Chương 27
**Chương 27**
*Hồi ức giết người*
Tình cảm của Tống Diệm dành cho Hứa Tâm, từ thuở ban đầu chỉ đơn giản là một dục vọng bảo vệ không lời.
Anh cũng chẳng rõ vì sao, chỉ biết muốn nhìn cô lặng lẽ làm việc của mình: ôm cặp sách một mình băng qua sân trường, giờ ra chơi một mình sắp lại bàn học – làm rối tung lên rồi xếp lại, xếp lại rồi lại làm rối, đổi cách khác mà xếp. Không giao tiếp với ai cũng được, chỉ cần cô thích là đủ.
Anh chỉ muốn che chở cho sự lạ lùng và yên tĩnh ấy của cô, không để ai quấy rầy, không để ai xì xào, chế giễu, bắt nạt.
Bạn bè anh chẳng ai hiểu nổi, không hiểu nổi tại sao anh lại thích Hứa Tâm. Đẹp ư? Đẹp thì đầy ra. Học giỏi ư? Chỉ tầm trung bình khá. Dịu dàng ư? Chẳng thấy chút nào. Hào sảng ư? Cách xa cả vạn dặm.
Một người như Tống Diệm, đáng lẽ phải ở bên cô gái khí chất mạnh mẽ, không cần quá sôi nổi nhưng nội tâm phải phóng khoáng, cử chỉ phải bá đạo ngút trời.
Còn Hứa Tống thì sao? Ít nói, mặt lạnh, lúc nào cũng cúi gằm, không nhìn thẳng mắt ai. Thỉnh thoảng có đối mắt, đôi mắt đen sâu thẳm ấy như hố đen vũ trụ, nhìn anh mà chẳng hề nhìn anh.
Kiêu ngạo đến cùng cực.
Nhưng Tống Diệm chính là thích cô như thế. Ai dám nói cô nửa lời không hay, anh cho một trận.
Bọn bạn ngớ người: “Mày thích nó cái gì? Có nói chuyện với nhau bao giờ đâu mà thích?”
Lúc đầu chính Tống Diệm cũng chẳng rõ, nhưng chuyện tình cảm đâu cần lý do như làm ăn. Anh thích là thích, vui là vui, thế thôi.
Anh cầm bút lông vẽ phết tên mình thật to lên áo khoác đồng phục, dúi vào tay cô: “Mặc vào.”
Cô ngoan ngoãn nhận, ngoan ngoãn mặc, dù cái áo to đùng trùm được cả người thành váy.
Mặc lâu, cô tự giặt sạch sẽ thơm tho, chờ anh vào lớp mới lặng lẽ ôm áo tới, đưa lại.
Anh tưởng trả, vừa định nhét vào ngăn kéo thì cô níu chặt không buông.
Cô chỉ chỉ mặt sau áo – chữ đã nhạt. Tống Diệm ngẩn ra, rồi hiểu cô muốn anh viết lại tên mình.
Anh viết lại, ngẩng lên thấy khóe môi cô khẽ cong, một nụ cười nhỏ xíu, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng đủ khiến lòng anh rung động.
Hình như ngay khoảnh khắc ấy, trái tim anh đã xác định rõ ràng.
Cô mặc áo vào, trở về chỗ ngồi đọc sách. Lần này, cô không cúi đầu nữa.
Niềm an tâm ấy, về sau còn xuất hiện rất nhiều lần, tự nhiên như hơi thở.
Anh dẫn cô ra ngoài chơi, mấy thằng du côn lướt qua, cô vô thức nép sát vào anh, tay nắm chặt vạt áo anh, rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh đưa cô về nhà, trước mặt cậu mợ cô rụt rè, cứ bám dính lấy anh như cái đuôi nhỏ. Anh vào nhà chính, cô theo. Anh sang nhà ngang, cô theo. Anh qua hành lang, cô theo. Anh rẽ vào góc khuất, cô vẫn theo sát.
Anh quay lại, cười: “Đi vệ sinh cũng theo à?”
Anh dạy cô trượt patin: “Đừng sợ, có anh đứng đây.”
Cô không nói hai lời, lao vút đi.
Anh dẫn cô nhảy trampoline: “Sợ thì gọi, anh lập tức ôm.”
Cô chẳng chút sợ hãi, nhảy ùm vào tấm đệm đàn hồi.
Anh đưa cô vào quán bi-a, đang đánh ngon lành thì cô chạy tới kéo áo, chỉ một đám con trai cách đó không xa, mách: “Thằng kia lấy cơ chọc vào lòng bàn tay em.”
Anh xoa tay cô, nhét điện thoại và chìa khóa vào tay cô: “Cầm giùm anh.”
Rồi xông vào đánh nhau.
Quán bi-a gà bay chó sủa. Hứa Tâm ôm điện thoại chạy theo xem, còn nhặt bóng ném người ta, cuối cùng bị Tống Diệm kéo chạy cùng cả đám.
Ra khỏi quán, cả bọn cười nghiêng ngả.
Tống Diệm phì phèo điếu thuốc, liếc xéo cô, tính sổ sau: “Em. Lại đây.”
Cô ngoan ngoãn bước tới.
“Đàn ông đánh nhau, em xen vào làm gì?”
Cô cúi đầu, im lặng.
Tống Diệm nhíu mày: “Nói.”
Cô ngẩng lên, nghiêm túc: “Trọng yếu là tinh thần tham gia.”
Tống Diệm: “…”
Cả đám phá lên cười.
Anh chọc ngón tay vào trán cô, mắng: “Còn tưởng đang thi đấu Olympic à? Đấm đá không có mắt, lỡ trúng thì sao?”
Cô tỉnh bơ: “Có anh ở đây, làm sao em bị thương được?”
Tống Diệm: “…”
Anh dắt cô trốn học lên ngoại ô, dọa: “Bắt cóc bán em lấy tiền đây.”
Cô: “Bán cho nhà nào tử tế chút được không?”
Anh chép miệng: “Anh không quen nhà nào tử tế cả.”
Cô đáp ngay tắp lự: “Nhà anh chứ còn đâu.”
Đêm khuya anh trèo tường vào đại viện, leo lên cửa sổ phòng cô, rủ cô ra ngoài ngắm sao.
Cô chẳng sợ tối, chẳng sợ gió lạnh, nhanh nhẹn mặc áo, nhảy cửa sổ theo anh. Hai đứa nắm tay chạy như điên trên đường phố vắng, cười đến khản cả cổ.
Lên núi Cảnh Sơn ngắm sao trời lấp lánh, anh hôn cô, cô không sợ. Anh luồn tay vào áo cô, cô vẫn không sợ.
Tất cả giống như mưa xuân thấm đất, cành cây lặng lẽ đâm chồi, chậm rãi, không tiếng động. Một ngày ngoảnh lại, mưa lất phất đã thành suối, rừng xanh đã rợp bóng.
Có đêm, anh lẻn vào ký túc xá đón cô ra quán bar nghe ban nhạc. Đám thiếu niên gào thét theo nhạc, cô chăm chú nhìn, không hòa mình nhưng cũng chẳng bài xích.
Giữa chừng, cô đứng dậy đi.
Tống Diệm: “Đi đâu đấy?”
Hứa Tâm: “Đi vệ sinh.”
Anh cũng đứng dậy theo, cô bảo không cần.
Anh nhất quyết: “Anh đứng ngoài đợi.”
Trên đường ra nhà vệ sinh, đám trai hút thuốc lượn lờ như sói đêm. Có đôi đang hôn nhau say đắm, tay trai luồn lách khắp người con gái, tiếng rên rỉ khe khẽ.
Hứa Tâm nhìn chằm chằm.
Anh ghé sát tai cô: “Nhìn gì đấy?” Xoay mặt cô lại.
Tới cửa nhà vệ sinh, cô vừa đẩy cửa, một thằng con trai trần truồng đứng trước bồn rửa, một cô gái ngồi trên bồn, hai chân trắng nõn quấn quanh hông trai. Hai người đang “vận động” dữ dội.
Hứa Tâm nghiêng đầu nhìn.
Tống Diệm vốn định đứng ngoài hút thuốc, quay sang thấy cảnh ấy, suýt rớt con ngươi, lập tức lao tới bịt mắt cô, lôi cô ra: “Trẻ con không được xem cái này!”
Hứa Tâm gỡ tay anh: “Sao không được xem?”
Tống Diệm mắng: “Mẹ nó, mông đàn ông có gì hay ho mà nhìn? Muốn ăn đòn hả?”
Hứa Tâm: “Thế em được nhìn mông ai?”
Tống Diệm: “Mông của anh.”
Hứa Tâm im bặt.
Anh bịt mắt cô, ôm cô rời khỏi quán bar.
Bên ngoài mưa như trút nước, hai đứa chạy băng băng dưới mưa, ướt sũng.
Về đến phố Ngũ Phương đã khuya lắm.
Anh nắm tay cô, giấu cô sau lưng, rón rén mở cửa nhà.
Cậu mợ vừa ngủ, anh ôm cô lén qua sân, vừa mở cửa phòng thì nghe tiếng mợ từ nhà chính: “Tống Diệm về rồi hả con?”
Tống Diệm: “Dạ!”
Mợ: “Thằng trời đánh, mấy giờ rồi?!”
Tống Diệm nháy mắt với Hứa Tâm, đẩy cô vào phòng: “Mười một rưỡi ạ.”
“…” Mợ quát, “Còn không mau đi ngủ?!”
Anh bật đèn, Hứa Tâm đứng trước mặt anh, ướt từ đầu tới chân, lạnh run lẩy bẩy.
Tống Diệm lục đống quần áo, ném cho cô một cái áo thun: “Em đi tắm trước đi.”
Hứa Tâm nhỏ giọng: “Nhỡ đang tắm thì có người vào thì sao… bị phát hiện thì chết.”
Tống Diệm quay lại nhìn cô vài giây, mặt hơi đổi sắc.
…
Anh mở cửa ngó nghiêng sân, nhà chính và đông sương im lìm, ngoài hiên mưa tí tách.
Anh ngoảnh lại nhìn Hứa Tâm, cô ôm quần áo chạy theo sau lưng anh, cùng lẻn vào nhà tắm, khóa cửa.
Nhà tắm chật hẹp, từ lúc bước vào Tống Diệm đã tránh mắt không nhìn cô. Anh đóng nắp bồn cầu, ngồi xuống, quay mặt ra cửa: “Em tắm đi, anh hút điếu thuốc.”
Anh cúi đầu châm thuốc, cô đứng sau lưng cởi đồ mở vòi sen.
Cả hai im lặng, như cố ý tránh né điều gì đó.
Tiếng nước chảy rào rào, hơi thở anh bất giác nặng nề hơn. Hút xong điếu thuốc, anh định bỏ tàn, dư quang liếc vào gương – cô trần trụi đứng dưới vòi sen, thân hình mảnh mai trắng ngần.
Rõ ràng ướt lạnh, vậy mà Tống Diệm lại nóng ran, chắc tại hơi nước nóng bốc lên.
Anh nhìn thẳng vào gương, cô trong gương cũng vừa chạm phải ánh mắt anh. Không ai né tránh, như có một sự ăn ý không lời.
Ánh mắt hai người giao nhau trên mặt bồn rửa.
Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng. Cuối cùng nhíu mày, đứng dậy, rút khăn tắm của mình quấn quanh người cô, trên dưới kỳ cọ.
Hứa Tâm lắc lư trong tay anh. Dù cách một lớp khăn, cơ thể cô vẫn mềm mại đến lạ. Anh lau khô cho cô, quay lưng đi, châm thêm điếu thuốc nữa, chỉ im lặng.
Hơi thở càng lúc càng nặng.
Trong phòng tắm lặng ngắt. Anh đang nhịn.
Hứa Tâm chậm chạp không mặc quần áo, đột nhiên hỏi: “Vừa nãy anh nhìn thấy rồi đúng không?”
Tống Diệm biết cô hỏi gì, đáp: “Thấy rồi.”
Trong vòi sen, vài giọt nước rơi xuống nền.
Hứa Tâm lại hỏi: “Họ đang làm gì vậy?”
Tống Diệm: “Giao lưu.”
Hứa Tâm: “À.”
Tống Diệm lại nhìn vào gương, lần này cô đang đối diện anh, mắt cũng đối mắt anh.
Ánh mắt anh đen kịt: “Muốn thử không?”
Hứa Tâm mím môi, hỏi: “Đau không?”
Tống Diệm: “Một chút.”
Hứa Tâm suy nghĩ, không trả lời.
Tống Diệm đột nhiên ném điếu thuốc, bước tới, bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên bồn rửa. Hứa Tâm bất ngờ, khẽ kêu: “A—”
“Suỵt… nhỏ thôi.” Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng rực.
Cô vội lấy tay bịt miệng, chỉ còn đôi mắt đen láy lộ ra.
Anh ngậm lấy vành tai cô, tay vuốt ve lưng cô; cả người cô run rẩy trong vòng tay anh.
Ngoài kia mưa rơi lộp độp; trong này hơi nóng bốc lên, phủ mờ tường kính.
Cô bị anh trêu đến mê man, nhưng vẫn nhớ lời anh dặn, cắn chặt môi, không để thoát một tiếng.
Anh chạm vào nơi mềm mại nhất của cô, đùa giỡn đủ rồi, sắp sửa xông vào.
Anh hỏi: “Sợ không?”
Cô lắc đầu, thì thầm: “Không sợ.”
“Ngoan nào.” Anh dịu dàng dỗ, giọng đã khàn đi. Giây tiếp theo, anh tiến vào.
“Ư…” Một tiếng rên khe khẽ thoát ra giữa kẽ răng, lập tức bị nụ hôn của anh phong bế.