Chương 8
Trẫm là Khương Chiêu, đương kim hoàng đế Khương quốc.
Khi còn là thập nhất hoàng tử bị lưu đày nơi biên ải, trẫm từng nghĩ mình sẽ chết trong giá rét Tây Bắc. Nhưng ở nơi ấy, trẫm gặp được Diêu Thanh Thanh – cô gái dám xoã tóc dài giữa trận mạc, dội rượu rửa mặt mà nói: “Để ngươi thấy giai nhân tuyệt sắc!” Và trẫm cũng gặp Kiều Kiều, muội muội bé bỏng luôn coi trẫm như chỗ dựa.
Ngày đăng cơ, ngân khố trống rỗng sau những năm tháng Khương Thành hoang phí. Triều chính như mớ bòng bong, bên trong thì các lão thần dây mơ rễ má, bên ngoài thì Bắc Ngô nhòm ngó. Có những đêm trẫm thức trắng ở Dưỡng Tâm điện, nhìn ngọn đèn dầu le lói mà thề: “Nhất định phải làm minh quân.”
Nhưng số phận trêu ngươi. Đêm trẫm vừa thu thập đủ chứng cứ xử tội Diêu tướng quân, thì ngọn lửa ở lãnh cung đã cướp đi Thanh Thanh. Thi thể nàng cháy đen, gợi nhớ buổi đầu gặp gỡ – cô gái ấy từng kiêu ngạo mà rạng rỡ là thế. Thanh Thanh à, chúng ta chỉ còn cách hạnh phúc một bước chân.
Rồi Kiều Kiều cũng ra đi. Muội đi hòa thân ngày ấy, trẫm luôn mang theo chiếc hộp thủy tinh đựng cốt trùng. Mỗi sớm mai tỉnh dậy, việc đầu tiên là xem con côn trùng nhỏ ấy còn sống không. Chỉ cần thấy nó còn động đậy, trẫm mới yên lòng được chút nào. Thế nhưng thật trớ trêu, làm vua một nước có thể bảo vệ vạn dân, làm huynh trưởng lại chẳng giữ nổi muội muội.
Khi tiến vào doanh trại Bắc Ngô, lão hoàng đế run rẩy dâng rượu. Mùi rượu nồng nặc và hơi thở hôi thối của hắn khiến trẫm buồn nôn. “Xương đâu?” – trẫm chỉ hỏi một câu. Hắn lập tức sai người mang lên… một chiếc quạt xương. “Da thịt ném cho chó, xương cốt làm quạt” – lời tâu ấy khiến trẫm không kìm được nữa. Đầu hắn rơi xuống dễ như thái rau.
Cầm chiếc quạt xương nặng trịch, trẫm nhớ lời Kiều Kiều: “Hoàng huynh, muội sẽ mãi sát cánh bên người.” Giờ đây muội thật sự đã hoá thành chiếc quạt này, theo trẫm khắp triều đình.
Sử sách về sau chỉ ghi vỏn vẹn: “Khương Kiều công chúa, thọ 15, băng tại Bắc Ngô.” Còn trẫm, trong trang sử ấy, là vị hoàng đế bình định Bắc Ngô, phong tướng Khương Khôn trấn thủ biên cương. Nhưng có ai biết, những đêm tuyết rơi ở Bắc Ngô, trẫm thường đứng trên thành lầu, cầm chiếc quạt xương mà hỏi gió: “Các nàng… có lạnh không?”
Giờ đây Khương quốc đã thái bình, ngân khố đầy ắp, bách tính no ấm. Trẫm đã làm được tất cả những gì từng mơ ước, chỉ trừ việc giữ lại những người phụ nữ trọng yếu nhất trong đời. Có lần Vương Đức Thắng khuyên trẫm nên tuyển tú nữ nhập cung, trẫm chỉ lắc đầu. Trên đời này không còn ai có thể thay thế được Thanh Thanh, cũng không còn ai gọi trẫm là “Hoàng huynh” bằng cái giọng ngọt ngào như Kiều Kiều nữa.
Trong hoàng lăng, trẫm cho xây ba ngôi mộ đá cạnh nhau: Một cho mẫu phi với những bộ trang phục sặc sỡ quê hương nàng; một cho Thục quý phi với đầy đủ châu báu nàng yêu thích; một cho Thanh Thanh với thanh đoản đao nàng từng sử dụng. Còn Kiều Kiều… trẫm giữ muội bên mình, trong chiếc quạt xương này.
Đôi khi trẫm tự hỏi, nếu ngày ấy không ép Thanh Thanh nhập cung, nếu không đồng ý để Kiều Kiều đi hòa thân, liệu kết cục có khác? Nhưng trẫm biết, dù có lựa chọn thế nào, những người phụ nữ ấy vẫn sẽ hy sinh vì trẫm, vì Khương quốc. Bởi họ và trẫm cùng chung một tấm lòng: thà để bản thân chịu tổn thương, cũng không để giang sơn xã tắc phải lao đao.
Đêm nay trăng thanh, trẫm lại đứng trên lầu cao, gió lạnh thổi qua chiếc quạt xương phát ra tiếng vang vi vu. Thanh Thanh, Kiều Kiều, các nàng thấy không? Khương quốc của chúng ta giờ đã bình yên. Các nàng có thể yên lòng rồi.