Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 10

  1. Trang chủ
  2. Ngâm Vịnh Phong Ca
  3. Chương 10
Trước
Sau

Tháng chín cuối thu, lá cây trong thành Phong Ca đã nhuộm một màu vàng óng. Trời chiều ngả dần về tây chiếu lên, phản chiếu những tia nắng vàng rực rỡ, tựa như phủ lên thành Phong Ca một lớp ánh vàng hoàng kim. Trong Trường Túy Lâu trên đường Hổ Tước, lúc này chính là lúc bận rộn nhất. Bà chủ Hồng Tiêu vừa giải quyết công việc kinh doanh ở tiền sảnh, vừa nhỏ nhẹ dặn dò Hỏa Kế phải cẩn thận hầu hạ vị khách ngồi gần cửa sổ.

Nói đến lý do đặc biệt chú ý vị khách ấy, phải kể từ khi Hồng Tiêu xuất giá. Nhà chồng bà vốn mang họ Lăng, nhưng chồng mất sớm, chưa đầy hai mươi tuổi bà đã thành quả phụ, tiếp quản tửu lâu nhỏ do phu quân để lại. Hồng Tiêu dung mạo xinh đẹp, dáng người thướt tha, lại có tài ủ rượu ngon. “Trường Túy” do bà ủ nổi danh gần xa, thu hút không ít khách hàng, thêm vào đó thủ đoạn kinh doanh khéo léo, quán rượu nhỏ được quản lý rõ ràng nên việc buôn bán ngày càng thịnh vượng.

Buổi chiều hôm ấy, có mấy vị khách tới Trường Túy lâu, là một thiếu niên áo trắng cùng hai người hầu một nam một nữ. Hồng Tiêu lăn lộn chốn phố phường đã lâu, có đôi mắt tinh tường, gần như ngay lập tức nhận ra thiếu niên này không phải người thường. Trên mặt thiếu niên vẫn còn nét ngây thơ nhưng phong thái lại xuất chúng phi phàm, dù mặc một bộ trường sam màu xanh bình thường nhưng không che giấu được vẻ cao quý, thanh tao, ung dung tự tại. Nhìn hai người hầu bên cạnh, nam thì mặt mũi tuấn tú, nữ thì thanh tú dịu dàng, đều là nhân vật xuất chúng, nhưng khi đứng cạnh thiếu niên lại hoàn toàn bị che khuất bởi khí chất thanh thoát của chủ nhân. Lại thấy cô gái kia lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa Lan châu để lau bộ ấm trà trên bàn. Phải biết rằng lụa Lan châu gần với loại Vân châu chỉ dùng trong cung cấm, là loại tơ lụa thượng hạng được phép buôn bán trong dân gian, vậy mà nàng lại dùng để lau chén trà, đủ thấy thiếu niên này hẳn là công tử con nhà quan lớn ra ngoài du ngoạn, vì vậy bà đặc biệt để tâm.

Thiếu niên áo trắng kia không ai khác chính là nữ đế Ngâm Phong quốc cải trang vi hành. Nàng chọn ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, gọi một ấm trà Bích Loa Xuân, Thương Hải và Nguyệt Minh đi theo đứng hầu hai bên.

Lúc này Nguyệt Minh đang lấy khăn lụa, cẩn thận lau sạch toàn bộ chén trà trên bàn, rồi mới rót trà, vô cùng cung kính thưa với Dạ Nguyệt Sắc:

“Tiểu thư, trà đã pha xong, mời tiểu thư dùng.”

Dạ Nguyệt Sắc nhìn nước trà xanh biếc trong chén, trong lòng lại nghĩ đến Tiêu Lăng Thiên lúc này đang ở trong cung. Từ sau lễ tế Phong Thần, quan hệ giữa hai người có sự biến chuyển kỳ lạ. Dường như Tiêu Lăng Thiên thường vô tình hay cố ý chiều chuộng nàng, dù cử chỉ lời nói không khác trước là mấy nhưng đã không còn khiến Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy ác ý hay nguy hiểm nữa. Còn Dạ Nguyệt Sắc thì vừa lưu luyến sự ấm áp dịu dàng của Tiêu Lăng Thiên, vừa sợ hãi bản thân bị tình cảm làm cho mê muội, không biết nên xử trí ra sao. Cuối cùng nàng quyết định trước khi tình cảm quá sâu đậm, phải trốn khỏi hoàng cung, tự do mới là quan trọng nhất, rời xa thứ tình yêu nguy hiểm kia vẫn tốt hơn.

Thật sự là hắn có chút cưng chiều nàng, hôm qua nàng nói với Tiêu Lăng Thiên muốn cải trang ra ngoài du ngoạn, nàng mềm mỏng nũng nịu hắn đã đồng ý. Chỉ là nàng nhất định phải mang theo Thương Hải, Nguyệt Minh, vừa để bảo vệ vừa để giám sát. Vì vậy, vừa qua buổi trưa hôm nay, nàng lập tức dẫn hai người họ rời hoàng cung, cải trang du ngoạn.

Nàng không đi qua phố Long Tước như lần trước mà chọn phố Hổ Tước, nơi tụ tập của những thương nhân bình dân. Dạo chơi trong khu phố một lát, chủ yếu là xem xét đời sống ăn mặc của dân chúng, tìm hiểu giá cả hàng hóa. Nghĩ rằng tửu lâu trà quán là nơi hiểu rõ phong tục tập quán nhất, nàng chọn một quán trà mặt tiền không quá lớn nhưng sạch sẽ, chính là Trường Túy lâu này.

Khi nàng tới, khách uống trà không nhiều lắm, cho đến khi trời chập choạng tối, khách đến uống rượu dùng trà dần đông, tất cả các bàn đều đã kín chỗ, chỉ còn bàn của nàng là trống. Không phải không có người muốn tới ngồi cùng, nhưng cảm nhận được sự ung dung và khí chất lãnh đạm giữa ba chủ tớ khiến người ta giữ khoảng cách, lập tức thức thời không dám quấy rầy. Thỉnh thoảng có ánh mắt liếc nhìn cũng bị ánh mắt sắc bén của Thương Hải và Nguyệt Minh đẩy lui. Nàng cảm thấy như vậy rất dễ thu hút sự chú ý, muốn bảo hai người họ cùng ngồi xuống nhưng bị thái độ cung kính của họ kiên quyết từ chối.

Khi Lâm Vãn Y bước vào Trường Túy lâu, nhìn thấy chính là cảnh tượng ấy. Khách khứa ngồi chật ních, nói cười ồn ào, riêng chiếc bàn bên cửa sổ chỉ có một thiếu niên áo trắng, hai người hầu đứng phía sau. Ánh mắt thiếu niên trong trẻo lạnh lùng, tách biệt với bên ngoài, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh náo nhiệt trong phòng, thoáng chốc hiện lên vẻ hạc giữa bầy gà.

Diệp Thu Bạch đi cùng y lúc này cũng đang liếc nhìn Dạ Nguyệt Sắc. Hắn và Lâm Vãn Y là bạn tốt lâu năm không gặp, hiếm khi Lâm Vãn Y tới đế đô nên muốn mời y nếm thử rượu ngon “Trường Túy” chỉ có ở tửu lâu này. Tới muộn một chút, xem ra chỉ có thể ngồi cùng bàn với thiếu niên kia. Chỉ là tuy thiếu niên kia có vẻ yếu ớt nhưng nam tử và cô gái đứng sau hô hấp trầm ổn, ánh mắt sáng ngời, rõ ràng không những biết võ mà còn là cao thủ. Thiếu niên này hẳn là tiểu công tử thân phận cao quý, không biết y có ngại ngồi chung hay không.

Diệp Thu Bạch trực tiếp đi tới trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, không để ý ánh mắt sắc bén của hai người hầu, ôm quyền chào:

“Vị tiểu huynh đệ này, xin chào.”

Có ý gì? Dạ Nguyệt Sắc chưa từng gặp tình huống như vậy, hơi nhíu mày, đôi mắt trong sáng nhìn người trước mặt. Ánh nắng vàng chiếu lên gương mặt bạch ngọc của nàng, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt, khiến Diệp Thu Bạch nhìn mà ngẩn ngơ.

Lâm Vãn Y nhìn thiếu niên thanh tú xinh đẹp trước mắt, đột nhiên nhớ tới đôi mắt ngập nước trong đêm tế Phong Thần, thì ra là nàng.

Lúc này Diệp Thu Bạch đã lấy lại tinh thần, tiếp tục nói:

“Không biết tiểu huynh đệ có bằng lòng để hai chúng ta ngồi cùng bàn hay không?”

Dạ Nguyệt Sắc đánh giá hai người trước mặt, đều là thiếu niên công tử trẻ tuổi tuấn lãng, khí chất ôn hòa, đều là nhân trung long phượng. Người nói chuyện mặc trường sam màu thiên thanh, người sau mặc trường sam màu lam nhạt. Không hiểu sao Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy người mặc áo lam có chút quen mắt, dường như đã gặp ở đâu, chẳng lẽ là đại thần trong triều?

Lâm Vãn Y thấy nàng nghi hoặc nhìn mình, khẽ mỉm cười nói:

“Tiểu huynh đệ, đã lâu không gặp, lệnh huynh không đi cùng sao?”

Lệnh huynh? Ca ca? Trong đầu nàng chợt hiện lên cảnh tượng trong miếu Phong Thần, nam tử kia mỉm cười đưa tay cho nàng.

“Sao vậy? Vãn Y, ngươi quen vị tiểu huynh đệ này?”

“Chỉ gặp một lần thôi.” Hắn cười đáp lời Diệp Thu Bạch.

“Hai vị, mời ngồi.” Dạ Nguyệt Sắc lên tiếng, vốn cảm thấy bản thân quá thu hút sự chú ý, hơn nữa nếu có thể kết giao với hai người này có lẽ có lợi cho những ngày sau này xuất cung, nên lập tức mời họ ngồi.

Diệp Thu Bạch và Lâm Vãn Y nghe lời ngồi xuống đối diện Dạ Nguyệt Sắc, gọi chút rượu và đồ ăn rồi bắt chuyện.

“Tại hạ Lâm Vãn Y, vị này là Diệp Thu Bạch công tử, không biết quý tính đại danh của tiểu huynh đệ?”

Vừa nghe hai người này xưng danh, Thương Hải và Nguyệt Minh đều giật mình kinh hãi. Dù ở trong thâm cung nhưng họ cũng là người luyện võ, danh tiếng đệ nhất cao thủ Đông Lục Lâm Vãn Y họ từng nghe qua. Chẳng lẽ đúng là hắn? Sao Hoàng thượng lại quen biết người này?

“Tại hạ họ Tô, tên Tái Tình.” Dạ Nguyệt Sắc dùng tên kiếp trước của mình.

“Không biết Tô công tử năm nay bao nhiêu tuổi?” Diệp Thu Bạch thấy nàng dường như còn nhỏ tuổi nhưng khí chất hoàn toàn không giống trẻ nhỏ, hiếu kỳ hỏi.

“Tại hạ năm nay mười bốn.”

“Chỉ mười bốn?” Diệp Thu Bạch giật mình.

Lâm Vãn Y từng gặp Dạ Nguyệt Sắc mặc nữ trang trong miếu Phong Thần, biết nàng chưa quá tuổi cập kê, chỉ là tiểu cô nương này không để ý đến sự khác biệt nam nữ, trong lòng lại thích sự thanh tịnh lạnh nhạt của đứa trẻ này, nên nổi hứng muốn kết giao.

“Tại hạ hơn Tô công tử mười tuổi, Diệp huynh năm nay cũng hai mươi. Ba chúng ta gặp nhau ở đây cũng là duyên phận. Nếu Tô tiểu đệ không chê, có thể kết giao bằng hữu với hai chúng ta không?”

Nhanh vậy đã xưng huynh gọi đệ? Dạ Nguyệt Sắc còn chưa kịp trả lời, Nguyệt Minh đã thi lễ với hai người, lên tiếng:

“Xin hai vị công tử thứ lỗi cho nô tỳ thất lễ, không biết vị Lâm công tử này có phải Lãm Ngọc công tử Lâm Vãn Y hay không?”

Lãm Ngọc công tử? Rất nổi danh sao? Ngay cả Nguyệt Minh trong thâm cung cũng biết? Dạ Nguyệt Sắc nhìn về Lâm Vãn Y, lại thấy sắc mặt Diệp Thu Bạch căng thẳng nhìn hắn, y cười nói:

“Lãm Ngọc công tử này, danh tiếng vang xa thật.”

Lâm Vãn Y không để ý đến y, đáp:

“Chính là kẻ bất tài tại hạ.”

“Xem ra Lâm công tử thanh danh hiển hách, ngay cả tiểu nha đầu này cũng biết.” Dạ Nguyệt Sắc nhìn Lâm Vãn Y, Lãm Ngọc công tử? Là làm gì?

“Chút hư danh mà thôi.” Lâm Vãn Y khiêm tốn.

“Lâm công tử trẻ tuổi đã được công nhận là đệ nhất cao thủ Đông Lục, công tử không cần khiêm tốn.” Thương Hải đáp lời, dù nói năng cung kính nhưng trong lòng đang tính toán làm sao để họ cách xa Hoàng thượng. Chủ nhân của họ tuyệt đối không thể để Hoàng thượng quan hệ với nhân sĩ võ lâm.

Thì ra là người trong võ lâm, lại là đệ nhất cao thủ Đông Lục. Dạ Nguyệt Sắc không khỏi đánh giá Lâm Vãn Y, chỉ thấy dung mạo tuấn mỹ, khí chất ôn hòa, khóe miệng luôn nở nụ cười dịu dàng, rõ ràng là mẫu thư sinh, không chút cảm giác giang hồ võ lâm.

Giang hồ, với nàng rất xa xôi, trước giờ nàng chỉ biết ân oán tình thù trong sách vở. Khó mà tưởng tượng người đàn ông dịu dàng trước mắt này cũng từng động đao kiếm, chém giết trong chớp mắt. Vì vậy, nàng thành thật tò mò hỏi:

“Thì ra Lâm huynh là người giang hồ, không biết cuộc sống giang hồ thế nào? Lâm huynh đã từng giết người chưa?”

Lâm Vãn Y lập tức lúng túng, trên tay hắn đương nhiên cũng có mạng người, lăn lộn giang hồ, ai chưa từng dính máu. Chỉ là đối mặt với người con gái tinh khiết này, hắn thật không muốn thừa nhận.

Thấy hắn không trả lời, Dạ Nguyệt Sắc tự nhiên hiểu ra, thì ra hắn thật từng giết người. Chỉ là…

“Các ngươi dùng binh khí đánh nhau như vậy, chẳng lẽ quan phủ không quản?” Dù sao Dạ Nguyệt Sắc cũng là đế vương, điều đầu tiên nghĩ tới là vấn đề này. Dù bây giờ chưa hoàn toàn là xã hội pháp trị, nhưng nghe nói Tiêu Lăng Thiên quản lý trị an Ngâm Phong quốc rất tốt. Hắn vốn là người nắm quyền sinh sát, sao có thể cho phép thế lực giang hồ ngoài tầm kiểm soát tồn tại?

“Cái này, bởi vì…” Lâm Vãn Y không biết giải thích thế nào, “Bởi vì ta giết đều là kẻ xấu, nên quan phủ không truy cứu.”

“Vậy sao? Vậy đây chính là tư hình rồi?” Dạ Nguyệt Sắc hỏi tiếp, Lâm Vãn Y chỉ biết cười khổ.

Thấy không khí căng thẳng, Thương Hải lập tức nắm lấy cơ hội thưa với Dạ Nguyệt Sắc:

“Thiếu gia, trời đã không còn sớm, chủ nhân đang đợi ngài.”

Dạ Nguyệt Sắc im lặng giây lát, đúng vậy, nàng đã hứa với Tiêu Lăng Thiên sẽ về sớm. Hơn nữa, quen biết đệ nhất cao thủ Đông Lục tuyệt đối không phải chuyện tốt, quan hệ giữa nàng và Tiêu Lăng Thiên vừa mới hòa hoãn, nàng không muốn vào lúc này tạo ra hiểu lầm, khiến hắn nhận ra nàng có ý đồ bất chính. Nghĩ tới đó, Dạ Nguyệt Sắc đứng dậy, cũng học theo bộ dáng ôm quyền.

“Trời đã tối, tại hạ xin cáo từ trước, mời hai vị từ từ dùng.”

Lâm Vãn Y và Diệp Thu Bạch tưởng nàng khinh thường nhân sĩ giang hồ nên không giữ lại, nhìn nàng quay người dẫn người hầu rời đi. Lâm Vãn Y thầm thở dài, không ngờ mình lại bị người ta chán ghét. Gạt đi chút thương cảm trong lòng, tiếp tục uống rượu cùng Diệp Thu Bạch.

Khi Dạ Nguyệt Sắc trở về hoàng cung, tới ngự thư phòng gặp nhiếp chính vương thì trăng đã lên cao. Nhìn Tiêu Lăng Thiên đang cặm cụi với đống tấu chương trước mặt, nàng bỗng không biết nói gì, chỉ đứng im lặng.

“Về rồi, chơi có vui không?” Thấy nàng không nói, Tiêu Lăng Thiên lên tiếng trước.

“Ừ, chơi rất vui. Đa tạ điện hạ.” Nàng khẽ đáp.

“Có chuyện gì thú vị sao?”

“Quen được một người, nghe nói là đệ nhất cao thủ Đông Lục.” Dù nàng không nói, hắn chắc chắn cũng sẽ biết.

“Lâm Vãn Y?” Đôi mắt hắn khẽ nheo lại, trùng hợp như vậy? Chiều nay hắn vừa nhận được tin tức về Lâm Vãn Y, Dạ Nguyệt Sắc đã gặp hắn?

“Thì ra nhiếp chính vương cũng biết hắn?” Dạ Nguyệt Sắc ngạc nhiên, người kia thật sự nổi danh đến vậy?

“Chỉ nghe qua danh tiếng.” Hắn nhìn nàng, “Trời tối rồi, bệ hạ hồi cung nghỉ ngơi đi.”

Xem ra hắn không muốn nói về Lâm Vãn Y, Dạ Nguyệt Sắc vừa đi vừa nghĩ, giữa bọn họ rốt cuộc có quan hệ gì?

Lúc này Tiêu Lăng Thiên vẫn ngồi trên ghế, nhìn theo bóng lưng Dạ Nguyệt Sắc. Hy vọng chỉ là trùng hợp, nàng và vụ án hắn đang điều tra tốt nhất đừng có liên quan gì, nếu không…

 

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 10

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Tình Cũ Đội Mồ Sống Dậy
Tình Cũ Đội Mồ Sống Dậy
image-01(hc)
Kết Hôn Với Waifu Của Tôi Ở Thế Giới Khác
89e3441ccb2c6fddd51559b929258d68
Thế Thân Phải Có Dáng Vẻ Của Thế Thân (FULL)
Couple
Sau Khi Cùng Thần Tôn Yêu Đương Qua Mạng
Gemini_Generated_Image_i7sz7wi7sz7wi7sz
Anh đã có Bạch Nguyệt Quang, vậy thì tôi Hủy Hôn
IMG_20250918_112636
Chuyện Chàng Tiên Cá
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz