Chương 37
Chương 37
Thấm thoát hơn mười ngày trôi qua, công tác cứu hộ đã bước vào giai đoạn ổn định. Nhiều đội hỗ trợ mới kéo đến, và cũng đến ngày đợt quân nhân đầu tiên rút về.
Hôm ấy, Hứa Thấm đi ngang khu tạm cư của dân chúng, thấy các chiến sĩ đang lần lượt lên xe rời đi. Người dân địa phương níu kéo, cố dúi cho họ chút đặc sản quê nhà.
Vật tư vốn đã khan hiếm, lại thêm kỷ luật quân đội nghiêm ngặt, các anh lính nhất quyết không nhận.
Hai bên cứ thế đẩy qua đẩy lại.
Hứa Thấm lặng lẽ đi dọc theo đoàn xe. Vài chiến sĩ từng được cô cứu chữa ngồi trên xe, thấy cô liền vẫy tay chào. Cô mím môi gật nhẹ, xem như đáp lại.
Xe quân đội lần lượt lăn bánh, bà con đuổi theo, vẫy tay mãi không ngừng.
Hứa Thấm đi đến cuối đoàn xe, bất ngờ nhìn thấy Tống Diệm. Hóa ra đội anh cũng rút quân hôm nay.
Anh bị đám đông dân chúng vây kín, thỉnh thoảng cúi đầu chào, từ chối những món quà họ dúi vào tay. Chính lúc ấy, anh vô tình nghiêng đầu, ánh mắt hai người xuyên qua dòng người đang chuyển động, từ xa chạm nhau.
Chỉ dừng lại một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi lướt qua.
Cô tiếp tục bước đi, đi được vài bước lại không nhịn được ngoảnh đầu nhìn lại. Tống Diệm đứng giữa bà con, cao lớn nổi bật, bóng lưng thẳng tắp mà tuấn tú.
Anh sắp lên xe rồi.
Nhưng đúng giây phút đặt chân lên bậc thang, không hiểu sao anh lại khẽ quay đầu, nhìn về hướng cô vừa rời đi, và bắt gặp ngay ánh mắt cô.
Cả hai đều không ngờ đối phương cũng quay đầu, càng không ngờ mình bị bắt quả tang, cùng lúc ngẩn ra.
Giây tiếp theo, Tống Diệm đã lên xe.
Xe khởi động.
Tim Hứa Thấm đập thình thịch như trống trận.
Cô đút hai tay vào túi áo blouse, khi quay người rời đi, khóe môi vô thức cong lên một đường rất khẽ.
Mấy ngày sau, đội của Hứa Thấm cũng trở về Đế Thành.
Lần này cũng được bà con tiễn đưa nồng nhiệt. Những món quà không dúi được cho bộ đội giờ dồn cả vào tay họ, bảo rằng họ không phải lính, không có kỷ luật khắt khe, không nhận thì chặn xe không cho đi.
Các bác sĩ y tá vừa buồn cười vừa cảm động.
Lòng người dân chân thành đến mức không nỡ chối từ. Cuối cùng Hứa Thấm nhận một rổ trứng gà; mọi người cũng học theo, ai nhận một cọng lông gà, ai nhận một cái bát sứ… thế mới được thả cho đi.
Trong đám đông tiễn biệt, có người bật khóc. Hứa Thấm không quen cảnh chia ly thế này, lặng lẽ ngồi vào góc trong cùng.
Mãi đến khi xe đã đi thật xa, cô mới ngoảnh đầu nhìn lại thị trấn tan hoang giờ chỉ còn là đống đổ nát.
Chuyến đi này có thay đổi gì ở cô không? Cô chưa nghĩ sâu. Bây giờ nói gì cũng còn quá sớm. Có lẽ phải đợi rất nhiều tháng, rất nhiều năm sau ngoảnh lại, mới thấy rõ.
Trên đường về thành phố, Hứa Thấm tựa đầu vào ghế, ngủ một giấc thật sâu.
Về đến nhà, người vẫn mệt rã rời.
Cô kỳ cọ sạch sẽ từ đầu đến chân, chui vào chăn ngủ một mạch từ chiều hôm trước đến tận sáng hôm sau.
Tỉnh dậy, cô vẫn chưa vội ngồi dậy. Nằm trên giường, cô nhớ lại hơn mười ngày vừa qua, mọi thứ như một giấc mơ.
Những người đã chết, những người được cứu sống, những ngôi nhà đổ sập, những túp lều mới dựng lên… hình ảnh lướt qua như cuộn phim, cuối cùng dừng lại ở khoảnh khắc Tống Diệm quay đầu trước khi lên xe.
Trái tim trong lồng ngực lại đập mạnh.
Cô cầm điện thoại, mở số của anh, ngẫm nghĩ hồi lâu, gõ một dòng tin nhắn:
“Em về rồi.”
Tim đập thình thịch, còn chưa kịp đặt điện thoại xuống, bên kia đã trả lời gần như ngay lập tức:
“Tốt.”
Hứa Thấm nhìn chằm chằm một chữ ấy, không biết nói tiếp thế nào, lại thấy thêm một tin nhắn nữa:
“Nghỉ ngơi cho tốt.”
Cô lập tức gõ lại:
“Em nghỉ đủ rồi.”
Gửi đi.
Lại bổ sung thêm:
“Hôm qua mới về.”
Chờ một lúc, lần này anh trả lời chậm hơn, chắc là bị bất ngờ. Cô bỗng thấy mình cũng chẳng khéo nói chuyện, vội vàng gõ thêm một dòng:
“Anh đang làm gì? Không phải đang làm việc chứ?”
“Đang nghỉ.” Lần này anh trả lời rất nhanh.
Hứa Thấm nghĩ chắc anh vẫn đang dưỡng thương, định hỏi thăm sức khỏe, chuông tin nhắn lại vang lên. Vẫn là anh:
“Muốn gặp không?”
Cô nhìn bốn chữ ấy, mặt nóng bừng, mím chặt môi, chỉ trả lời một chữ:
“Muốn.”
“Vậy ra ngoài đi.”
Hứa Thấm bật dậy khỏi giường, vừa định xuống đất thì nhớ ra điều gì, đưa tay ôm trán, cười khổ nhắn lại:
“Em quên mất… sáng nay bệnh viện có hội nghị khen thưởng…”
“Ừ.”
Cô vò tóc, tiếp tục gõ:
“Vậy chiều gặp nhé? Hai giờ, dưới nhà em?”
“Tốt.”
Cô đặt điện thoại xuống, nhảy khỏi giường, kéo toang rèm cửa. Ánh nắng tràn vào phòng qua ô cửa kính sát sàn. Cô bước ra ban công, nhìn về phía phố Ngũ Phương, khẽ mỉm cười, ngẩng đầu lên, bầu trời xanh thẳm không một gợn mây.
Hội nghị khen thưởng tổ chức ở đại lễ đường. Khi Hứa Thấm đến, nhóm Tiểu Tây đã ngồi tụm lại trò chuyện, còn giữ sẵn chỗ cho cô.
Mọi người đều được nghỉ ngơi đầy đủ, tinh thần phấn chấn, lúc này ai cũng có chút hoài niệm về hơn mười ngày vừa qua.
Tiểu Tây bảo: “Lần này ai tham gia cứu hộ đều được bệnh viện cấp giấy khen. Tuy chẳng có giá trị gì nhưng vẫn là kỷ niệm.”
Tiểu Đông cảm khái: “Mấy ngày đó như mơ vậy, mệt muốn chết muốn sống, giờ nghĩ lại lại thấy quý giá vô cùng.”
Hứa Thấm trầm ngâm: “Coi như mỗi người đều có thu hoạch riêng.”
Vừa dứt lời, Tiểu Bắc đã huých Tiểu Nam: “Cô này thu hoạch lớn nhất đấy.”
Hứa Thấm chậm hiểu, không nhận ra ám chỉ.
Tiểu Tây nhanh mồm: “Cô ấy đang yêu anh lính cứu hỏa tên Đồng Minh kia.”
Tiểu Nam chẳng ngại ngần, nhún vai: “Anh ấy ngại ngùng lắm luôn! Ôi, mình phải dùng đủ mười tám món võ nghệ mới theo đuổi được.”
Lúc này Hứa Thấm mới nhớ ra, mấy tháng trước Đồng Minh bị bỏng tay đến viện, là Tiểu Nam xử lý; lần động đất này chân anh ấy bị thương, cũng là Tiểu Nam chăm.
“Bố mẹ em không phản đối à?”
Tiểu Nam cười hì hì: “Em thích là được chứ sao. Nếu không đồng ý thì em mè nheo dai dẳng, không bố mẹ nào thắng nổi con cái đâu.”
Hứa Thấm hơi bất ngờ trước sự thoải mái của cô bạn. Đang nói chuyện thì ban lãnh đạo viện bước vào, mọi người dần im lặng.
Viện trưởng lên bục, thở dài một hơi thật dài: “Mọi người vất vả rồi…”
Cả hội trường cười rộ.
Viện trưởng hài lòng nhìn quanh, gật đầu: “Lần cứu trợ này, đội y tế bệnh viện ta biểu hiện xuất sắc. Thực hiện thành công 39 ca phẫu thuật lớn, 78 ca nhỏ, chăm sóc 438 ca thương bệnh…”
Hứa Thấm thất thần, cúi đầu nhìn điện thoại.
Tin nhắn với Tống Diệm dừng lại ở chữ “Tốt” cuối cùng.
Cô kéo lên trên, nhìn chằm chằm dòng “Muốn gặp không?”
Bây giờ là mười rưỡi sáng, còn hơn ba tiếng nữa mới đến giờ hẹn.
Viện trưởng vẫn đang đọc diễn văn: “… được quân dân địa phương đánh giá rất cao. Trong đợt cứu trợ lần này, bệnh viện chúng ta đã xuất hiện một loạt nhân viên y tế đặc biệt ưu tú, tay nghề cao siêu, tấm lòng nhân ái, luôn đặt sinh mạng người dân lên hàng đầu. Những y bác sĩ như vậy đáng để mọi người học tập, càng đáng được bệnh viện và xã hội khen ngợi. Người đầu tiên chính là bác sĩ Hứa Thấm, khoa Bỏng hiện đang luân chuyển khoa Cấp cứu.”
Viện trưởng dẫn đầu vỗ tay, cả hội trường rào rào hưởng ứng.
Mặt Hứa Thấm nóng bừng, có chút ngượng ngùng khó tả. Cô đã đoán được mình sẽ bị khen ngợi long trọng, định cứ ngồi im chịu trận là xong, nhưng không ngờ chuyện tiếp theo lại vượt ngoài dự liệu.
Viện trưởng vỗ tay, nhường bục phát biểu: “Bác sĩ Hứa là một trong mười nhân vật cảm động nhất trận động đất do các cơ quan truyền thông bình chọn. Mời bác sĩ Hứa lên phát biểu đôi lời.”
Hứa Thấm ngẩn ra giây lát, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Cô đã quyết định xong, trong tiếng vỗ tay không ngớt, bước lên bục.
Dưới khán đài, đồng nghiệp đều tràn đầy mong đợi, chỉ có giáo sư Từ mặt lạnh như tiền.
Cô chỉnh micro, không do dự, cũng không căng thẳng quá mức, bắt đầu nói:
“Tôi chỉ làm việc mình phải làm. Và tôi cũng từng là người được cứu.”
Dưới khán đài, mọi người treo ngược lông mày, chờ đợi.
“Lúc ấy, tôi thấy người phụ nữ đó đã tử vong, định rời đi. Nhưng anh lính cứu hỏa đào được cô ấy phát hiện cô ấy đang mang thai, nên gọi tôi lại.”
Sắc mặt mọi người bắt đầu biến đổi.
“Nhờ anh ấy nhắc nhở, tôi mới cứu được đứa trẻ, cũng kéo bản thân mình khỏi một sai lầm nghiêm trọng.”
Cả hội trường im phăng phắc, ai nấy trợn tròn mắt. Không phải phiên bản đang lan truyền là bác sĩ thấy thai phụ đã chết, vẫn kiên quyết thử cứu đứa bé trong bụng sao?
Viện trưởng mặt xanh lè, sải bước tiến tới.
“Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra sai lầm từ trước tới nay của mình…”
Câu nói này chẳng còn tác dụng gì nữa. Đồng nghiệp vẫn đang sốc vì phần phát biểu trước đó. Micro bị viện trưởng giật lấy:
“Bác sĩ Hứa cùng anh lính cứu hỏa đã cứu sống một sinh linh bé nhỏ, mọi người vỗ tay!”
Mọi người ngượng chín mặt, vỗ tay thật to để cứu vãn không khí.
“Người tiếp theo, bác sĩ khoa Ngoại tổng hợp Lưu Dương…”
Hứa Thấm bước xuống. Tiểu Đông, Tiểu Tây, Tiểu Nam, Tiểu Bắc há hốc mồm nhìn cô.
Cô bình thản ngồi xuống: “Sao thế?”
Bốn người đồng loạt lắc đầu.
Tiểu Nam: “Mình đã bảo mà, mạch não bác sĩ Hứa không giống người thường.”
Hứa Thấm: “…”
Cô chẳng bận tâm, cả người nhẹ nhõm, chỉ còn chờ buổi hẹn chiều nay.
Trên đường về, lúc chờ đèn đỏ, cô nhìn thấy tấm biển quảng cáo khổng lồ ngoài trung tâm thương mại, trên đó là một cô gái ngoại quốc mắt sáng răng trắng, nụ cười rạng rỡ.
Hứa Thấm ngắm một lúc, đổi hướng, lái xe vào trung tâm.
…
Hai giờ chiều, Hứa Thấm trang điểm xong xuôi, chạy xuống cổng khu nhà, liếc một cái đã thấy Tống Diệm đứng dưới gốc đa bên kia đường chờ cô.
Giữa đông, lá rụng hết, chỉ còn cành khô trơ trụi. Anh mặc áo khoác dài xám xanh, đứng dưới tán cây, tay kẹp điếu thuốc, khói lững lờ bay.
Như một bức tranh.
Cô hít sâu một hơi, chạy qua đường.
Thấy cô đến, anh dụi tắt thuốc.
“Chờ lâu chưa?” Cô nhảy lên vỉa hè, hỏi.
“Mới tới.” Anh đáp.
Ánh mắt anh lướt nhanh khắp người cô, dừng lại trên gương mặt, cuối cùng rơi xuống đôi môi, hôm nay cô tô son đỏ tươi, rực rỡ mà quyến rũ.
Anh chỉ nhìn nửa giây, quay người bước đi, khóe miệng cong lên một nụ cười khó giấu.
Hứa Thấm bước theo: “Đi đâu đây?”
Tống Diệm nghiêng đầu nhìn cô: “Xem phim không?”
“Được chứ. Ở đâu?”
“Đường Thất Phong.”
“Ừ.”
Tống Diệm vô tình ngoảnh lại nhìn cô thêm lần nữa. Có lẽ vì trời đông quá lạnh, gương mặt cô trắng bệch, đôi mắt càng thêm trong veo, như dòng suối có thể nhìn thấy đáy.
Anh hỏi: “Lạnh không?”
“Không.”
Anh liếc tay cô – vẫn đút túi áo.
Anh vừa lấy điện thoại định gọi xe, cô đã lên tiếng:
“Đi tàu điện ngầm đi, đường tắc lắm.”
Xuống ga, Tống Diệm mua cho cô một thẻ lẻ. Đến cổng kiểm soát thì xảy ra chút trục trặc.
Người phía trước quẹt một cái là qua. Đến lượt Hứa Thấm, cô đứng trước máy, quẹt đi quẹt lại mấy lần, cánh cửa vẫn không nhúc nhích.
Giờ cao điểm, người xếp hàng dài phía sau. Hứa Thấm lúng túng, thì thầm: “Hình như thẻ em hỏng rồi…”
Cô vừa định quay lại cầu cứu, cổ áo đột nhiên bị túm nhẹ từ phía sau.
Tống Diệm kéo cô lùi một bước, cô lùi thẳng vào lồng ngực anh. Giọng anh trầm ấm vang bên tai: “Thử lại đi.”
Cô quẹt lại lần nữa, cánh cửa bật mở ngay tức khắc.
Cô ngẩn ra một giây, vội vàng bước qua, ngoảnh lại nhìn anh.
Tống Diệm quẹt thẻ xong, dẫn cô xuống sân ga.
Hứa Thấm tò mò: “Vừa nãy làm sao thế?”
“Dưới đất có vạch vàng, phải đứng ngoài vạch mới quẹt được.”
Hóa ra cô đã đứng quá vào trong.
Tàu điện ngầm lăn bánh vào ga, từ từ dừng lại.
Hứa Thấm: “Sao lại có quy định kỳ cục thế? Có phải tốn thời gian không?”
“Phòng người trốn vé, một thẻ hai người.”
Cửa tàu vừa mở, dòng người xuống ầm ầm.
“Trốn vé?” Hứa Thấm khẽ nhíu mày, chưa tưởng tượng ra cách trốn.
“Như thế này.” Tống Diệm cúi đầu nói nhỏ bên tai cô, anh tiến lên một bước, dán sát vào lưng cô, hơi đẩy về trước.
Một lực mạnh nhẹ nhàng đẩy cô vào toa tàu.
Tim cô đập thình thịch.
Tay anh từ phía sau vươn tới, nắm chặt lấy cột trụ.
Cô đứng yên trước mặt anh, lưng dính sát ngực anh, gáy chạm vào cằm anh, cảm giác như bị điện giật, toàn thân tê rần.
Xung quanh vẫn thoang thoảng mùi xà phòng nhàn nhạt trên người anh.
Hứa Thấm thầm nghĩ:
Trước khi ra khỏi nhà, chắc chắn anh đã gội đầu, đã tắm rửa.
Trùng hợp thay, cô cũng thế.