Chương 9
### Chương 9
Nước bẩn lạnh buốt lặng lẽ tràn vào gầm xe, thấm ướt đôi giày của Hứa Thấm.
Cô co chân ngồi xổm lên ghế, tay run run bấm số 119, lặp lại tình huống một lần nữa, giọng đã hơi lạc đi:
“Xe tôi đang trượt xuống gầm cầu, nước tràn vào rất nhanh. Tối đa bốn phút nữa là ngập hết.”
“Được rồi! Đội cứu hỏa đang ở rất gần vị trí của cô, chúng tôi đã liên lạc xong. Cô giữ điện thoại thông suốt, cố thêm chút nữa thôi!”
“Cảm ơn…”
Hứa Thấm cúp máy, đột nhiên thấy lồng ngực nghẹn lại, như thể không khí cũng bị nước nuốt chửng. Cô cúi đầu, ôm chặt lấy hai chân, ép mình bình tĩnh dù chỉ một giây.
Nước đã ngập tới mép ghế.
Cô lục lọi khắp xe, không có bất kỳ vật sắc nhọn nào. Kêu cứu cũng vô ích, tiếng mưa gió gầm rú át hết mọi âm thanh. Cô gào lên vài tiếng, chỉ nhận lại sự im lặng chết chóc. Lòng cô bắt đầu rối loạn.
Chiếc xe từ từ trượt sâu hơn vào gầm cầu tối om. Ánh đèn đường dần lệch khỏi tầm mắt. Có một khoảnh khắc, cả thế giới chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Nước lạnh ngắt nhanh chóng dâng lên ngang hông cô. Không gian trong xe bị ép lại từng chút một. Mưa xối xả quất vào mái xe, vào cửa kính, tựa như có người đang điên cuồng lay động cái lồng sắt này.
Hứa Thấm run rẩy lấy điện thoại, vừa tìm đến tên Mạnh Yến Thần thì xe đột ngột lắc mạnh, mũi xe chúc xuống, lao nhanh hơn về phía vực nước sâu. Cô vội bò ra ghế sau. Xe rung lắc dữ dội, bánh xe rời mặt đất, trôi lềnh bềnh giữa dòng lũ.
Tim cô rơi bịch một cái. Đây là dấu hiệu chiếc xe sắp chìm hẳn.
Cô điên cuồng đập cửa kính:
“Cứu với!”
“Cứu tôi với!”
Tiếng mưa gió nuốt sạch mọi thứ.
Đêm mưa bão hoành hành, cả thành phố như tê liệt. Trong vô vàn góc khuất bị lãng quên, không biết có bao nhiêu người cũng đang tuyệt vọng như cô lúc này.
Nước đã ngập quá nửa cửa kính. Bên ngoài chỉ còn một mảng đen kịt đen tối, mờ mịt.
Đúng lúc cô gần như buông xuôi, một tia sáng đèn pin đột ngột rọi tới. Hứa Thấm gần như phát điên mà đập kính kêu cứu. Ánh sáng càng lúc càng gần. Rồi một bàn tay đàn ông rộng lớn, mạnh mẽ đập “bộp” lên mặt kính trước mặt cô. Qua màn mưa dày đặc, năm ngón tay kia hiện lên rõ mồn một.
Áo cam rực rỡ lóe lên trong ánh đèn pin chập chờn. Là lính cứu hỏa!
“Cứu tôi!” Cô liều mạng vỗ vào lòng bàn tay ấy qua lớp kính.
Người kia lập tức giơ búa cứu hộ đập mạnh. Nhưng xe đang trôi lềnh bềnh, không có điểm tựa. Một nhát búa vừa giáng xuống, cả chiếc xe xoay tròn, bị dòng nước cuốn mạnh về phía sâu hơn.
Hứa Thấm lăn từ ghế xuống nước, trọng tâm mất kiểm soát, chân không chạm sàn. Cô sặc nước mưa, ho sù sụ, liều mình bám lấy ghế để ngoi lên. Phía trên đầu chỉ còn lại một khoảng không khí mỏng manh.
Đầu óc quay cuồng, cô cắn chặt răng chịu đựng.
Bất ngờ, xe khựng lại. Hình như va phải vật cản gì đó.
Hứa Thấm thở hổn hển. Qua kính chắn gió loang loáng nước, cô nhìn thấy một bóng dáng cao lớn màu cam đang đứng ở vị trí thấp hơn, hai tay trần túm chặt cản trước, dùng chính cơ thể mình chặn đứng chiếc xe không cho trôi xa hơn.
Người đàn ông kia khựng lại vài giây, như đang gom góp toàn bộ sức lực còn sót lại. Sau đó, anh bắt đầu chậm rãi, từng chút một, đẩy xe ngược lên dốc.
Xe trôi nổi trên mặt nước, lùi dần về sau. Bánh xe chạm đất trở lại. Mưa vẫn xối xả, mực nước giờ đã cao hơn rất nhiều. Xe vừa chạm đất thì đột ngột kẹt cứng.
Hứa Thấm dính chặt vào thành xe, toàn thân ướt sũng run lẩy bẩy. Cô sợ. Sợ đến mức tim muốn vỡ tung. Sợ không biết người kia còn đủ sức đẩy tiếp hay không.
Anh dừng lại một giây. Ngay sau đó, kỳ tích lại xảy ra, xe chậm rãi lùi ngược lên dốc.
Nhưng nước trong xe vẫn đầy ắp, không rút đi chút nào.
Anh từng bước, từng bước đẩy xe lên cao hơn. Trái tim treo lơ lửng của Hứa Thấm cũng theo đó mà hạ dần xuống. Đột nhiên, “ẦM!” Một chiếc xe khác bị nước cuốn tới, đâm sầm vào đuôi xe cô.
Cả người lẫn xe lại lao thẳng xuống đáy.
Nước ào ào tràn vào, trong chớp mắt đã ngập qua mũi qua miệng Hứa Thấm. Cô vùng vẫy điên cuồng, cố dán sát người lên trần xe, nhưng chiếc xe vẫn theo quán tính chìm nghỉm.
Chỉ trong vài giây, chóp mũi cô đã chạm trần. Không còn chỗ thở.
Cô hít thở dồn dập, tiếng nức nở đau đớn bật ra khỏi cổ họng. Cô tưởng mình chết chắc rồi.
Nhưng lần nữa, chiếc xe lại bị chặn đứng.
Người đàn ông kia đứng chết giữa dòng nước xiết, hai chân bám chặt mặt đất, đầu cúi thấp, lưng cong như cây cung kéo căng hết cỡ, vai chống cản trước. Sức nặng của hai chiếc xe đè lên người anh. Phía sau lưng anh chỉ cách vòng xoáy cống thoát nước vài mét. Anh đứng im như tượng, mười giây trôi qua mà không nhúc nhích, như chưa kịp thở.
Không khí trong xe cạn kiệt dần.
Hứa Thấm bất động, ngửa mặt, cảm nhận dòng nước lạnh ngắt len qua tai, bò lên má, ngứa ngáy, rồi từ từ thu hẹp lại, tràn vào mũi, vào miệng.
Cô biết anh đã dùng hết sức rồi. Cô không trách anh, cũng chẳng trách trời. Chỉ thấy hơi tiếc nuối mà thôi.
Nước đã dâng lên khóe mắt, làm mờ tầm nhìn. Rồi ngập cả mũi, cả miệng cô.
Ngay khoảnh khắc ấy, người đàn ông bên ngoài đột nhiên gầm lên một tiếng đau đớn xé lòng:
“ẢA!!!”
Tiếng gào vang vọng dưới gầm cầu, chấn động đến mức cả người Hứa Thấm run lẩy bẩy.
Chiếc xe, lại một lần nữa, sống chết lùi ngược lên, từng chút, từng chút một, nghịch dòng nước xiết, chậm chạp mà kiên định bò lên dốc!
Mắt Hứa Thấm cay xè.
Bóng dáng người đàn ông trong mưa vẫn bất khuất như cũ. Tiếng thở dốc đau đớn, tiếng hít vào nặng nhọc của anh vang vọng khắp gầm cầu.
Cho đến khi chiếc xe hoàn toàn thoát khỏi vùng ngập sâu nhất, tiếng mưa như trời sập đã nuốt chửng âm thanh của anh.
Nước trong xe cuối cùng cũng bắt đầu rút, tuôn ào ào ra từ các khe hở như lon bia bị khoan lỗ.
Hứa Thấm từ từ hạ thấp cái cổ cứng đờ vì ngửa quá lâu, há miệng thở dốc, vẫn chưa dám tin mình còn sống.
Người đàn ông kia không hề buông lỏng, nghiến chặt răng, dồn hết sức lực cuối cùng đẩy xe lên chỗ cao. Khi bánh xe hoàn toàn rời khỏi mặt nước, anh nhảy phóc lên nắp capo, giơ búa đập liên tiếp vào kính chắn gió.
Mạng nhện vỡ tung. Mưa đọng thành từng hạt tròn long lanh. Hơn mười búa, kính vỡ toang một lỗ.
Thế mà đúng lúc ấy xe lại trượt ngược xuống.
Anh tung một cước đá vỡ nát cả tấm kính, vươn tay vào trong, gầm lên:
“Qua đây!”
Cánh tay rắn chắc đỏ bừng, gân xanh nổi cuồn cuộn. Hứa Thấm bò lên ghế trước, lao tới nắm chặt lấy bàn tay ấy.
Anh đưa tay còn lại che đầu cô, dùng sức nhấc bổng cô ra khỏi đống kính vỡ sắc nhọn. Máu lập tức chảy dài theo ba vết cắt sâu trên cánh tay anh.
Hứa Thấm vừa được kéo ra ngoài, còn chưa kịp nhìn rõ mặt anh thì chiếc xe phía sau lại đâm tới. Xe chao đảo, lao ngược xuống gầm cầu.
Cô bất ngờ đập mặt vào lồng ngực anh, cả người ngã ngửa vào lòng anh.
Bờ vai anh rộng lớn dị thường, lồng ngực rắn chắc phập phồng dữ dội vì kiệt sức, lại mang đến cảm giác an toàn mãnh liệt chỉ đàn ông mới có.
Hứa Thấm còn chưa hoàn hồn sau cơn kinh hoàng, theo bản năng ôm chặt lấy ân nhân cứu mạng.
Cơ thể anh rõ ràng cứng đờ trong giây lát.
Qua lớp nước mưa lạnh buốt, cơ thể anh lại nóng bỏng đến đáng sợ, dòng máu nóng chảy rần rật dưới làn da. Hứa Thấm ngửi thấy mùi mưa, mùi mồ hôi đậm đặc, và mùi hương nam tính nồng cháy đến choáng váng.
Cảm giác mơ hồ trong xe ban nãy giờ đã rõ ràng đến từng chi tiết.
Trong màn mưa dày đặc, cô chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy Tống Diệm, tóc đen ướt đẫm dính vào mặt, đôi mắt trong bóng tối sáng rực như lửa, nhìn cô chằm chằm.
Là anh.
Sắc mặt Hứa Thấm trắng bệch, môi run run:
“…Sao lại là anh?”
“Không còn ai khác.” Giọng anh khàn khàn, không chút cảm xúc.
“Ý em không phải vậy…”
Tống Diệm đã nhảy xuống khỏi capo.
Hứa Thấm vội đuổi theo: “Anh vừa hay ở gần đây? Sao lại chỉ có một mình anh?”
Anh không thèm ngoảnh lại, giọng cáu kỉnh đến cực điểm:
“Cô có biết một tiếng vừa rồi, bán kính năm cây số có bao nhiêu xe gặp nạn không? Mưa bão báo động đỏ mà còn chạy ra đường làm cái quái gì?”
Anh lội nước đến chiếc xe phía sau, đập mạnh cửa kính, lau mưa nhìn vào trong:
“Có người không?”
Không ai đáp.
Anh bật đèn pin soi, bên trong toàn nước là nước, không có người.
Xe của Hứa Thấm vẫn đang trượt dần xuống. Tống Diệm xác nhận không có ai mới quay lại, vòng tay bế xốc cô xuống khỏi nóc xe.
Anh ôm cô đi về chỗ nước nông, cằm siết chặt, không nói một lời.
Hứa Thấm ngoan ngoãn rúc trong lòng anh, bàn tay trái vô thức bấu chặt cổ áo anh. Đầu ngón tay lướt qua làn da trần nóng rực ở cổ anh, mạch máu đập mạnh mẽ từng nhịp.
“Bỏ tay ra.” Giọng anh lạnh lùng rơi xuống từ phía trên.
Hứa Thấm ngẩng lên nhìn anh. Anh khẽ cau mày, ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng phía trước.
Cô không nhúc nhích.
Tống Diệm cuối cùng cũng cúi xuống nhìn cô, sắc mặt khó coi đến cực điểm:
“Tín không tôi ném cô xuống nước ngay bây giờ?”
Cô biết anh nói được làm được. Nhưng cô vẫn cố chấp nhìn thẳng vào anh, không chịu buông.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, khuôn mặt anh góc cạnh rõ ràng, sống mũi cao vút, môi mím chặt.
Cô thấy khóe miệng anh khẽ nhếch lên, như cười khẩy, lại như đang kìm nén thứ gì đó sắp bùng nổ.
Giây tiếp theo, Tống Diệm thật sự thả cô xuống nước.
Chính xác hơn là, ném.
“Ầm đùng!” Nước bắn tung tóe.
Dù sao cô cũng đã ướt từ đầu đến chân, thêm lần nữa thì đã sao.
Chỉ là đúng lúc ấy, một cơn gió lạnh buốt thổi qua, lạnh thấu xương.
Lạnh từ ngoài vào trong.