Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 14

  1. Trang chủ
  2. Ngâm Vịnh Phong Ca
  3. Chương 14
Trước
Sau

Trận tuyết đầu tiên của năm Triêu Húc thứ mười đến trong yên lặng, khi Dạ Nguyệt Sắc thức dậy, bên ngoài đã là một thế giới trắng xóa chói mắt. Hỏi Nguyệt Minh mới biết đó là trận tuyết đầu đông, nàng vội rửa mặt thay trang phục. Mặc thật nhiều áo, lại khoác thêm áo choàng lông chồn tuyết, dù đã gần đến giờ thiết triều nhưng nàng vẫn muốn ngắm tuyết của Ngâm Phong quốc trước.

Khi bước ra khỏi Tử Thần cung, nàng mới phát hiện tuyết vẫn lặng lẽ rơi. Cả thế giới được phủ một màu trắng tinh khôi. Dù là tuyết đầu mùa nhưng hạt rất nặng, khoảng sân trước cung đã phủ một lớp dày. Tính trẻ con trong Dạ Nguyệt Sắc trỗi dậy, nàng không để ý Nguyệt Minh ngăn cản, cố ý chạy ra sân in lên lớp tuyết một dấu chân thật sâu. Đang vui vẻ ngắm nhìn những dấu chân ấy, ngẩng đầu lên lại thấy Tiêu Lăng Thiên đang đứng ở cửa cung nhìn nàng.

Thái giám phía sau đang che ô cho hắn, bên trong hắn mặc triều phục trắng, ngoài khoác áo choàng lông chồn đen nhánh, đầu đội mũ quan bạch ngọc, dường như càng thêm tuấn tú so với lần đầu Dạ Nguyệt Sắc gặp hắn.

Sau nụ hôn nhẹ lần trước, giữa họ như có một sự ăn ý kỳ lạ, giống như huynh muội. Nàng lặng lẽ chờ thời cơ thích hợp mà Tiêu Lăng Thiên đã nói. Dạ Nguyệt Sắc kìm nén nỗi đau trong lòng, ngày càng trở nên trầm tĩnh, âm thầm canh giữ trái tim mình thật chặt, sợ sẽ mất đi nhiều hơn. Tiêu Lăng Thiên mơ hồ hiểu tâm sự nàng, dù thấy mơ hồ đau lòng nhưng lý trí vẫn giữ khoảng cách, không muốn cho nàng hy vọng hão huyền. Cả hai đều nhẫn nhịn, nhưng lại xa cách hơn trước rất nhiều.

Vốn dĩ Tiêu Lăng Thiên vào triều không cần đi qua Tử Thần cung, nhưng hôm nay hắn cứ muốn đến đây nhìn một chút, không ngờ vừa tới đã thấy “yêu tinh trong tuyết” kia. Hiếm khi thấy nàng tinh nghịch như vậy, giờ mới cảm thấy nàng có chút giống đứa trẻ mười bốn tuổi, không như trước kia luôn mang nụ cười nhàn nhạt u buồn, khiến đáy lòng hắn càng thêm đau.

Cuối cùng hắn vẫn tiến lên hai bước, chắp tay hành lễ, nhất thời không biết nên nói gì. Lâu lắm sau, hắn mới khẽ nói:

“Bệ hạ, coi chừng cảm lạnh.”

Dạ Nguyệt Sắc chua xót, người này dù bề ngoài lạnh lùng nhưng vẫn quan tâm nàng. Chính sự dịu dàng trong vô thức ấy đã dễ dàng mở cánh cửa trái tim nàng, khiến nàng không thể cự tuyệt, cũng không dám đón nhận.

“Đa tạ điện hạ quan tâm.” Nàng khẽ đáp. Lúc này Nguyệt Minh đã tiến lên che ô cho nàng, nàng liền cùng Tiêu Lăng Thiên sánh vai hướng điện Minh Quang, thái giám cung nữ theo sau, đoàn người trùng trùng điệp điệp.

Nói thật lòng, Dạ Nguyệt Sắc là người rất vô tâm. Lâm triều nửa năm, ngoài những người thường ra vào ngự thư phòng, các đại thần khác nàng đều không nhớ tên. Về triều chính, uổng công Tiêu Lăng Thiên giảng giải mỗi ngày, đến giờ nàng vẫn chưa thực sự hiểu rõ. Nói thẳng, nàng không phải người thích hợp với chính trị. Dù vậy, mấy ngày gần đây nàng cũng dần nhận ra trong triều có điều bất ổn.

Nếu như trước kia, trên triều Tiêu Lăng Thiên nói một, tuyệt đối không ai dám nói hai, nên Dạ Nguyệt Sắc thường thầm oán trách lâm triều chỉ là hình thức. Nhưng gần đây, tả thừa tướng Thẩm Phục Ngôn dường như cầm đầu một số quan văn muốn phân quyền từ tay Tiêu Lăng Thiên, nhiều việc tuy không đối đầu trực diện nhưng cũng toát lên mùi thuốc súng.

Chủ đề lâm triều hôm nay chủ yếu thảo luận về việc quyết toán quốc khố cuối năm, Dạ Nguyệt Sắc nghe mãi mới tìm ra manh mối. Thì ra mùa đông hàng năm, sông Lạc Thủy đóng băng, Lâm Thủy quốc thường vượt sông quấy nhiễu, nên Ngâm Phong quốc cũng phái đại quân đến biên thành ứng phó. Điều binh cần tiền, mà tiền đương nhiên lấy từ quốc khố. Mấy năm gần đây Ngâm Phong quốc thái bình, ít chiến sự, nên quốc khố lẽ ra phải đầy ắp. Vấn đề là ở chỗ, quốc khố đáng lẽ đầy ắp nay lại chẳng còn bao nhiêu.

Dạ Nguyệt Sắc vừa nghe vừa thầm cười lạnh, tham quan ô lại ở triều đại nào, không gian nào cũng không thiếu. Trước kia nàng còn nghĩ Tiêu Lăng Thiên thủ đoạn cao cường, Ngâm Phong quốc quan lại thanh liêm, ai ngờ cuối năm mới biết nhiều quan viên mượn tiền quốc khố không trả, đặc biệt là tả thừa tướng Thẩm Phục Ngôn. Tiêu Lăng Thiên yêu cầu họ trả hết trước cuối năm, họ không những từ chối mà còn vô liêm sỉ viện đủ lý do, còn khẳng định năm nay Lâm Thủy quốc sẽ không xâm phạm. Tóm lại, năm nay không trả!

Dạ Nguyệt Sắc nhìn vẻ phiền não của Tiêu Lăng Thiên, trong lòng thấy buồn cười, thế này không giống hắn chút nào.

Ồn ào trên triều chưa ra kết quả, đến ngự thư phòng lại tiếp tục. Rốt cuộc Dạ Nguyệt Sắc cũng biết vì sao Thẩm tể tướng dám hoành hành với Tiêu Lăng Thiên, thì ra trong tay ông ta có binh quyền, thế lực vững chắc. Đại tướng quân Lạc Thiết Vân khi đến Chiến Vân thành đã mang theo quân đội tinh nhuệ nhất của Tiêu Lăng Thiên. Lực lượng phòng thủ đế đô giao cho bộ binh tiếp quản, thượng thư bộ binh Trần Thụy Phong cũng là con nợ, đương nhiên đứng về phía tả thừa tướng, con trai trưởng của Thẩm Phục Ngôn lại giữ chức tổng giáo đầu năm vạn cấm quân, binh lực toàn đế đô hầu như nằm trong tay ông ta, lời nói của ông ta đương nhiên có trọng lượng.

Đợi tất cả lui ra, Dạ Nguyệt Sắc mới ái ngại nhìn Tiêu Lăng Thiên đang phê tấu chương. Hắn là thiên chi kiêu tử, tuổi trẻ đã ở địa vị cao, danh nghĩa dưới một người trên vạn người, nhưng thực tế là người đứng đầu Ngâm Phong quốc. Mấy năm gần đây hắn hô mưa gọi gió, không gì không làm được, e rằng chưa từng nếm trải thất bại. Hôm nay bị hạ thần liên thủ chèn ép, với tính cách kiêu ngạo, trong lòng không biết bực bội thế nào.

Cảm nhận sự yên lặng của Dạ Nguyệt Sắc, Tiêu Lăng Thiên ngẩng đầu nhìn ánh mắt lo lắng của nàng, biết nàng quan tâm mình, trong lòng không khỏi ấm áp, khóe môi nở nụ cười dịu dàng. Hắn ném bút son, đưa tay về phía nàng.

“Bệ hạ, có thể cùng thần ngắm tuyết không?”

Nàng từ long ỷ đứng dậy đến bên hắn, do dự không biết có nên nắm tay hắn không. Tiêu Lăng Thiên lại mỉm cười nắm tay nàng, dẫn nàng ra ngoài.

Tuyết vẫn chưa ngừng rơi, lặng lẽ buông xuống từ không trung. Tiêu Lăng Thiên cẩn thận sửa lại y phục cho nàng, đội mũ cho nàng, rồi nhận từ thái giám một chiếc ô, một tay cầm ô, một tay nắm tay nàng, chậm rãi bước trong tuyết.

Tuyết rơi nhưng không lạnh, thời tiết vô cùng mát mẻ, thấm vào lòng người. Họ tay trong tay bước chậm, không ai nói gì nhưng cảm thấy vô cùng gần gũi, như trong thiên địa chỉ còn hai người. Dạ Nguyệt Sắc thấy Tiêu Lăng Thiên rất khác thường, trên mặt không còn vẻ quỷ dị thường ngày mà toát lên vẻ bình thản điềm tĩnh. Càng thế nàng càng lo, Tiêu Lăng Thiên khác thường vậy, không phải vì bị kích động quá chứ?

“Điện hạ… Đừng lo.” Nàng vô thức siết chặt tay hắn, “Sẽ có cách giải quyết.”

Lúc này nàng chợt thấy mình vô dụng, chẳng giúp được gì cho hắn, ngay cả lời an ủi cũng không biết nói thế nào, không khỏi ảo não cắn môi. Tiêu Lăng Thiên thấy bộ dạng nàng, bật cười khẽ.

“Đồ ngốc, không cần lo cho ta, ta không sao.”

Nước mắt Dạ Nguyệt Sắc suýt trào ra. “Đồ ngốc” – xưng hô vừa thân mật vừa trách móc ấy chạm vào nơi yếu nhất trong lòng nàng, nàng dường như hận Tiêu Lăng Thiên, sao lại thân mật với nàng như vậy?

Dạ Nguyệt Sắc cúi đầu không để hắn thấy sự mất kiểm soát, Tiêu Lăng Thiên lại chậm rãi nói tiếp.

“Từ khi ta mười bảy tuổi kế nhiệm nhiếp chính vương đến nay, mỗi ngày đều tranh đấu như vậy. Ngáng chân, giở trò, mặt cười tay dao, đó là chuyện thường. Chính trị chính là hèn hạ như vậy. Đừng nhìn ta bây giờ, ta cũng phải trải qua bao chông gai mới đi lên được. Dù đường đi không dễ, nguy hiểm khắp nơi, nhưng ta chưa từng thua. Trong chính trị, thua là chết, mà ta không thể chết. Ta mười bảy tuổi không thua, bây giờ càng không thể thất bại, ta còn chưa thực hiện lời hứa với ngươi. Vì vậy,”

Hắn dừng bước, đứng trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, cúi người nhìn thẳng vào mắt nàng, “Tin ta, đừng lo cho ta. Được không?”

Nàng nhìn vào mắt hắn, gật đầu lia lịa. Nàng biết hắn làm được, nàng tin. Chỉ là nghĩ đến tuổi trẻ hắn đã trải qua, lòng nàng lại đau.

Thấy nàng gật đầu, hắn nở nụ cười chân thành. Đứa bé này quan tâm hắn, hiểu hắn, tin tưởng hắn, khiến hắn thấy ấm áp. Những lời vừa rồi hắn chưa từng nói với ai, trước kia cũng không nghĩ sẽ có ngày tâm sự với ai. Đứa bé này thật kỳ diệu, có thể khiến hắn vô thức mở lòng, khiến tâm hồn mệt mỏi của hắn hồi sinh. Hắn nhìn nàng thật sâu, chợt sợ cuộc sống sau khi thả nàng đi. Đến lúc đó, nếu trái tim mệt mỏi, buồn chán, muốn nghỉ ngơi, hắn sẽ làm gì?

Như mê muội, ánh mắt họ vấn vương, giữa họ còn quá nhiều điều chưa nói, không khí trở nên mơ hồ.

Thương Hải thực không muốn làm phiền nhưng đã quá giờ ăn trưa lâu, hắn đánh bạo ho khẽ. Hai người đang đối mặt bừng tỉnh, cùng quay lại nhìn hắn.

“Bẩm bệ hạ, nhiếp chính vương điện hạ, đã đến giờ ăn trưa.”

Đúng vậy, đã đến giờ ăn trưa. Tiêu Lăng Thiên gật đầu, “Đưa đến Tử Thần cung, bản vương sẽ đưa bệ hạ về.”

“Chờ một chút.” Dạ Nguyệt Sắc lên tiếng, “Trẫm muốn ăn lẩu, bày ở Ám Tuyết đình, nhiếp chính vương cùng dùng.”

“Việc này…” Thương Hải liếc nhìn Tiêu Lăng Thiên, trước giờ họ chưa từng dùng bữa cùng nhau, không biết nhiếp chính vương có đồng ý không.

Vừa ngắm tuyết vừa ăn lẩu sao? Cũng là ý hay. Tiêu Lăng Thiên gật đầu, Thương Hải lập tức truyền lệnh, đoàn người hướng đến Ám Tuyết đình.

Những cây đào bên Ám Tuyết đình đã được dời đi thay bằng hoa mai, lúc này hàn mai đã chớm nở, thấp thoáng trong tuyết rất đặc biệt, nhưng bên hồ ngự uyển vẫn còn một cây đào trụi lá rất chướng mắt. Tiêu Lăng Thiên trông thấy liền hỏi:

“Những cây đào khác đã dời đi, sao còn giữ lại cây này?”

“Là trẫm không cho dời.” Dạ Nguyệt Sắc đáp.

“Tại sao?”

Dạ Nguyệt Sắc nhìn cây đào trụi lá, trong mắt dường như có nụ cười, “Lần đầu trẫm gặp điện hạ là dưới tán cây đào này. Trẫm không cho dời đi, để sau này khi trẫm không còn ở đây, điện hạ có thể nhìn cây đào mà nhớ đến bằng hữu cũ là trẫm.”

Không còn ở đây? Tim hắn đau nhói, nàng đã sớm chuẩn bị rời đi sao? Bản thân không lưu luyến, lại muốn hắn nhớ đến sao?

Lúc này bữa trưa đã dọn xong, nồi canh sôi sùng sục trên bếp than hồng, các món ăn bày đầy bàn. Trước mặt mỗi người một chén ngọc, Nguyệt Minh bước lên rót rượu hoa đào.

“Khứ niên kim nhật thử môn trung,
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.
Nhân diện bất tri hà xứ khứ?
Đào hoa y cựu tiếu xuân phong.*

Điện hạ, ngài xem bài thơ này có đáng để chúng ta cạn chén không?” Nàng tươi cười nâng chén nhìn hắn, giấu nỗi đau thật sâu không để hắn thấy.

*”Đề đô thành nam trang” – Thôi Hộ
Bản dịch của Tản Đà:
Cửa đây năm ngoái cũng ngày này,
Má phấn hoa đào ửng đỏ hây.
Má phấn giờ đâu, đâu vắng tá?
Hoa đào còn bỡn gió xuân đây.

“Thơ hay như vậy, đương nhiên đáng.” Hắn cũng cười, nhẹ nhàng chạm chén với nàng, nâng lên uống cạn, nuốt trôi nỗi đau trong lòng. Để nàng đi, với cả hai đều tốt, đau lòng lúc này chỉ là nhất thời chưa quen, rồi sẽ ổn, nhất định sẽ ổn.

Đặt chén rượu xuống, hắn nhìn đôi má ửng hồng như hoa đào của nàng, thì thầm: “Cũng sắp đến lễ mừng năm mới rồi.”

“Đúng vậy.” Nàng đáp, “Sắp qua một năm, hẳn sẽ rất náo nhiệt. Chúng ta lại trốn đi chơi nhé.”

“Được.” Hắn cười đồng ý, “Chỉ là sang năm mới, nàng sẽ cập kê.”

Cập kê thì sao? Nàng ngơ ngác nhìn hắn.

Hắn cười nhìn nàng, nhưng trong lòng vô cùng khổ sở. Cập kê, ta sẽ phải làm tổn thương trái tim nàng.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 14

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Ta Ở Trường An Bán Mình Chôn Cha, Lại Bị Kéo Vào Hậu Cung
Ta Ở Trường An Bán Mình Chôn Cha, Lại Bị Kéo Vào Hậu Cung
ảnh bìa 总裁大人丧偶了
Tổng Tài Đại Nhân Goá Vợ Rồi
Sự Ám Ảnh Của Bạo Quân Không Thể Cưỡng Lại
Sự Ám Ảnh Của Bạo Quân Không Thể Cưỡng Lại
Vừa Sợ Vừa Yêu (FULL)
Vừa Sợ Vừa Yêu (FULL)
Trái Tim Dành Hết Cho Em
Trái Tim Dành Hết Cho Em
Kết Hôn Năm Năm, Anh Lại Bắt Tôi Nhận Con Người Khác
Kết Hôn Năm Năm, Anh Lại Bắt Tôi Nhận Con Người Khác
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz