Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 13

  1. Trang chủ
  2. Một Tòa Thành Đang Chờ Anh (FULL)
  3. Chương 13
Trước
Sau

Chương 13

Cảnh sát giao thông và dân phòng đã phong tỏa hiện trường, nhưng bên ngoài dây cảnh giới vẫn đông kín người đứng xem, xì xào bàn tán không ngớt.

Một anh cảnh sát chỉ tay về phía xa: “Kia, người bị nặng nhất. Không thắt dây an toàn, bị văng thẳng ra khỏi chiếc Ferrari gây tai nạn.”

Hứa Thấm lập tức chạy tới.

Đó là một cô gái rất trẻ. Giữa trời thu se lạnh, cô chỉ mặc chiếc váy mỏng manh, thân thể vặn vẹo thành một góc kỳ quái, máu loang khắp người. Một vũng máu lớn loang ra trên mặt đường, nở thành bông hoa đỏ sẫm lấy cô làm trung tâm.

Lượng máu thế này… không còn cứu được nữa.

Hứa Thấm vẫn quỳ xuống, kiểm tra mạch, kiểm tra đồng tử, sờ nắn xương cổ, xương sống, xương đùi, tất cả đều gãy nát.

Cô đứng dậy, lạnh lùng nói với anh cảnh sát: “Chết rồi.”

Anh kia thở dài: “Trẻ thế cơ mà…”

Chưa dứt lời, từ xa đã vang lên tiếng hét thất thanh: “Đội trưởng Tống!”

Hai người cùng ngoảnh lại.

Chiếc Ferrari gây tai nạn đã nát bét, thân xe méo mó quái dạng, lật ngửa dưới sông. Tài xế vẫn mắc kẹt trong buồng lái, đầu cắm ngược xuống nước.

Lính cứu hỏa còn chưa kịp chuẩn bị dụng cụ, đống sắt vụn đã chìm dần.

Tống Diệm không chờ nổi nữa, bật người nhảy qua lan can, vài bước lao xuống bờ sông, nhảy ùm xuống nước, luồn vào buồng lái biến dạng.

Đống sắt đang chìm đột ngột “rắc” một tiếng dữ dội, đè nặng lên vai anh, anh dùng chính cơ thể mình chống đỡ cả buồng lái.

Mọi người xung quanh thót tim.

Anh cảnh sát bên cạnh run lẩy bẩy, lẩm bẩm: “Tôi… tôi phải qua giúp!”

Hứa Thấm mím chặt môi, dứt khoát quay đi, bước về phía nạn nhân khác, người công nhân lái xe máy bị hất văng. Anh ta vẫn đội nguyên chiếc mũ bảo hộ công trường, nằm bất động trên mặt đường, mắt nhắm nghiền, tứ chi thỉnh thoảng co giật như đang gặp ác mộng.

Hứa Thấm kiểm tra nhanh: ngoài vết trầy xước ở khớp, không thấy ngoại thương rõ ràng nào khác.

Bỗng anh công nhân ú ớ một tiếng, mơ màng tỉnh lại, nhưng mắt vẫn không mở nổi.

Hứa Thấm hỏi: “Anh thấy chỗ nào khó chịu không?”

Anh lẩm bẩm: “Bác sĩ… tôi bị văng xuống đất… đập đầu…”

Chưa nói hết câu, mắt trợn ngược, ngất xỉu luôn.

Hứa Thấm tháo mũ bảo hộ ra, mũ đã nứt toác, đầu không thấy vết thương hở nào, tạm thời không thể đánh giá chính xác.

Tiểu Nam cất máy đo huyết áp: “Huyết áp hơi cao ạ.”

Hứa Thấm: “Em với bác sĩ Lục đưa anh ấy nhập viện ngay.”

“Vâng.”

Khi băng ca được đẩy tới, Hứa Thấm liếc mắt về phía sông.

Tống Diệm gần như bị nhốt trong chiếc xe, một mình gánh cả đống sắt vụn. Cô không nhìn thấy mặt anh, chỉ thấy bộ đồ cứu hộ màu cam và đường nét nghiêng nghiêng gân guốc, một vai chống khung xe, một tay đỡ đầu tài xế không cho chìm xuống nước.

Một lính cứu hỏa khác cũng chen vào chia sẻ sức nặng; chỉ đạo viên cùng các đội viên còn lại đang gấp rút nghiên cứu hiện trường, bố trí dụng cụ.

Hứa Thấm lập tức dời mắt.

Chiếc sedan bị đâm đỗ ven đường, nắp capo vỡ nát, thân xe lõm một khúc lớn. Tài xế bên trong đang gào thét, chân bị kẹt cứng.

Vài lính cứu hỏa đang cưa cửa. Hứa Thấm kiểm tra nhanh: tay gãy, các chỗ khác không nguy hiểm, xương sườn không vỡ, bụng ấn không đau.

Cô nhắc lính cứu hỏa chú ý vị trí động mạch đùi, để lại đồng nghiệp rồi rời đi.

Lúc này cô mới nhìn thấy cô gái xấu số vẫn nằm giữa đường. Gió thu lạnh lẽo thổi qua làn da trắng bệch của cô.

Cảnh sát đang bận xác minh danh tính và giữ trật tự, không ai để tâm đến thi thể. Đám đông xung quanh vẫn giơ điện thoại chụp lia lịa, chắc định đăng lên mạng xã hội khoe chiến tích.

Hứa Thấm lạnh lùng liếc một cái. Cả đám lập tức rụt tay, ngại ngùng cất điện thoại.

Cô kéo tấm vải trắng từ xe cứu thương, nhẹ nhàng đắp lên người cô gái.

Danh tính vẫn chưa xác định. Có lẽ ngay lúc này, người thân của cô ở một nơi xa vẫn chưa hay biết con gái họ đã mãi mãi ra đi.

Hứa Thấm bước tới bờ sông.

Mấy lính cứu hỏa đang cố kéo chiếc xe phế liệu lên đê, nhưng xe đã gãy đôi từ buồng lái. Nếu dùng khung sắt làm đòn bẩy, chỉ cần nhúc nhích một chút là tài xế bên trong sẽ bị nghiền nát.

Cuối cùng chỉ còn cách cưa xe ngay dưới nước.

Bố trí xong xuôi, Dương Trì đeo tai nghe chống ồn cho Tống Diệm, rồi cùng anh gánh xe.

Tiếng cưa điện rít lên chói tai. Hứa Thấm cũng đeo tai nghe, nhưng âm thanh vẫn khoan thẳng vào đầu, đau nhức thần kinh.

Cô nhíu mày, lội nước tới bên chiếc xe lật ngửa. Cô lần mò chui vào gầm xe, qua lớp kính chắn gió vỡ nát kiểm tra nạn nhân đang hôn mê.

Liếc nhìn Tống Diệm, anh đứng trong nước, vai gánh khung thép méo mó, hàm nghiến chặt, mồ hôi túa như tắm.

Hứa Thấm: “Đưa tay anh ta ra đây.”

Tay phải anh chống xe, tay trái đỡ đầu nạn nhân, không còn tay nào rảnh. Dương Trì lại đứng sau lưng, không có chỗ chen.

Hứa Thấm đành tự vươn tay vào. Tay càng vào sâu, mặt càng áp sát lớp kính vỡ.

Thấy bàn tay trắng trẻo mò mẫm, anh cúi đầu, giọng trầm khàn: “Rút lại.”

Cô lập tức rút tay.

Tống Diệm đặt đầu nạn nhân tựa vào đùi mình, dùng hông đỡ lấy, khó nhọc cúi người, lần mò cánh tay nạn nhân ra, đưa cho cô.

Hứa Thấm tiếp nhận, lau sạch một mảng da, sát trùng, chọc kim, truyền dịch.

Trong giây dán băng keo, cô vô thức ngẩng lên. Tống Diệm cũng đang nhìn cô, lông mày hơi nhíu, ánh mắt sâu thẳm khó dò.

Mắt vừa chạm, anh đã dời đi trước.

Không còn lần giao nhau nào nữa.

Anh gánh xe, đỡ người. Cô khom lưng dưới gầm xe, một tay giơ cao bình dịch, một tay nắm cổ tay nạn nhân.

Tiếng cưa rít, khung xe rung lắc. Khoảng cách gần trong gang tấc, nhưng cả hai im lặng, chỉ thỉnh thoảng lảo đảo theo nhịp xe.

Không biết đã bao lâu, chậm chạp, căng thẳng, đau đớn như tra tấn.

Rồi bất ngờ, “ẦM!”

Thân xe bị cưa đứt đôi. Các đội viên né vội. Đầu xe, đuôi xe cùng chìm xuống. Buồng lái đột ngột bật ngược lên, khung cửa sổ gãy lìa.

Hứa Thấm kiệt sức đang tựa vào khung cửa, không kịp phản ứng, mắt thấy mảnh sắt sắc nhọn sắp móc vào áo kéo cô theo.

Tống Diệm lập tức nghiêng người lao tới, đẩy mạnh cô ra.

Hứa Thấm bị hất văng khỏi xe, ngã ngồi xuống nước. Ống truyền đứt lìa, nạn nhân cũng bật ra ngoài.

Còn anh vừa kịp đứng vào vị trí ấy, mảnh khung sắt sắc lẹm quét ngang lưng anh, xé toạc áo bảo hộ kèm theo tiếng “RẠCH” rợn người.

Gương mặt Tống Diệm méo mó vì đau, môi trắng bệch, mồ hôi túa như mưa.

Hứa Thấm nghe tiếng không ổn, định lại gần. Anh lạnh giọng: “Còn không đổi kim mới?”

Cô không cố chấp nữa. Giờ cứu người quan trọng hơn.

Nạn nhân được đưa lên bờ ngay lập tức. Hứa Thấm leo lên, đổi kim, tiếp tục truyền. Xong xuôi, cùng đồng nghiệp đưa lên băng ca.

Vừa định lên xe, cô vô tình nhìn thấy mảnh sắt vừa rồi bê bết máu tươi.

Tim cô thót lại, quay đầu tìm kiếm.

Lính cứu hỏa đang thu dọn. Tống Diệm bước về xe cứu hỏa. Cô lao tới.

Anh vừa cảm nhận được hơi người, chưa kịp phản ứng thì đã bị cô túm lấy cánh tay kéo mạnh, áo sau lưng rách toạc, một vết cắt sâu hoắm kéo dài ngang lưng, máu chảy đầm đìa.

Hứa Thấm hoảng hốt: “Đi bệnh viện! Ngay!”

Tống Diệm gạt tay cô: “Đang đi đây.”

Thành phố này bệnh viện nhiều, không nhất thiết phải đến chỗ cô.

Hứa Thấm nhìn anh chằm chằm một giây, anh vẫn vẻ bất cần, chẳng thèm để cô vào mắt.

Cô gật đầu: “Tốt.”

Cô quay đi, thì nghe Sách Tuấn hét lên: “Tống Diệm! Lưng cậu sao thế? Mau lên xe cứu thương!”

Anh ta vừa nói vừa vẫy tay: “Bên này có người bị thương!”

Tống Diệm cau có, nắm tay vịn định leo lên xe cứu hỏa: “Trên đường về có qua bệnh viện Lục quân mà.”

“Xe cứu thương đây rồi!” Sách Tuấn đẩy mạnh, “Lên đi, cậu định làm lỡ người ta à?”

Nạn nhân vừa được đưa lên xe, nghe tiếng gọi còn thò đầu ra chờ.

Tống Diệm nghiến răng, đành nhảy lên xe cứu thương.

Hứa Thấm đang cùng bác sĩ Lý cấp cứu cho nạn nhân, không nhìn anh lấy một lần.

Xe chạy, cô bảo Tiểu Đông: “Qua xử lý cho anh lính cứu hỏa kia đi.”

Tiểu Đông ngoan ngoãn sang cầm máu cho Tống Diệm.

Suốt chặng đường, im lặng như tờ.

Tới bệnh viện, băng ca vừa đẩy xuống, người nhà nạn nhân lập tức ùa tới, khóc lóc, gào thét.

Hứa Thấm gạt đám đông: “Nhường đường!”

Mẹ nạn nhân thấy con trai thảm trạng, khóc ngất. Người thân kéo áo bác sĩ van xin: “Cầu xin các bác cứu nó… nó mới hai mươi ba tuổi thôi…”

Hứa Thấm cùng đồng nghiệp đẩy băng ca: “Nhường đường đã!”

Băng ca va phải viên sỏi, lắc mạnh một cái. Mẹ nạn nhân lao tới: “Cẩn thận con tôi!”

Cú va chạm hất cả Tiểu Đông và Hứa Thấm ngã về phía băng ca.

Hứa Thấm mất trọng tâm, bổ nhào tới, tay vô thức chụp lấy thành giường để giữ thăng bằng.

Nhưng chỉ một thoáng, cô đã thấy nguy hiểm.

Trong lúc chen lấn, kim truyền trên tay bệnh nhân đã tuột ra, đầu kim dính máu lơ lửng đúng ngay chỗ tay cô sắp chụp vào.

Xong rồi.

Khoảnh khắc ấy như kéo dài vô tận, nhưng lại ngắn ngủi đến mức cô muốn tránh cũng không kịp nữa.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 13

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Cover Khế Ước Sa Ngã
Khế Ước Sa Ngã
Đúng Người, Đúng Thời Điểm
Đúng Người, Đúng Thời Điểm
Hôn Ước Giả Trong Chốn Vương Triều, Phúc Duyên Bất Ngờ Trỗi Dậy
Hôn Ước Giả Trong Chốn Vương Triều, Phúc Duyên Bất Ngờ Trỗi Dậy
Thoát khỏi thế giới này
Thoát Khỏi Thế Giới Này
Tình Cũ Đội Mồ Sống Dậy
Tình Cũ Đội Mồ Sống Dậy
May Mắn
May Mắn
Tags:
Hiện Đại, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz