Chương 15
Gió đầu hè nhẹ nhàng như ánh mắt người tình, khẽ lướt qua chuông gió bằng ngọc lưu ly trên hành lang, phát ra những âm thanh trong trẻo vang vọng. Sau giờ Ngọ, ánh nắng rực rỡ xuyên qua mây, chiếu xuống đất muôn sắc màu, tôn thêm vẻ dịu dàng cho mặt nước xanh biếc, hoa tử đằng trên hành lang tỏa hương thơm ngát. Dạ Nguyệt Sắc bước qua khúc quanh của hành lang, cảm giác như đang dạo bước ngoài cõi trần, ảo ảnh hiện lên, tâm hồn chợt mê muội.
Nơi đây non xanh nước biếc. Hôm nay, Dạ Nguyệt Sắc tình cờ đến nơi này, thấy những chiếc chuông gió treo dưới mái hiên cùng hồ nước xanh mát, trong lòng vô cùng thích thú, bèn đổi nơi đây thành chỗ học đàn tranh. Hoàng thành thật rộng lớn. Dạ Nguyệt Sắc đã xuyên không đến đây hơn một năm, dù có thừa thời gian nhưng nàng vốn thích yên tĩnh, lười biếng, thêm việc đi đâu cũng có một đoàn người theo hầu, khiến nàng mất hứng tham quan hoàng thành, nên đến giờ vẫn chưa đi hết các nơi. Nhưng nàng cũng biết trong hoàng cung có rất nhiều đình viện trang nghiêm tinh xảo, rất lâu về trước nơi này từng là tẩm cung của hoàng đế Dạ thị, từng có tam cung lục viện lộng lẫy, những tranh đấu hậu cung, cũng là nơi chôn vùi vô số giai nhân cùng giấc mộng quyền quý của họ. Ngày nay, con cháu Dạ thị không còn được như xưa, đình viện cũng dần vắng vẻ, không còn bóng dáng yêu kiều ngày nào, cũng chẳng còn cảnh phồn hoa náo nhiệt. Dù vậy, cung nhân vẫn ngày ngày quét dọn sạch sẽ, duy trì nguyên trạng, như luôn chờ đợi chủ nhân mới đến.
Nghe nhạc công dạo khúc nhạc tuyệt diệu, tâm tư Dạ Nguyệt Sắc càng thêm phiêu diêu. Nơi đây có chuông gió lưu ly tinh xảo độc đáo, có hoa cỏ tươi tốt xinh đẹp, bố cục tinh tế uyển chuyển. Điều đó chứng tỏ chủ nhân nơi này có phẩm chất cao quý. Nhất định đó là một mỹ nhân cao sang nhã nhặn, không biết vận mệnh nàng ra sao, nhưng một khi đã tiến cung, dù được sủng ái đến đâu, dù đắc ý thế nào, e rằng cũng khó thoát khỏi số phận bi kịch. Cung điện mỹ lệ như vậy vẫn luôn vắng vẻ, chờ đợi một mỹ nhân mới. Nhưng nghĩ lại, mình chẳng phải là tân hoàng đế sao? Vừa nghĩ đến việc từ nay sẽ lấy vô số mỹ thiếu niên, rồi mỗi ngày “lâm hạnh” họ, nàng đã thấy hoang đường. Không được! Nàng lại một lần nữa khẳng định ý chí, nàng sẽ không khuất phục Tiêu Lăng Thiên, sẽ không lấy người mình không yêu, nàng muốn tự do, cũng muốn có tình yêu.
Chợt thấy không gian quá yên tĩnh, ngoảnh lại thì ra nhạc công đã dạo xong khúc nhạc, thấy nữ đế mơ màng, sắc mặt không khỏi khó coi. Thầy dạy đàn là một lão nhân râu tóc bạc trắng, không phải quan lại hay xuất thân danh gia vọng tộc, chỉ là một nhạc sĩ trong cung, không có danh tiếng gì. Có lần Tiêu Lăng Thiên tình cờ nghe ông đàn, đã nói tiếng đàn của ông linh hoạt, huyền ảo cổ xưa, không màng thế tục, thuần khiết, an ủi lòng người, nên khi Dạ Nguyệt Sắc muốn tìm thầy đã chỉ định ông. Lão nhân này đam mê đàn tranh như một tôn giáo, khi ngồi đàn không bao giờ hỏi chuyện bên ngoài, giờ thấy mình chuyên tâm gảy đàn mà nữ đế chẳng chú ý, trong lòng tự nhiên chùng xuống. Dạ Nguyệt Sắc là người tôn sư trọng đạo, huống chi đây là một nhạc công già, nên biết điều liền ngồi ngay ngắn, không mơ màng nữa, chuyên tâm luyện đàn.
Sau buổi học, trên đường hồi cung, Dạ Nguyệt Sắc gặp một trong những ứng viên hoàng phu – Thẩm Thừa Hữu. Khi ấy nàng đang đi qua Đan Quỳnh cung, thưởng thức cái nóng đầu hè, khóe mắt chợt thấy một vạt áo màu thiên thanh dưới gốc đại thụ. Nàng chưa kịp phản ứng, Thương Hải từ sau lưng đã đứng chắn trước mặt, nàng để ý thấy Nguyệt Minh cũng biến sắc, tiến lên nửa bước, như bảo vệ phía sau nàng. Trong lòng nàng khẽ động, một chuyện cũ bị lãng quên bỗng hiện về.
Chắn trước mặt nàng, Thương Hải hô to, giọng trầm thấp đầy uy lực: “Kẻ nào ở đó! Mau ra đây!”
Giọng nói không giống thái giám, Dạ Nguyệt Sắc thầm nghĩ, ánh mắt liếc nhìn gốc cây, chỉ thấy một thiếu niên mặc trường sam màu thiên thanh từ từ bước ra từ sau thân cây.
“Ngươi là ai? Vì sao ở đây? Mau khai ra!” Chút tao nhã trên gương mặt tuấn tú của Thương Hải trở nên sắc bén, toàn thân toát ra khí thế uy hiếp, mơ hồ mang theo sát khí, khiến Dạ Nguyệt Sắc càng khẳng định suy đoán.
Thiếu niên kia lại không bối rối, Dạ Nguyệt Sắc thấy hắn khoảng mười bảy mười tám tuổi, diện mạo thư sinh tuấn tú, dáng vẻ trắng trẻo, mặc áo màu thiên thanh thêu trúc xanh, tóc buộc bằng dây cùng màu, không phải thái giám cũng không phải thị vệ, không mặc quan phục hẳn cũng không phải ngoại thần, vậy hắn là ai?
Chỉ thấy thiếu niên kia thong thả quỳ xuống, hoàn mỹ không chút sai sót, đến trước mặt Dạ Nguyệt Sắc cúi đầu hành lễ. “Thần, Thẩm Thừa Hữu, kính chúc hoàng thượng thánh thể an khang, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Nghe thiếu niên xưng danh, Thương Hải bỏ phòng bị, chắp tay thi lễ, không hành đại lễ, chỉ hơi cúi người.
“Thì ra là Thẩm công tử, vừa rồi thất lễ. Không biết Thẩm công tử vì sao tới đây?”
Thẩm Thừa Hữu vẫn quỳ dưới đất, Dạ Nguyệt Sắc không biết hắn là ai, cũng không bảo đứng dậy, hắn liền quỳ đó cung kính đáp:
“Thần chỉ tham luyến cảnh sắc nơi đây, muốn thưởng ngoạn, không ngờ mạo phạm thánh giá, mong hoàng thượng tha tội.”
“Là ai?” Dạ Nguyệt Sắc nhìn Thương Hải hỏi hờ hững. Toàn thân toát khí lạnh, ánh mắt bình thản nhìn Thẩm Thừa Hữu.
“Bẩm hoàng thượng, Thẩm công tử là thư đồng của hoàng thượng.” Thương Hải cung kính đáp, nhưng trong lòng hơi lo lắng. Hắn biết hôm đó hoàng thượng cùng nhiếp chính vương ở ngự thư phòng vì chuyện thư đồng mà tranh cãi, hầu hạ lâu ngày, hắn biết vị nữ đế này bề ngoài nghe lời nhiếp chính vương, nhưng thực ra là cô gái rất có chủ kiến, cố chấp đến chết không quay đầu. Giờ gặp một công tử thư đồng, hy vọng hoàng thượng không nổi giận.
Dạ Nguyệt Sắc không giận, nhưng thực sự mất hứng, người này khiến nàng nhớ lại chuyện đó. Nhưng nàng không phải người vô lý, người ta rảnh rỗi dạo vườn cũng là chuyện thường, chỉ có điều hơi kỳ lạ.
“Ai gọi ngươi vào cung?” Ngoại thần chưa được tuyên triệu không được vào nội cung, hắn sao có thể dạo chơi trong nội cung?
“Thần cùng năm vị thư đồng khác do nhiếp chính vương tuyển chọn, được đặc cách tạm trú trong cung.”
Dạ Nguyệt Sắc nghe vậy cười lạnh, hừ! Chẳng lẽ muốn bồi dưỡng tình cảm? Tiêu Lăng Thiên, nếu ngươi cố ý như vậy, ta cùng ngươi chơi một ván cũng không sao chứ?
Suy nghĩ một chút, nàng tiến lên hai bước, đưa đôi tay ngọc thon dài, đỡ lấy hai cánh tay Thẩm Thừa Hữu, tự mình đỡ hắn dậy.
“Ái khanh mời đứng dậy,” nàng khẽ mỉm cười với hắn, dù không khuynh thành nhưng cũng thanh lị trang nhã, ý vị bất phàm.
Long nhan không thể tùy tiện nhìn, Thẩm Thừa Hữu biết rõ, đứng dậy vẫn cúi đầu.
“Ái khanh cực khổ, nếu có cần gì thì tìm trẫm, biết chưa?” Giọng nàng rất nhẹ, nghe vào tai Thương Hải, Nguyệt Minh thấy dịu dàng.
“Tạ ơn hoàng thượng.” Thân hình Thẩm Thừa Hữu hạ xuống, lại định quỳ tạ, bị Dạ Nguyệt Sắc đỡ lấy.
“Ái khanh không cần đa lễ, trẫm cùng ái khanh sau này còn chung sống lâu dài.” Nàng cố ý nói mập mờ, tin rằng Tiêu Lăng Thiên sẽ sớm biết.
Thẩm Thừa Hữu dường như bị thái độ nữ đế làm cho hoang mang, nhất thời không biết nói gì. Dạ Nguyệt Sắc khẽ mỉm cười, quay người đi, Thương Hải Nguyệt Minh vội đuổi theo, để hắn đứng đó suy nghĩ ý tứ sâu xa trong lời nữ đế.
Lúc thắp đèn, Dạ Nguyệt Sắc sau bữa tối đang tựa trên quý phi ỷ đọc sách về phong tình các nơi. Chợt nàng cảm thấy toàn thân lạnh giá, bị cảm giác nguy hiểm cực độ bao phủ. Ngẩng đầu, Tiêu Lăng Thiên một thân áo đen đứng bên cửa, mắt sáng như sao, lạnh lùng nhìn nàng.
Cuối cùng cũng đến! Thấy hắn, nàng lại yên tâm, không sợ gương mặt băng giá, chậm rãi gấp sách, ngồi thẳng, đôi mắt hạnh sáng rực ngước nhìn.
“Điện hạ, dù ngươi là chủ nhân hoàng thành, nhưng vào phòng con gái cũng nên báo trước.”
Không để ý lời châm chọc, hắn từ từ bước tới. Ánh mắt lạnh như băng, nhưng trong băng lại có ngọn lửa vô danh đang cháy.
“Xế chiều hôm nay nàng gặp ai?”
“Điện hạ không biết rồi sao?” Không hiểu sao, dù biết hắn đang giận nhưng cũng biết hắn tuyệt đối không làm hại mình, có chỗ dựa nên nàng yên tâm khiêu khích, “Chính là một trong những hoàng phu được chọn cho trẫm.”
Thấy chưa đủ, nàng không sợ chết thêm: “Trẫm khá hài lòng với hắn.”
Vừa dứt lời, nàng đã bị Tiêu Lăng Thiên ép xuống quý phi ỷ. Sức nặng thân thể hắn đè lên, khóa chặt tay chân, không cho giãy giụa. Gương mặt gần trong gang tấc bỗng nở nụ cười tà mị, mắt sáng ngời khó lường, nhưng rõ ràng đang hừng hực lửa giận.
“Tự mình tìm.” Hắn cười tà quẳng xuống một câu, rồi cúi đầu hung bạo ngậm lấy đôi môi mềm mại.
Nụ hôn mạnh mẽ mang chút trừng phạt, mãnh liệt mở môi nàng, tiến vào sâu bên trong, hút lấy hương thơm, chiếm đoạt vị ngọt trong miệng, cuốn lấy lưỡi nàng, nhẹ nhàng liếm cắn, nặng nề mút nuốt, vị ngọt dần khiến hắn chìm đắm.
Vốn là nụ hôn trừng phạt lại dần đổi vị, lửa ghen cũng chầm chậm thành dục hỏa. Bụng dưới nóng rực, hơi thở nặng nề hơn. Hắn bắt đầu dùng môi lưỡi trêu chọc, hôn không ngừng, khẽ cắn môi nàng, dùng lưỡi thăm dò từng tấc trong miệng, dẫn dắt sự ngây ngô của nàng vướng víu cùng hắn, tay cũng không tự chủ thám hiểm toàn thân. Lòng bàn tay nóng rực men theo đường cong uyển chuyển, dừng lại trên bộ ngực kiều mỵ, nhỏ nhắn đầy đặn bị bàn tay nam tính nắm lấy, mang chút thô bạo vò nắn, ngón cái cách lớp vải mỏng trêu chọc nụ hoa mềm mại.
Hắn buông môi nàng, tay vẫn không ngừng, mặt đầy ẩn nhẫn, mắt lóe sáng dị thường.
“Nàng hài lòng hắn? Hắn tốt lắm sao?” Giọng hắn khàn vì nhiễm đầy tnh dc.
Tiêu Lăng Thiên là cao thủ tán tỉnh, đã qua vô số nữ nhân, Dạ Nguyệt Sắc chưa từng kinh nghiệm sao là đối thủ, đã bị hắn hôn đến thần hồn điên đảo, đến khi hắn buông môi mới hồi chút thần trí. Thoáng nghe hắn hỏi, liền thuận miệng đáp:
“Hắn không tốt sao ngươi chọn hắn cho ta.”
Tiêu Lăng Thiên nghe nàng dám cãi, ngón tay nặng nề bóp nụ hoa. “Nàng cố ý chọc giận ta?”
Dạ Nguyệt Sắc đau, thoáng chốc hoàn toàn tỉnh táo. Thấy hai người áo xống xốc xếch, nhớ lại hành vi hắn, không khỏi vừa thẹn vừa giận, đẩy Tiêu Lăng Thiên từ quý phi ỷ xuống đất.
“Chọc giận ngươi, chọc giận ngươi! Chính là chọc giận ngươi, thì sao? Là ngươi nói muốn ta chọn trượng phu, giờ lại muốn gì?”
Tiêu Lăng Thiên còn ngồi dưới đất, chưa kịp hồi phục sau cú sốc, hắn bị đẩy từ trên ỷ xuống đất. Hắn, Tiêu Lăng Thiên, nhiếp chính vương Ngâm Phong quốc, lại bị một cô bé đạp từ giường xuống? Dục hỏa chưa tiêu, lửa giận lại bùng, vừa ngẩng đầu đã thấy mắt nữ hài ngân ngấn lệ, thấy đau lòng, không khỏi thở dài.
Lúc này Dạ Nguyệt Sắc đã ngồi dậy, sửa sang y phục, ngồi trên giường hầm hầm nhìn. Hắn đứng dậy, phủi vạt áo, ngồi cạnh, suy nghĩ mở lời.
“Thực ra, việc ta chọn hoàng phu có dụng ý khác.” Nhìn Dạ Nguyệt Sắc nghi hoặc, hắn mỉm cười, giơ tay sửa tóc nàng. “Ta biết nàng không thích quan tâm những chuyện này, nên trước nay âm thầm làm không nói. Sáu thư đồng kia đều là con cháu đại thần, Thẩm Thừa Hữu thực ra là cháu Thẩm tể tướng. Ta dùng danh nghĩa chọn hoàng phu gọi họ vào cung, nhưng thực ra muốn đối phó thế lực sau lưng, nàng hiểu chưa?”