Chương 4
Câu chuyện của nàng như mở ra cánh cửa ký ức: Con gái quan cửu phẩm nhỏ bé được Diêu lão tướng quân nhận làm nghĩa nữ, sống trong phủ tướng quân cùng Diêu Thanh Thanh. Trong khi Thanh Thanh phóng khoáng như chim đại bàng, thì Tiểu Dung Hoa – tên thân mật của nàng – lại rụt rè như chim sẻ.
“Thanh tỷ tỷ thường lén đưa thiếp ra ngoài.” Nàng cười, ánh mắt lấp lánh kỷ niệm. “Từ phố hoa đèn lồng đến quán rượu, không nơi nào là chúng tôi không dám đến. Mỗi lần như vậy, thiếp đều run như cầy sấy.”
Ta chợt nhớ những đêm khuya năm nào, hoàng huynh thường giả vờ mệt mỏi, rồi lén cùng ta ra ngoại thành. Diêu Thanh Thanh luôn chọn những nơi hẹn hò kỳ lạ: khi thì quán rượu ồn ào, khi lại lầu voi với những kỹ nam xinh đẹp. Mỗi lần say, nàng đều líu lo: “Mang thức ăn về cho Tiểu Dung Hoa.”
Lúc ấy ta còn ngây thơ hỏi: “Thanh tỷ nuôi mèo sao?”
Giờ đây, trước mặt ta chính là “Tiểu Dung Hoa” năm xưa. Nhưng nàng đã trở thành Dung Quý Phi ôn nhu, lễ độ, khác xa hình ảnh người con gái phóng khoáng trong lời kể.
“Thanh tỷ tỷ nói sẽ dẫn thiếp đi chơi cùng.” Nàng cúi đầu, giọng trầm xuống. “Nhưng chưa kịp thực hiện…”
Sân cung đầy nắng, bóng hai chum nước in dài như hai nấm mồ. Ta chợt hiểu vì sao Dung Quý Phi luôn mặc trắng – không phải vì thanh tao, mà để tưởng niệm người chị em đã khuất.
Khi rời đi, Đan Quất khẽ hỏi: “Công chúa tin lời Dung Quý Phi sao?”
Ta nhìn những chiếc lá vàng rơi trong gió. Có lẽ, dưới lớp vỏ ngoài hiền hòa, Dung Quý Phi vẫn giữ tấm lòng son với người chị năm xưa. Như Thanh Thanh tỷ, từ cô gái rực rỡ trở thành Hoàng hậu u sầu, rồi hóa tro tàn trong biển lửa – tất cả đều là nạn nhân của những lớp mặt nạ cung đình.
Giữa hoàng cung thâm sâu, ai cũng phải khoác lên mình chiếc áo choàng không phải của mình. Như ta, như hoàng huynh, như Dung Quý Phi… đều đang đóng những vai diễn không tên.
Đêm khuya thanh vắng, những tảng băng lơ lửng dưới mái hiên như lưỡi dao sắc nhọn. Gió đông lùa qua cửa sổ, mang theo hơi thở băng giá. Ta đang định tháo những trâm cài lấp lánh trên đầu thì tiếng Vương Đức Thắng vội vã vang lên ngoài cửa: “Nô tài cấp báo! Hoàng thượng… Hoàng thượng mất tích rồi!”
Lồng ngực ta thắt lại. Vội khoác áo choàng, ta dẫn đầu đoàn người xông vào màn đêm. Gió lạnh cắt da, nhưng ta chỉ cảm thấy lửa nóng trong lòng. Phải, ta biết hoàng huynh đang ở đâu – nơi ấy chỉ có thể là hoàng lăng.
Quả nhiên, dưới ánh trăng mờ, bóng người mặc hắc bào đang quỳ trước tấm bia đá giản dị. “Thê tử Khương Chiêu – Diêu Thanh Thanh” – bảy chữ như bảy nhát dao cứa vào tim. Hoàng huynh run rẩy ôm lấy bia mộ, tiếng nức nở nghẹn ngào trong gió.
“Kiều Kiều…” – giọng huynh vỡ tan – “Ta đã sai khi ép nàng ấy vào cung chăng?”
Ta nhớ như in ngày Diêu Thanh Thanh giận dữ giơ nắm đấm: “Ta thề sẽ không làm hoàng hậu của ngươi!” Nhưng rồi chính sự ngây thơ của nàng đã bị đánh gục bởi sân tập võ rộng lớn trong cung. Hoàng huynh ngày ngày giả vờ thua cuộc, cố ý để nàng đẩy ngã trên võ đài. Cho đến một ngày, nàng ôm lấy đầu huynh cười rạng rỡ: “A Chiêu, ta đồng ý!”
Giờ đây, đóa hướng dương rực rỡ ấy đã thành tro tàn. Ta nhìn quanh hoàng lăng – nơi an nghỉ của mẫu phi, Thục quý phi, và cả Khương Thành. “Hoàng huynh,” – ta khẽ nói – “nếu có ngày… xin cho muội được nằm cạnh mẫu phi và Thục nương nương.”
Hoàng huynh giận dữ nắm chặt tay ta: “Giang Kiều Kiều! Muội dám nói lời không lành!” Nhưng rồi huynh chợt dịu giọng: “Muội còn bệnh sợ lạnh, sao dám mặc áo mỏng thế này?”
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân vội vã phá tan đêm khuya. Tiểu thái giám quỳ sụp trước mặt: “Bẩm… Lương Quý Nhân sắp sinh!”
Ánh bình minh ló dạng khi chúng ta chạy đến cung điện. Tiếng kêu đau đớn vang lên sau rèm the, những bóng người tất bật in lên vách cung. Hoàng huynh siết chặt tay ta, mắt đỏ ngầu. Đứa trẻ chưa chào đời này không chỉ là hy vọng cuối cùng của huynh, mà còn là tương lai của cả vương triều.
Gió sớm lùa qua hành lang, mang theo hơi thở của sự sống và cái chết. Ta chợt nhận ra, trong cung điện này, mỗi người đều đang ôm giữ những vết thương không thể lành.
Hoàng huynh khép mắt tựa lưng, dáng vẻ như đang nghỉ ngơi nhưng gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Thời gian chậm rãi trôi qua cho đến khi ánh bình minh xuyên qua màn sương. Bỗng huynh đứng dậy, giọng khàn đặc: “Kiều Kiều, trẫm phải thượng triều. Muội ở lại trông chừng.” Quay sang Vương Đức Thắng, huynh hạ giọng: “Nhớ kỹ, hoàng tự mới là trọng yếu.”
Tiếng kêu thảm thiết từ nội điện dần yếu đi. Tim ta thắt lại, ngón tay siết chặt miệng tách trà. Đúng lúc ấy, Dung Quý Phi xộc xệch bước vào, khuôn mặt tái nhợt không một chút phấn son. Nàng chớp mắt nhìn ta: “Nàng ấy… thế nào rồi?”
Trước khi kịp trả lời, bà mụ hốt hoảng chạy ra, hai tay dính đầy máu: “Bẩm… long thai non tháng… cả mẹ lẫn con đều không giữ được!” Ta nhắm nghiền mắt, ra hiệu cho Vương Đức Thắng báo tin. Dung Quý Phi ngã vật xuống ghế, thất thanh: “Lại giống tỷ tỷ năm xưa…”
Câu nói khiến ký ức ùa về. Ta nhớ như in ngày Diêu Thanh Thanh hạ sinh. Khi ấy nàng đau đớn vật vã trên giường, tay siết chặt ta nhưng vì hoàng huynh đang thiết triều mà kiên quyết không cho báo tin. “Đừng… chàng ấy sắp thượng triều…” – giọng nàng yếu ớt mà kiên quyết. Phụ nữ từng một thời phiêu dật như chim ưng, giờ đã tự khoác lên mình gông cùm của mẫu nghi thiên hạ.