Chương 22
Sào huyệt của “Kẻ Sáng Lập” sụp đổ, kéo theo cả một hệ thống thao túng số mệnh hoành hành bấy lâu. Bụi khói và đống đổ nát là tất cả những gì còn sót lại của thứ đã giam hãm ta cùng vô số “biến số” khác trong những vòng luân hồi vô tận. Ta hít một hơi thật sâu, lồng ngực tràn ngập làn không khí trong lành, cảm giác bị một lực lượng vô hình đè nén bao lâu nay giờ đã tan biến. Đây chính là hương vị của sự tự do.
Hệ thống trong đầu ta, từ khoảnh khắc đó trở đi, đã biến mất hoàn toàn. Không còn tiếng “Vòng lặp tiếp tục”, không một giọng nói máy móc nào vang lên. Nó đã thực sự bị phá hủy, để lại một sự tĩnh lặng tuyệt đối và nhẹ nhõm.
Cố Thời Nguyệt, sau khi trở về phủ Trấn Bắc Hầu, đã trở nên vô cùng suy yếu. Sự can thiệp của “Kẻ Sáng Lập” đã để lại những tổn thương sâu sắc trong tâm hồn và thể xác nàng ta. Nàng ta không còn nhớ được quá khứ trước khi bị chọn làm “chủ nhiệm”, nhưng những ký ức về việc bị ép buộc làm hại ta, cùng nỗi sợ hãi tột cùng khi đối mặt với “Kẻ Sáng Lập” vẫn còn in hằn.
Nàng ta đã quỳ xuống trước mặt ta, bày tỏ sự sám hối. Đây không phải là những lời xin lỗi giả tạo của một đóa trà xanh, mà là sự hối lỗi chân thành của một nạn nhân bị thao túng.
Nàng ta nói, giọng nghẹn ngào: “Minh Nguyệt… ta xin lỗi. Ta đã làm nhiều chuyện tàn nhẫn với ngươi. Ta… ta thậm chí không nhận ra mình đang làm gì.”
Ta nhìn nàng ta. Mọi hận thù trong lòng đã tan biến, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và cảm thông sâu sắc. Ta đáp lại, giọng điệu bình thản: “Nàng cũng chỉ là một nạn nhân mà thôi. Hãy quên đi quá khứ đau đớn ấy đi. Chúng ta đều đã thoát ra khỏi nó rồi.”
Cố Thời Nguyệt quyết định không trở về phủ Thượng Quan. Nàng ta mong muốn một khởi đầu mới, tìm lại ý nghĩa cho cuộc đời mình. Lý Triệt đã âm thầm sắp xếp một nơi ở xa kinh thành cho nàng, nơi nàng có thể sống một cuộc sống bình yên, không bị ràng buộc bởi những định kiến và đau thương cũ. Ta chân thành hy vọng nàng ta sẽ tìm thấy được bình yên và hạnh phúc.
Sau sự kiện tại miếu hoang, ta và Lý Triệt đã cùng nhau sắp xếp lại mọi việc. Những bằng chứng về “Kẻ Sáng Lập” và “thí nghiệm số mệnh” đã được Lý Triệt cất giữ cẩn thận, như một lời cảnh tỉnh cho tương lai. Hắn ta cũng đã âm thầm liên lạc với những “biến số” khác mà anh biết, chia sẻ sự thật và hỗ trợ họ thoát khỏi sự kiểm soát của bất kỳ tàn dư hệ thống nào còn sót lại.
Trong phủ Thượng Quan, ta không còn là cô tiểu thư bốc đồng, gây rối nữa. Ta trở thành một người con hiếu thảo, một người em gái biết quan tâm, và một tiểu thư được mọi người nể trọng nhờ sự khôn ngoan và lòng nhân hậu. Tô Nhược Y, sau khi biết được toàn bộ sự thật về Cố Thời Nguyệt, đã hoàn toàn tin tưởng ta. Mối quan hệ giữa chúng ta trở nên thân thiết hơn, không phải vì nghĩa vụ chị dâu em chồng, mà xuất phát từ sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau.
Và rồi, tình cảm giữa ta và Lý Triệt cũng tự nhiên nảy nở. Hắn ta không phải là nam chính trong cuốn tiểu thuyết ta từng đọc, nhưng Hắn ta là người đã cùng ta sát cánh chiến đấu, cùng ta vượt qua bóng tối của số phận. Hắn ta là bến đỗ an toàn, là ánh sáng dẫn lối ta đến với tự do.
Một buổi tối, dưới ánh trăng rằm sáng vằng vặc, Lý Triệt đưa cho ta chiếc vòng gỗ đàn hương.
Hắnnói, giọng ấm áp và tràn đầy ý nghĩa: “Chiếc vòng này… là chứng nhân cho quá khứ của nàng, và cho hành trình gian nan chúng ta đã cùng nhau trải qua. Nhưng tương lai… tương lai sẽ thuộc về chính chúng ta.”
Ta mỉm cười, nắm chặt tay anh, cảm nhận sự ấm áp và an toàn lan tỏa.
Cuộc sống của ta sau đó không hề tĩnh lặng hay nhàm chán. Ta không chọn lối sống an nhàn trong khuê phòng. Với sự ủng hộ và giúp đỡ của Lý Triệt, ta bắt đầu sử dụng kiến thức và những kinh nghiệm quý báu từ các kiếp sống trước để giúp đỡ những người khó khăn, cải thiện đời sống cho dân chúng. Ta tham gia vào việc xây dựng trường học, hỗ trợ những người nông dân nghèo, và góp phần vào sự phát triển chung của xã hội.
Ta không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ “kịch bản” định sẵn nào. Ta là Thượng Quan Minh Nguyệt, một người tự do, tự mình định đoạt số mệnh và viết nên câu chuyện cuộc đời mình. Mỗi ngày trôi qua đều là một trang mới, một hành trình mới, do chính tay ta chủ động vẽ nên.
Ta nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đầu tiên đang ló rạng, xua tan đi màn đêm dài. Cuộc chiến sinh tử đã kết thúc, nhưng hành trình sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa, và tràn đầy tự do thực sự, mới chỉ vừa bắt đầu.