Chương 3
**Chương 3**
Trên những tòa nhà CBD xung quanh, đám nhân viên văn phòng chen chúc bên cửa kính sát sàn, giơ điện thoại lia lịa chụp hình, quay phim.
Phố Ngũ Phương khói lửa ngút trời. Người bên trong liều mạng chạy ra, người bên ngoài lại nhốn nháo chen vào xem. Cả con phố đông kín mít, nước đổ cũng không lọt.
Hứa Thấm cố sức len lỏi qua biển người, cuối cùng cũng chen được tới đầu ngõ. Lính cứu hỏa đã giăng dây cảnh giới, đang gào lên với đám đông chỉ chỏ điện thoại:
“Toàn bộ giải tán! Giải tán hết cho tôi! Này, cô kia kìa, còn lao vào làm gì?”
Hứa Thấm đáp ngay:
“Tôi là bác sĩ.”
Anh lính cứu hỏa gầy nhom nhìn cô đầy nghi ngờ:
“Bệnh viện nào?”
“Bệnh viện Quân y số Ba.”
Người kia nhấc dây lên. Hứa Thấm cúi người chui qua, chạy thẳng vào trong.
Vài chiếc xe chiếm đường bị lật ngửa lăn lóc bên lề, nhường lối cho xe cứu hỏa tiến vào khu phố. Lính cứu hỏa giương vòi rồng phun nước điên cuồng vào dãy nhà đang cháy rừng rực. Mùi khét lẹt ẩm ướt hòa lẫn khói đen đặc quánh ập vào mặt, hun đến mức Hứa Thấm cay xè cả mắt.
Phố Ngũ Phương toàn nhà cũ, rất nhiều kết cấu gỗ, lại san sát nhau, ngõ nhỏ chật như lỗ kiến. Lửa lan nhanh kinh hoàng. Tuy đã điều bốn xe nước cao áp nhưng thế lửa vẫn chưa hề có dấu hiệu suy giảm. Hầu hết dân cư đã được sơ tán, chỉ còn lính cứu hỏa ở lại tuyến đầu chiến đấu.
Mấy đội trưởng và chỉ đạo viên các trung đội gần đó tụ lại xem bản đồ địa hình. Xe cứu hỏa chỉ có thể dừng ở trục đường chính, lửa đã lan sâu vào bên trong – toàn những con hẻm nhỏ hẹp, xe lớn không tài nào luồn lách, chỉ còn cách dựa vào vòi rồng phun từ xa.
Tống Diệm lên tiếng trước:
“Điều phân đội nhỏ vào dập lửa.”
Đội trưởng trung đội Ngũ Phương lập tức phản đối:
“Tôi không đồng ý.”
“Tại sao?”
“Nhiều căn nhà ở đây vốn đã xuống cấp nặng, lửa lớn thế này, xà ngang sập, sàn nhà thủng là chuyện thường. Chúng ta vào đó khác nào tự tìm đường chết. Hơn nữa, thông tin viên vừa kiểm tra, các hộ dân đều đã thoát hết, không còn ai kẹt lại. Không cần thiết phải mạo hiểm.”
Một đội trưởng khác gật đầu:
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Tống Diệm lắc đầu, ngón tay lướt trên bản đồ:
“Mấy anh nhìn kỹ đi. Khu đang cháy hiện tại vẫn là nhà bê tông cốt sắt, còn chưa khống chế được. Nhưng nếu lửa lan thêm một đoạn nữa, tới đây…”
Ngón tay anh dừng lại ở vùng sát bên:
“Toàn nhà gỗ thời Dân Quốc. Một khi lửa bén vào, coi như xong. Diện tích cháy sẽ tăng gấp đôi, thậm chí gấp ba, hoàn toàn mất kiểm soát. Hơn nữa…”
“Hơn nữa cái gì?”
Tống Diệm nhếch môi, cười lạnh:
“Đống nhà trọ rẻ tiền kia toàn người độc thân ở tỉnh khác. Có một hai người bị kẹt, cũng chẳng ai hay để mà báo.”
Mọi người im lặng, sắc mặt nặng nề. Chỉ đạo viên lập tức quyết định:
“Làm theo Tống Diệm. Tập hợp!”
Các đội nhanh chóng vạch tuyến, đeo bình chữa cháy lên lưng, nhân lúc vòi rồng yểm trợ, lao thẳng vào biển lửa.
Khi Hứa Thấm chạy tới, chỉ kịp thấy bóng lưng Tống Diệm biến mất sau màn khói đen cuồn cuộn. Dải phản quang vàng trên áo anh lóe lên một cái trong địa ngục lửa đỏ, rồi tan biến.
Nhiệt độ nóng rực như muốn thiêu đốt tất cả. Hứa Thấm che mũi, ho sặc sụa, phải lùi ra xa hơn chục mét. Gương mặt cô bỏng rát vì hơi nóng, không dám tưởng tượng những người vừa lao vào đó sẽ thế nào.
Chưa được bao lâu, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.
Chỉ đạo viên Sách Tuấn vồ lấy bộ đàm:
“Tống Diệm?! Tống Diệm! Tình hình sao rồi?!”
Bộ đàm rè rè vài tiếng, rồi vang lên giọng cười khàn khàn:
“Bình gas nhà nào nổ thôi. Sao, sợ anh đây toi à?”
Sách Tuấn nghẹn họng:
“Mẹ kiếp, nghiêm túc chút đi!”
“Cúp máy.”
…
“Không có lệnh, tuyệt đối không vào trong nhà!” Tống Diệm hét lớn, chỉ huy đội viên tản ra dập lửa. Lính cứu hỏa chia thành từng nhóm nhỏ, xông vào các con hẻm ngoằn ngoèo, bình xịt phun bụi trắng xóa.
Trước mặt là cả một biển lửa ngút trời. Mọi người đang liều mình tạo vành đai cách ly thì bỗng nghe tiếng kêu cứu yếu ớt:
“Cứu… cứu với!”
Tống Diệm nghe thấy đầu tiên. Anh giơ tay ra hiệu, cả đội lập tức dừng lại, nín thở lắng nghe giữa tiếng lửa nổ lách tách.
Giọng càng lúc càng rõ:
“Cứu tôi với! Có ai không… cứu tôi!”
Tống Diệm chửi thề một câu, gầm lên:
“Ngẩng hết đầu lên! Tìm!”
Dương Trì phát hiện trước:
“Kia kìa!”
Tống Diệm:
“Hướng mấy giờ mẹ nó?!”
Dương Trì:
“Mười một giờ!”
Một thanh niên đang bám vào song cửa chống trộm tầng ba, yếu ớt kêu cứu. Vừa thấy Tống Diệm, cậu ta lập tức gào khóc như lên đồng:
“Cứu tôi! Làm ơn cứu tôi với!”
Tiểu Cát chạy tới:
“Đội trưởng Tống, em với Giang Nghị vào cứu người!”
Tống Diệm liếc nhìn toàn cảnh tòa nhà, lắc đầu:
“Không được. Cả tòa chia phòng trọ, mỗi phòng một bình gas. Có mười mạng cũng không đủ chết.”
Đúng lúc ấy, một luồng gió mạnh thổi qua, khói đen cuồn cuộn ùa ra từ cửa sổ như mây độc. Người bên trên im bặt.
Tống Diệm lập tức cởi phăng áo phòng cháy. Mồ hôi đầm đìa, nhưng cái nóng kinh người lập tức làm chúng bốc hơi sạch.
Giang Nghị hoảng hồn:
“Đội trưởng Tống! Lần trước anh cởi áo đã bị kỷ luật rồi!”
Tống Diệm liếc xéo:
“Chỉ có mấy anh em ở đây. Ai dám mách? Hả?”
Mọi người ngậm miệng.
Tống Diệm tay không bám ống thoát nước, ba bước đã lên tới tầng ba. Nhìn vào trong, thanh niên đã bất tỉnh.
Song sắt cửa chống trộm nóng rực bỏng tay. Anh nắm chặt, giật mạnh một phát, bụi sắt rơi lả tả.
Người anh dính sát tường, một chân đạp lên bệ máy lạnh, một chân chống ống nước, cúi đầu quát xuống:
“Dây thừng!”
Tiểu Cát ném lên hai cuộn dây. Tống Diệm buộc chặt vào khung sắt:
“Xong!”
Bảy tám người bên dưới đồng thanh:
“Một… hai… ba!”
Cả khung cửa chống trộm bị giật tung, rơi ầm xuống đất. Tống Diệm xoay người né, chân đáp lên mái che nhà bên, mượn lực bật vào trong.
Bên trong nóng như lò thiêu người, khói đen ngập trời. Anh nheo mắt, nhanh như chớp buộc dây vào eo nạn nhân, đầu dây kia cột chắc vào khung cửa, thả người xuống.
Dương Trì đỡ được, lập tức cõng ra ngoài.
Tống Diệm vừa định nhảy theo thì cánh cửa gỗ bị lửa thiêu rụi, ngọn lửa lập tức liếm vào căn phòng hẹp. Anh liếc thấy bình gas ở góc nhà, hét lớn:
“Tránh hết ra!”
Nói xong bật người xuống ban công, túm dây trượt thẳng xuống.
Cùng lúc đó – Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Kính, nhôm, tường, gỗ… tất cả cùng lúc bật tung.
Khung cửa sổ vỡ nát, Tống Diệm bị hất văng xuống đất.
…
Tiếng nổ liên tiếp vang lên trong đám cháy. Khói dần tan, càng nhiều lính cứu hỏa đeo bình xịt lao vào hỗ trợ. Bỗng một bóng người cõng thanh niên chạy ngược ra:
“Bác sĩ đâu? Ai biết cấp cứu?!”
Hứa Thấm lập tức lao tới:
“Tôi!”
Dương Trì mặt mũi đen thui, ngẩng lên thấy cô thì sững người một giây.
Hứa Thấm cũng nhận ra cậu ta, nhưng không kịp để tâm:
“Mau đặt người xuống!”
Dương Trì đặt ngay nạn nhân xuống đất.
Hứa Thấm kiểm tra đồng tử và mạch cổ:
“Ngạt thở.”
Cô nâng cằm, móc bông trong mũi, gắp mảnh khăn trong miệng, kéo phéc-mơ-tuya cổ áo, bình tĩnh nói:
“Để tôi. Cậu đi đi.”
Dương Trì chỉ ngập ngừng một khắc rồi lại lao ngược vào lửa.
Hứa Thấm quỳ xuống làm hô hấp nhân tạo và ép tim. Mãi đến khi đồng nghiệp chạy tới, cô mới giao người lại.
Lúc này lửa đã được khống chế. Nhóm Tống Diệm lũ lượt trở ra. Ai nấy nhếch nhác không còn hình người, mặt mũi đen sì, quần áo rách bươm.
Hứa Thấm đứng bên đường, mắt không rời Tống Diệm. Có một khoảnh khắc, ánh mắt anh lướt qua, chạm vào mắt cô, rồi lạnh lùng dời đi, không chút dừng lại.
Lại một tốp khác vào kiểm tra những điểm cháy âm ỉ. Nhóm vừa ra dựa tường, dựa xe nghỉ ngơi. Người còn sức thì xả nước rửa mắt, người mệt quá nằm luôn xuống đất ngủ.
Tống Diệm ngồi bệt dưới cột điện, ngửa đầu tu nước ừng ực, cổ họng trượt lên xuống. Đất đầy bùn nước, anh cũng chẳng buồn để ý – dù sao cả người anh giờ chẳng khác gì vừa lăn trong đống than, lại bị cả nghìn người giẫm đạp thêm vài trăm lần.
Nhưng mà… vẫn ngầu chết đi được.
Hứa Thấm đứng trên lề đường, cũng chẳng sạch sẽ hơn là bao. Cô cứ nhìn anh chằm chằm qua dòng người qua lại và những tia nước vòi rồng bắn tung tóe.
Tống Diệm đặt chai nước xuống, ánh mắt vô tình quét tới, bắt gặp cô.
Anh nhìn vài giây, đột nhiên khóe môi cong lên, hất cằm, nhướng mày đầy khiêu khích, rồi huýt một tiếng sáo vang – y như gã sở khanh trêu ghẹo gái lạ ven đường.
“Tống Diệm!” Sách Tuấn quát, hạ giọng, “Lại điên cái gì đấy!”
Tống Diệm tỉnh bơ, ngón tay thô ráp quệt ngang cằm, lau nước.
Sách Tuấn cười gượng với Hứa Thấm:
“Đồng chí, xin lỗi nhé, cậu ấy hay đùa vậy thôi, không có ác ý đâu.”
Hứa Thấm không đáp, đi thẳng tới chỗ Tống Diệm.
Tống Diệm nheo mắt nhìn cô, nụ cười ngạo nghễ vẫn treo trên mặt.
Hứa Thấm dừng lại cách anh vài bước:
“Tống Diệm, anh qua đây một chút. Em có chuyện muốn nói.”
Sách Tuấn trợn mắt. Hai người này quen nhau à?
Tống Diệm nghiêng đầu ngước nhìn cô một lúc, rồi mới chậm rãi đứng dậy, phủi mông, bước qua. Hứa Thấm quay người đi trước, nhưng anh lại lướt qua vai cô, hướng thẳng về xe cứu hỏa.
Hóa ra cô tự đa tình.
Hứa Thấm dừng giữa đường, quay đầu nhìn. Anh nhảy phốc lên xe cao, chỉ để lại một gò má cùng nụ cười lạnh lẽo.
Xe từ từ lăn bánh.
Mặt Hứa Thấm lúc đỏ lúc trắng, nóng bừng – chắc do hơi nóng xung quanh.
Cô chậm rãi bước ra ngoài. Xe cứu hỏa cũng đang rời khỏi khu phố. Một người một xe, song song mà đi, chẳng ai nhìn ai.
Ra đến đầu phố Ngũ Phương, một gã mặc áo đỏ bất ngờ lao ra chặn đường:
“Dừng xe! Dừng hết xe lại cho tao!”
Tài xế phanh gấp. Mấy xe phía sau cũng dừng theo, nghẽt cứng cả ngõ.
Gã áo đỏ giận dữ đi qua đi lại, chỉ tay vào mặt từng người:
“Bọn mày… bọn mày!” Gã chỉ về chiếc Porsche bị lật ngửa bên đường, mặt đỏ tía tai: “Ai làm?!”
Tống Diệm ngồi ghế phụ, cánh tay phải đầy vết phồng rộp và xước gác lên cửa sổ. Anh hơi nghiêng người, thò đầu ra:
“Bố mày lật. Sao? Không phục à?”
Gã không ngờ một thằng lính cứu hỏa dám ngang ngược thế, run rẩy chỉ tay:
“Mày xuống đây!”
Tống Diệm mở cửa, nhảy xuống. Cởi phăng áo phòng cháy, bên trong chỉ còn chiếc áo ba lỗ xanh rêu ướt sũng, dính sát vào cơ thể cao lớn rắn rỏi.
Anh đi ngang qua Hứa Thấm, để lại cái bóng dài đổ xuống mặt đường.
Tống Diệm tiến tới, hơi hất cằm.
Gã áo đỏ thấp hơn anh cả cái đầu, gầy còm hơn một vòng, thấy khí thế côn đồ của anh thì bất giác lùi một bước, nhưng vẫn gồng:
“Mày… mày biết tao là ai không? Hôm nay mày quỳ xuống xin lỗi, đền tiền đàng hoàng, tao tha. Không thì… đợi bị đuổi việc đi!”
Tống Diệm nhìn gã, ánh mắt lạnh đến mức gã chột dạ, cố lớn tiếng:
“Mày nhìn biển số xe này xem! Mày có biết tao là…”
Tống Diệm cười khẩy, bất ngờ xoay người, đá “BỐP” một phát vào thân xe, biển số lõm hẳn vào.
Gã áo đỏ mặt tím tái, không dám động tay, chỉ biết chỉ lia chỉ lịa:
“Mày… mày… mày biết tao là…”
Tống Diệm tiến thêm một bước, áp sát:
“Tao đếch cần biết mày là ai. Xe mày chặn lối cứu hỏa, để cái đám cháy dập được trong mười phút cháy mẹ nó hơn hai tiếng, thiêu rụi bảy mươi tám hộ dân. Mẹ kiếp, mày còn đứng đây lý lẽ? May mà chưa chết người, chưa cháy lan đến khu nhà gỗ thành đại họa, không thì cái xe chó má này của mày đã lên trang nhất rồi. Cút mẹ nó đi cho khuất mắt tao!”
Nói xong, anh liếc gã một cái khinh khỉnh:
“Trung đội cứu hỏa Thập Lý Đài, Nam Thành khu. Tống Diệm. Muốn khiếu nại thì cứ việc.”
Gã áo đỏ đứng chết trân, há hốc mồm.
Tống Diệm quay người, bước dài về xe, tay vịn cửa, nhảy phốc lên ghế. Xe lập tức lăn bánh.
Hứa Thấm lặng lẽ nhìn theo chiếc xe đỏ khổng lồ dần khuất bóng. Gió nhẹ thổi qua, trái tim khẽ rung lên một nhịp.
Bao năm rồi… cái tính ngang ngược ngút trời của anh, vẫn chẳng thay đổi chút nào. Một chút cũng không.