Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 12

  1. Trang chủ
  2. Ngâm Vịnh Phong Ca
  3. Chương 12
Trước
Sau

Đêm khuya, Tử Thần cung.

Trong ngoài điện đèn đuốc sáng trưng, hơn mười thái y đồng loạt quỳ dưới đất, đầu cúi thấp như muốn chui vào ngực. Mồ hôi lạnh trên trán từng giọt rơi xuống nền đá cẩm thạch, không ai dám đưa tay lau. Tiêu Lăng Thiên chắp tay đứng trước cửa buồng trong, mặt lạnh như tiền, ánh mắt băng hàn nhìn họ. Trong buồng thỉnh thoảng vọng ra tiếng rên rỉ nén đau của Dạ Nguyệt Sắc, tựa lưỡi dao nhỏ đâm sâu vào tim hắn, khiến hơi thở cũng khó khăn.

Từ khi đưa Dạ Nguyệt Sắc về Tử Thần cung đã một canh giờ, nữ quan đã thay y phục cho nàng, thái y cũng chẩn mạch bốc thuốc. Nhưng thuốc uống đã lâu vẫn không thấy chuyển biến. Dạ Nguyệt Sắc vẫn đau đớn vô cùng. Cô bé ấy cực kỳ kiên cường, cố nén đau không kêu la, chỉ khi quá đau mới thốt ra vài tiếng rên.

“Các thái y thật có bản lĩnh!” Giọng hắn rất nhẹ, cực kỳ lãnh đạm, các thái y mồ hôi lạnh càng nhiều, mấy kẻ nhát gan thân thể run rẩy. Nhìn bộ dạng ấy, Tiêu Lăng Thiên cau mày, giận dữ càng sâu. “Một lũ phế vật vô dụng, nuôi các ngươi ích gì? Long thể bệ hạ bất an, các ngươi ngoài chảy mồ hôi run rẩy còn làm được gì? Người đâu, giải bọn chúng xuống địa lao!”

Dạ Nguyệt Sắc trong buồng, nằm trên giường, đau đến mê man nhưng vẫn nghe thấy, vội gượng tinh thần gọi:

“Điện hạ!”

Vì không còn sức, giọng nàng rất nhỏ, nhưng Tiêu Lăng Thiên vẫn nghe thấy. Hắn bước vào buồng, thẳng tới long sàng ngồi xuống.

“Sao vậy? Rất đau sao?” Hắn nắm tay nàng, nhẹ nhàng như giọng nói.

“Không phải,” nàng gượng cười, “Ta đã tốt hơn nhiều rồi, ngài đừng trách phạt thái y.”

“Suỵt!” Hắn dùng ngón trỏ nhẹ chặn môi nàng, “Nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ nhiều. Chờ một chút, sẽ có đại phu giỏi hơn tới, hắn nhất định có cách giảm đau cho ngươi.”

Giọng hắn dịu dàng, ánh mắt tràn đầy cưng chiều, khiến Dạ Nguyệt Sắc xúc động muốn khóc.

“Sao điện hạ tốt với ta thế? Ngài rõ ràng hận ta.” Nàng cố nén nước mắt, không biết vẻ cố nén ấy càng khiến Tiêu Lăng Thiên đau lòng.

Hắn thở dài, ôm Dạ Nguyệt Sắc vào lòng, nhẹ tay vuốt ve tóc nàng, hơi thở ấm áp vỗ về gò má.

“Bởi vì bây giờ không phải hoàng đế và nhiếp chính vương, mà là muội muội Tái Tình và ca ca Trục Nguyệt. Bé ngoan, có ca ca thương, đừng sợ.”

Nước mắt như thác đổ, rơi xuống tóc, thấm ướt má. Quá ấm áp, nên càng khiến nàng sợ hãi, nếu bây giờ có được ấm áp này, ngày sau mất đi, nàng làm sao chịu nổi. Nàng lạnh lùng, lãnh đạm, vì nàng không sợ, nàng vốn là người đã chết, chỉ có hai bàn tay trắng, mọi thứ trên đời đều không phải thứ nàng muốn, dù mất cũng không tiếc, nên không sợ. Nhưng nếu không cưỡng lại được tình cảm với người đàn ông này, nếu thực sự tới ngày đó, nàng có còn thản nhiên, không hối hận, không sợ hãi? Tại sao? Tại sao khi nàng quyết định bảo vệ trái tim, hắn lại dịu dàng với nàng thế, cho nàng hơi ấm mơ ước? Như lực mạnh, một lần lại một lần đánh vỡ phòng bị, khiến nàng thất bại, quăng mũ cởi giáp, tâm can vỡ nát ngàn dặm.

Cảm nhận gương mặt ướt, biết nàng đang khóc, cũng biết nàng vì sao khóc. Cuối cùng Tiêu Lăng Thiên cũng thừa nhận với chính mình, dù với Dạ Nguyệt Sắc là tình cảm gì, hắn không thể đối xử với nàng như trước, không thể nhìn nàng tổn thương. Dù số mệnh thế nào, dù trái lời thề, hắn sẽ để nàng sống tốt, cố gắng hết sức để nàng hạnh phúc, dù hắn không nhìn thấy.

“Đừng sợ! Ngoan, đừng sợ! Không sao đâu, tin ta. Ta thề, tuyệt đối không tổn thương ngươi, cũng không để ai tổn thương ngươi, sẽ thả ngươi đi. Nên bây giờ ngươi có thể tin ta, được không?”

Dạ Nguyệt Sắc không ngăn được nước mắt, nàng biết lời thề ấy có ý nghĩa gì, chỉ là hắn không biết nàng thực sự sợ gì. Hắn càng dịu dàng, nàng càng đau đớn. Trái tim này, e là giữ không được.

Tiêu Lăng Thiên dịu dàng trấn an Dạ Nguyệt Sắc, Nguyệt Minh hầu bên cạnh mừng thầm. Nàng thật lòng quý vị nữ đế này, trước còn lo nhiếp chính vương làm hại nữ đế, hôm nay xem ra không cần lo nữa. Đang nghĩ, khóe mắt thấy Thương Hải ra hiệu ngoài cửa, nàng hiểu ý gật đầu, tới trước long sàng.

“Khởi bẩm hoàng thượng, nhiếp chính vương, Vô Thương đại nhân đã tới.”

“Cho vào.” Lông mày Tiêu Lăng Thiên giãn ra chút, người hắn chờ cuối cùng tới.

Nghe lệnh, một nam tử áo lam bước vào. Tướng mạo bình thường, nhưng toát khí chất nho nhã, tay trắng nõn cầm hộp gỗ nhỏ. Hắn vừa định quỳ lạy đã bị Tiêu Lăng Thiên ngăn lại.

“Không cần đa lễ, Vô Thương, lập tức nghĩ cách cho bệ hạ giảm đau.” Nghe lệnh, Vô Thương thầm cười khổ. Trên đường, hắn đã nghe Thương Hải nói, không ngờ hắn đường đường đội trưởng Bạch Hổ tổ Tham Túc Thiên Tinh cung, lại bị triệu gấp trị đau bụng kinh. Tổ Tham Túc chuyên chữa bệnh, nghiên cứu nội thương ngoại thương, chế độc dược giải dược thuốc bổ, khai phá vũ khí. Làm đội trưởng, y thuật của hắn đứng đầu thiên hạ, nhưng trị đau bụng kinh? Hắn không am hiểu!

Dù nghĩ vậy, nhưng không dám chậm trễ, vội bắt mạch cho Dạ Nguyệt Sắc, tính tình chủ tử này hắn hiểu rõ. Người đàn ông này không có tâm Bồ Tát, khi hành sự, dù người chết trước mặt cũng không nhăn mày. Hôm nay vì việc nhỏ mà phát ba đạo thiên tinh gọi hắn cấp tốc, đủ thấy hắn rất để ý nữ đế. Trong Thiên Tinh Cung, họ sống vì chủ, chết vì chủ, việc chủ tử muốn, dù liều mạng cũng phải làm.

Vô Thương tinh tế phát hiện mạch tượng bất thường. Mạch loạn, như có vật muốn phá mạch. Sắc mặt hắn nghiêm trọng, lông mày nhíu chặt, cẩn thận dò xét.

Tiêu Lăng Thiên thấy hắn nhíu mày không khỏi kinh ngạc. Thái y kia không nói làm gì. Nhưng y thuật Vô Thương hắn biết rõ, đau bụng kinh không phải bệnh khó chữa, sao Vô Thương lại vẻ mặt này?

Ước chừng một chén trà, Vô Thương khám xong, từ ghế bên giường đứng dậy, hồi báo Tiêu Lăng Thiên.

“Khởi bẩm chủ nhân, theo thần, thái y trong cung hẳn có cách trị chứng đau bụng này. Chỉ là hoàng thượng mạch tượng kỳ quái, như có vật sống muốn phá ra, giống cổ độc trung kỳ Nam Cương. Nếu vậy thì nhất thời không ngăn được đau, cần thời gian từ từ nghĩ cách.”

Cổ độc Nam Cương! Tiêu Lăng Thiên đau xót, vừa nghĩ không để ý số mệnh, vậy mà trong nháy mắt lại rơi vào vòng luân hồi, thật báo ứng! Chỉ là cô gái này có tội gì, để nàng chịu đau đớn thế!

Tiêu Lăng Thiên nhìn bàn tay ngọc trong tay, lại nhìn gương mặt tái nhợt của Dạ Nguyệt Sắc. Trầm giọng:

“Đem chén ra đây.”

Nguyệt Minh khó hiểu, nhưng lập tức dâng chén ngọc điêu long trên bàn. Chỉ thấy Tiêu Lăng Thiên buông tay Dạ Nguyệt Sắc, rút từ tay áo một chuỷ thủ. Chuỷ thủ không biết chế từ gì, lưỡi không sáng mà màu trầm tối. Tiêu Lăng Thiên rút chuỷ thủ, nghe tiếng rồng ngâm, ánh nến chiếu vào, ánh sáng lóe như nước chảy toát khí lạnh. Tiêu Lăng Thiên đưa chuỷ thủ cứa nhẹ ngón trái, máu tươi phun ra, hắn dùng chén ngọc hứng máu, đưa Vô Thương.

“Đem cái này trộn thuốc thử xem.”

Vô Thương vội nhận chén, không biết làm sao, cẩn thận mở miệng:

“Chủ thượng, máu này…?”

“Thử đi, không được rồi nói.”

Vô Thương lui ra, trong bụng đầy nghi ngờ thuốc tiên, Nguyệt Minh vội tìm vải sạch băng bó cho Tiêu Lăng Thiên. Lại thấy Dạ Nguyệt Sắc dù vô lực nhưng giọng kiên định.

“Thần làm.”

Tiêu Lăng Thiên nhìn nàng, dù rất đau nhưng vẫn tỉnh táo, vừa rồi hắn lấy máu nàng vẫn để ý. Giờ mở miệng, nàng muốn tự băng bó cho hắn.

“Ngươi nghỉ ngơi,” hắn dịu dàng trấn an, “Chỉ vết thương nhỏ, để hạ nhân…”

“Để thần làm.” Giọng nàng nhẹ nhưng kiên định cắt ngang.

Hắn nhẹ thở dài, như bất đắc dĩ với sự bướng bỉnh của nàng, nhưng rốt cuộc bị ánh mắt đánh bại, ra hiệu Nguyệt Minh đưa vải cho nàng.

Nguyệt Minh đỡ Dạ Nguyệt Sắc dậy, dựa giường, Dạ Nguyệt Sắc nhịn đau, gắng băng bó cho Tiêu Lăng Thiên. Tiêu Lăng Thiên nhìn nàng cúi đầu dưới ánh nến, vành tai nhỏ xinh, chợt bừng tỉnh đêm nay là đêm thế nào.

Dạ Nguyệt Sắc kiếp trước ở bệnh viện mười chín năm, dù không phải bác sĩ nhưng kỹ thuật băng bó khá tốt, chốc lát đã băng xong, miếng băng rất đẹp. Nàng ngẩng đầu, thản nhiên cười:

“Thế nào? Được không?”

Vì đau đớn nàng cười rất yếu, nhưng nụ cười yếu ớt ấy khiến hắn rung động dữ dội, cướp mất lý trí. Tựa trong mơ, hắn từ từ, từ từ nhích lại gần, trên đôi môi tái nhợt nhẹ nhàng ấn xuống nụ hôn.

Dạ Nguyệt Sắc nhìn gương mặt hắn nhích gần, nhìn hắn đặt môi lên, không biết làm sao, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

Đôi môi vừa chạm đã tách ra, tiếp theo cả hai đều mơ hồ, dường như không rõ vừa làm gì. Không ai mở miệng, Dạ Nguyệt Sắc như bị giật mình, quên cả đau đớn. Cho đến khi Vô Thương đẩy cửa vào.

“Đúng là thuốc tiên, tốt lắm.”

Lời chưa dứt đã thấy mặt nữ đế bỗng đỏ như ráng chiều, sắc mặt Tiêu Lăng Thiên cũng không tự nhiên, đột nhiên ngẩng đầu ngắm xà nhà, lại thấy Nguyệt Minh bên cạnh vừa đỏ mặt vừa cười khiến hắn không hiểu.

Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 12

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Tình Yêu Này Vừa Chua Vừa Ngọt
Tình Yêu Này Vừa Chua Vừa Ngọt
thế thân hoàng hậu
Thế Thân Hoàng Hậu
Bên Nhau Trọn Đời
Bên Nhau Trọn Đời
14511587
Phù Thủy Bất Tử Sẵn Sàng Hy Sinh 10,000 Sinh Mạng Để Đổi Lấy Một Điều Ước
Bìa yêu ngôn hoặc quân
Yêu Ngôn Mê Quân
Sam Sam Đến Rồi
Sam Sam Đến Rồi Phần 2 (FULL)
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz