Chương 9 - END
Trong lòng tôi lúc ấy thực ra cảm động đến mức gần như sụp đổ, nhưng tôi không dám — tôi sợ sẽ kéo anh xuống cùng mình, sa vào vũng bùn không lối thoát.
Tôi phải thừa nhận, mình đúng là một kẻ hèn nhát.
Rõ ràng yêu anh đến đau lòng, nhưng vẫn cố chấp muốn đẩy anh ra xa.
Anh lặng lẽ đi theo tôi suốt quãng đường đến sân bay.
Khi tôi chọn xong chỗ ngồi, anh cũng lấy chứng minh nhân dân ra đặt vé, nhưng chỗ trống chẳng còn bao nhiêu, cuối cùng chúng tôi ngồi cách nhau khá xa.
Trong lúc chờ lên máy bay, anh vẫn ở bên cạnh, cả hai đều im lặng, chẳng ai nói lời nào.
Không khí yên tĩnh đến mức, chỉ cần một tiếng thở dài cũng trở nên rõ ràng.
Lên máy bay rồi, tôi ngồi ghế E, anh ở tận phía xa.
Không biết là do mệt hay do tâm trạng, tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Trong mơ, tôi thấy ba mẹ nắm tay nhau, mỉm cười rời đi.
Họ dặn tôi phải sống tốt, phải chăm sóc bản thân thật cẩn thận.
Tôi cố vươn tay muốn giữ họ lại, nhưng sắc màu trên người họ dần nhạt đi, nhạt đến mức cuối cùng chỉ còn lại không khí trong suốt trước mặt.
Tôi giật mình tỉnh dậy, nước mắt còn đọng nơi khóe mắt — mới phát hiện đầu mình đang tựa lên vai ai đó.
Tôi hoảng hốt ngồi thẳng dậy, quay sang — là anh.
Anh lập tức nhẹ nhàng xoay người tôi lại, để tôi dựa trở về vai anh, giọng trầm ấm vang lên bên tai:
“Em cứ nhìn người đàn ông khác thế này, anh sẽ ghen đấy.”
Câu nói ấy khiến tim tôi run lên.
Tôi không kìm được nữa, ôm chặt lấy anh, khóc nức nở như đứa trẻ.
Anh siết tôi trong vòng tay, bàn tay khẽ vỗ nhẹ lưng tôi, giọng nói dịu dàng mà kiên định:
“Đừng sợ, anh ở đây.”
Khoảnh khắc ấy, tôi thật sự rất muốn nói với anh —
“Lâm Thần Hy, nếu anh cứ đối tốt với em như thế này, cả đời này em cũng không thể buông tay được đâu. Dù sau này anh có hối hận, cũng đã muộn rồi.”
Nhưng những lời đó nghẹn lại trong cổ, hóa thành tiếng nức nở lẫn vào tiếng động cơ rì rầm của máy bay.
Tôi chỉ biết ôm anh thật chặt, để hơi ấm từ anh xua tan đi nỗi sợ hãi trong lòng.
Nếu đã như vậy…
Thì hãy cứ để chúng tôi, cùng nhau bước tiếp về phía tương lai.