạt ra đây xin lỗi Tô Giản đi!”
“Mẹ kiếp!” Dì Đào Tử đá vào chân ba. Ông nghiến răng, quát vào trong nhà: “Tô Mạt! Cô ngày càng được thể! Mau ra đây! Không thì tôi dẫn Mạt Lị đi, đừng hòng gặp lại con bé!”
“Chu Ngạn Sâm! Anh chỉ biết dùng chiêu này với Mạt Mạt thôi sao? Đồ khốn!”
Dì Đào Tử mắt đỏ hoe, chạy vào phòng lấy ra một xấp giấy dày ném ông ta: “Dù anh có muốn gặp Mạt Mạt hay không, thì bây giờ anh cũng chẳng gặp được đâu!”
Ba nhặt xấp giấy lên. Mặt ông tái dần: “Không thể nào…”
Rồi ông giận dữ xé nát xấp giấy, ném xuống đất. Khóe miệng nhếch lên cười lạnh: “Hah, lại giở trò này. Tô Mạt, cô đừng ấu trĩ nữa! Dù có bịa chuyện cũng đừng độc ác thế!”
“Bịa chuyện? Hahaha…”