Chương 6
Mùng mười tháng năm – Hạ Chí, một trong những đại lễ trọng đại nhất của Ngâm Phong quốc, đồng thời cũng là sinh nhật nữ đế Triêu Húc.
Tương truyền Phong Thần đã giáng lâm Ngâm Phong vào ngày Hạ Chí, mang đến thời tiết thuận hòa, phù hộ con dân an lạc. Vì vậy vào Hạ Chí, Ngâm Phong luôn tổ chức hoạt động chúc mừng long trọng.
Trùng hợp thay, nữ đế Triêu Húc cũng chào đời vào Hạ Chí. Dân gian đồn rằng Dạ thị là hậu duệ Phong Thần, còn nữ đế Triêu Húc sinh vào Hạ Chí được xem là lễ vật quý nhất Phong Thần ban tặng, nên sinh nhật nàng hàng năm được tổ chức đặc biệt hoành tráng.
Bộ Lễ đã chuẩn bị từ sớm, trong cung giăng đèn kết hoa. Lễ vật từ khắp nơi không ngừng đưa vào, toàn là trân bảo hiếm có. Dạ Nguyệt Sắc mỗi ngày bận rộn, không thiết quan tâm những việc vặt vãnh ấy. Tất cả đều do Tiêu Lăng Thiên cùng quan viên nội đình trông coi.
Hôm đó, sau bữa tối, Dạ Nguyệt Sắc cuối cùng được nghỉ ngơi. Nàng khoác áo choàng thêu sóng nước bằng chỉ bạc, cùng Thương Hải, Nguyệt Minh và mấy thị nữ thong thả dạo đến ngự hoa viên.
Nhuyễn tháp vẫn đặt trong Ám Tuyết các, nàng miễn cưỡng ngồi xuống thư giãn.
Hoa đào đã qua mùa, dù trên cành còn rộ nhưng không chống nổi gió, hóa thành trận mưa hoa. Từng cánh hồng bập bềnh trên sóng nước xanh càng thêm diễm lệ. Hoa hạnh trắng phấn đúng độ, tỏa hương thơm ngát. Liễu xanh ngắt tầm mắt, tựa dải lụa múa cùng gió. Sắc màu tươi sáng xua tan căng thẳng cả ngày của Dạ Nguyệt Sắc.
Thật mệt! Nghị sự mệt, học tập mệt. Kiếp trước nàng chưa từng bị ép làm gì, giờ phải không ngừng học tập, đương nhiên không quen. Lại còn phải đoán tính toán của nhiếp chính vương bí ẩn kia, ngày ngày đề phòng, thần kinh còn mệt hơn thân thể.
Nghĩ đến cảnh tấp nập trong cung mấy ngày nay, nàng chợt giật mình. Sinh nhật ư? Trước giờ chưa ai tổ chức sinh nhật cho nàng, không ngờ lần đầu lại long trọng thế. Chỉ còn bốn ngày nữa là mười bốn tuổi, lại gần tuổi cập kê thành hôn thêm một bước, cũng chẳng đáng mừng.
Nhớ lại mấy hôm trước nàng từng nói với nhiếp chính vương, nay sắp có đại chiến, sinh nhật nên tổ chức đơn giản. Nhiếp chính vương cười híp mắt nhìn nàng, chậm rãi nói:
“Bệ hạ không cần lo chiến sự. Ngày sinh của người là ngày thần mong đợi, sao có thể qua loa.”
Nàng mê muội, sao hắn lại mong ngày sinh của nàng? Đáng ngờ lắm! Nhưng nàng càng không hiểu vì sao trong lòng lại dâng lên chút ấm áp. Hẳn là vì được quan tâm. Dù nguyên nhân gì, cảm giác được quan tâm mà nàng chưa từng nếm trải, giờ có người để ý đến nàng, dù mục đích không thuần cũng khiến nàng ấm lòng.
Từ trên tháp đứng dậy, nàng thong thả đi về phía trước, hướng đến Chính Kiền cung. Chẳng hiểu sao mỗi lần dạo ngự hoa viên, nàng đều vô thức tới đây, đứng ngẩn ngơ một lúc. Không vào, chỉ nhìn. Nhìn đủ rồi về tẩm cung ngủ, sẽ ngủ rất ngon.
Thương Hải, Nguyệt Minh ở cùng nàng đã lâu, dù là để giám sát nhưng cũng thật lòng quý nữ đế trầm tĩnh này. Trong lòng thương xót nữ hài tử mười mấy tuổi không cha mẹ, không nơi nương tựa, mọi việc bị nhiếp chính vương nắm giữ, nên chăm sóc nàng vô cùng tận tình.
Thấy nàng nhìn Chính Kiền cung ngẩn ngơ, Nguyệt Minh bước lên khẽ hỏi:
“Bệ hạ muốn vào không? Nô tì sai người báo trước.”
“Vào?” Nàng như trong mộng, vô thức lặp lại, chợt tỉnh, quay đầu nhìn Nguyệt Minh.
“Vào làm gì?”
“Trò chuyện với điện hạ.” Nguyệt Minh suy nghĩ. Nữ đế thật ra là đứa trẻ đáng thương, nếu thân cận nhiếp chính vương, có lẽ sau này…
“Trò chuyện?” Dạ Nguyệt Sắc thông minh, lập tức hiểu ý Nguyệt Minh. Nhưng nàng khinh thường dùng cách này kéo dài hơi tàn. Dù không đủ sức chống đối, nàng vẫn có chút kiêu ngạo trời sinh.
“Không cần.” Nàng lắc đầu, “Ta và hắn không phải người có thể trò chuyện. Ngày mai còn đại lễ, về nghỉ sớm đi.”
Nhìn bóng lưng cô độc của nàng chậm rãi khuất trong bóng tối, Thương Hải, Nguyệt Minh liếc nhau, thở dài rồi đi theo.
Đêm Hạ Chí, giờ Sửu nửa khắc (khoảng 1h15), Dạ Nguyệt Sắc bị đánh thức, sau khi rửa mặt dùng bữa liền bắt đầu mặc lễ phục cực kỳ rườm rà lộng lẫy…
Vì chưa cập kê, tóc nàng chưa vấn cao, chỉ dùng trân châu Bát Bảo buộp thành búi sau gáy. Đầu đội mũ vàng khảm nhị long tranh châu, toàn bộ mũ miện như được tết từ sợi vàng mảnh, khảm ngọc trân châu, rực rỡ chói mắt. Trước trán treo biểu tượng giọt nước tượng trưng nữ đế chủ thiên hạ, tất nhiên cũng kết từ trân châu. Cả mũ vàng giá trị vô giá, ước nặng hai cân, chỉ khổ Dạ Nguyệt Sắc, cổ bị đè suýt gãy.
Lễ phục vẫn lấy trắng làm chủ, nhưng so triều phục thường ngày còn phức tạp và nặng nề hơn. Áo trong, áo giữa, áo kép, áo ngoài, lớp lớp, đai vàng đai ngọc đeo lên, các loại trang sức châu báu như tranh nhau kéo đến, cuối cùng nàng đi không nổi.
Dạ Nguyệt Sắc cuối cùng hiểu vì sao đế vương trên TV đi đâu cũng cần người đỡ. Giờ nàng có hai nữ quan đỡ hai bên, sau lưng hai người nâng vạt áo, không thì nửa bước khó đi.
Giờ Dần nửa khắc (3h15), nàng được hai nữ quan đỡ lên kiệu vua hai mươi bốn người khiêng. Đoàn nghi trượng hơn hai trăm người thong thả khởi hành, hướng đến tôn miếu làm lễ tế.
Cấm vệ quân mặc giáp tím đi trước mở đường, sau là thái giám cung nữ chấp nghi trượng, tiếp theo là nhiếp chính vương mặc lễ phục trắng cưỡi ngựa dẫn đầu. Dạ Nguyệt Sắc vô cùng khâm phục Tiêu Lăng Thiên mặc lễ phục dày thế mà vẫn cưỡi ngựa được, lại còn rất tự nhiên. Không như nàng, lúc nào cũng muốn giật chiếc mũ đè chết người này ném xuống đất.
Sau kiệu vua là thái giám cung nữ tay bưng đồ tế, rồi lại một đội cấm vệ quân. Đoàn người dài đăng đẳng đi trên đường hoàng cung mà không một tạp âm. Hai bên đường, văn võ bá quan, cấm vệ quân đều cúi đầu quỳ, không ai dám ngẩng nhìn thánh nhan.
Đúng giờ Mão (5h sáng), nữ đế tới chính miếu bái tổ tiên, quỳ lạy trời đất. Dạ Nguyệt Sắc được nữ quan đỡ làm xong tam quỳ cửu khấu, rồi đọc văn tế Lễ bộ soạn sẵn cầu thiên địa tổ tiên chúc phúc. Sau đó tới Khâm Thiên điện tế lễ, cuối cùng trở về Minh Quang điện, thay y phục rồi mở đại yến chiêu đãi quần thần.
Yến hội bắt đầu từ giờ Mùi (1h chiều), kéo dài đến giờ Dậu (5h chiều). Trong tiệc rượu linh đình, ca múa mừng thái bình, quần thần vui cười. Không ít quan viên lên mời rượu nhiếp chính vương. Tiêu Lăng Thiên vừa cười vừa uống hết chén này đến chén khác mà sắc mặt không đổi, Dạ Nguyệt Sắc nhìn mà bội phục.
Trong yến tiệc, bầu trời ngoài hoàng cung pháo hoa không ngừng bắn lên, rất náo nhiệt. Hỏi Thương Hải mới biết dân chúng đang mừng lễ Hạ Chí và sinh nhật nữ đế. Hạ Chí có hội hoa xuân, truyền thống bắn pháo hoa. Vì cũng là sinh nhật nữ đế nên quan phủ cũng bắn pháo hoa, lúc này còn náo nhiệt hơn trong hoàng thành.
Bận rộn cả ngày, Dạ Nguyệt Sắc thật sự mệt mỏi, lại uống vài chén rượu, nàng rời tiệc trước, để các quan lại tiếp tục chè chén.
Về tẩm cung, dù vô cùng mệt nàng vẫn không ngủ được. Nàng vào Phù Dung điện ngâm mình. Phù Dung điện lát gỗ dưới nền, bồn tắm bằng Bạch Ngọc khắc hoa phù dung. Nước ấm không biết dẫn từ đâu, ngâm một lúc là tiêu tan mệt mỏi.
Nàng cho cung nhân lui ra, cởi xiêm y, xõa tóc, bước vào hồ ngồi trên bậc thềm ngọc, chỉ hở bờ vai. Hơi nóng mờ ảo nhuộm hồng đôi gò má nhợt nhạt.
Nàng thoải mái nhắm mắt tận hưởng làn nước ấm. Rượu hôm nay màu sắc thật đẹp, xanh ngọc bích trong suốt, sóng sánh khiến nàng dù chưa uống rượu cũng nếm thử vài ngụm. Lúc này hơi rượu bốc lên khiến toàn thân nàng mềm nhũn.
Bỗng, lông tơ toàn thân dựng đứng, hơi thở vô cùng nguy hiểm bao trùm nàng. Nàng giật mình quay lại, thấy Tiêu Lăng Thiên đã đổi cẩm bào trắng đang đứng bên hồ cúi nhìn nàng.
Hắn không nở nụ cười quen thuộc, chỉ nhìn nàng thật sâu, ánh mắt như thú dữ nhìn con mồi. Trong đáy mắt tối tăm hiện lên tia sáng xanh quỷ dị.
Nàng bị ánh mắt ấy dọa khiếp, không dám nhúc nhích, chỉ biết nhìn hắn. Đêm khuya hắn xông vào nơi nữ đế tắm để làm gì?
“Đứng lên!” Hắn đưa tay về phía nàng, chậm rãi ra lệnh.
Hắn điên rồi sao? Nàng chưa mặc quần áo, làm sao đứng lên được? Co rúm người, nàng vội lùi vào chỗ sâu hơn.
Trong mắt hắn bỗng lóe lửa giận, lập tức nhảy xuống hồ nắm lấy cánh tay nàng trong nước.
“Buông ra!” Nàng sợ hãi giãy giụa, hai tay không ngừng đập lên người hắn, cố đẩy hắn ra.
“Ngươi muốn làm gì? Người đâu!”
Sức nàng đâu địch nổi hắn. Tiêu Lăng Thiên dùng một tay giật dây buộc tóc đen xuống, dễ dàng trói hai tay nàng lại, rồi ôm nàng từng bước lên thềm ngọc ra khỏi hồ, ném nàng trần trụi lên chiếc giường gấm cạnh hồ.
Nàng không còn đường thoái lui, chỉ biết cố che thân thể. Hắn làm sao vậy? Hắn chưa từng dùng bạo lực với nàng, hôm nay sao lại thế?
“Sẽ không có ai tới, nàng biết rõ mà.” Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười lạnh lùng, trong đó có sự tàn khốc khát máu. “Cả hoàng cung đều trong tay ta, không ai cứu được nàng!”
Nàng biết, từ đầu đã biết. Nước mắt cuối cùng rơi xuống, nàng không giãy giụa nữa, sẽ không tăng thêm hứng thú chiến thắng của hắn. Dù hắn làm gì, nàng cũng không quan tâm nữa!
Nhắm mắt, thả lỏng thân thể, không nhìn nữa, mặc kệ hắn.
Nhưng sự thô bạo không đến như dự tính. Nàng cảm thấy hắn nhẹ nhàng cởi dây trói trên cổ tay, đầu ngón tay nóng rực xoa nhẹ cổ tay phải, liên tục ma sát phía trong. Hắn rất gần, gần đến mức tóc hắn lướt qua mặt nàng, gần đến mức nàng ngửi thấy mùi mộc hương nhạt trên người hắn. Không có mùi rượu, hắn không say.
Bỗng cổ tay nhói đau, nàng mở mắt thấy đầu ngón tay hắn hiện vệt sáng, cắt lên cổ tay nàng một vết thương.
Việc khiến nàng kinh hãi hơn là Tiêu Lăng Thiên vừa lạnh lùng nhìn nàng, vừa đưa cổ tay chảy máu lên miệng.
Hắn! Hắn đang uống máu nàng!
Đầu Dạ Nguyệt Sắc ù đi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tiêu Lăng Thiên đang hút máu nàng, chẳng lẽ hắn là ma cà rồng? Thật khó tin!
Nàng khiếp sợ nhìn hắn nuốt máu nàng, rồi dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm vết thương. Khi rời khỏi cổ tay nàng, trên môi hắn còn vệt máu đỏ tươi, diễm lệ như không phải người trần.
Nàng không biết phải làm gì, chỉ ngơ ngác nhìn hắn lau vết máu trên môi, rồi lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp bạc tinh xảo, bôi thuốc mỡ lên vết thương của nàng, sau đó sải bước rời đi không một lời.
Cho đến khi Nguyệt Minh vào giúp nàng thay quần áo, nàng vẫn chưa hết kinh hãi.
Vừa rồi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?