Chương 7
Tôi khẽ vuốt ve những vết sẹo trên tay anh — dù đã gần lành, nhưng từng vết, từng vết vẫn khiến tim tôi nhói lên.
Tôi nhào vào lòng anh, ôm thật chặt. Hai hàng nước mắt nóng hổi chảy dài nơi khóe mắt.
Khoảnh khắc ấy, tôi thật sự rất sợ mất anh.
Sợ một ngày nào đó tỉnh dậy, anh đã không còn ở đây.
Sợ không còn được nghe giọng nói trầm thấp của anh.
Không còn được uống ly trà sữa anh mua.
Không còn người nào mỉm cười đợi tôi đi học, hay kiên nhẫn giải quyết từng rắc rối nhỏ quanh tôi.
Anh không hài hước, không hoạt bát, cũng chẳng khéo miệng.
Nhưng anh là người tôi yêu nhất trên đời này.
Sau hôm đó, tôi bắt đầu gửi cho anh một tấm bưu thiếp mỗi ngày.
Trên mỗi tấm là một cảnh đẹp tôi từng chụp khi đi du lịch —
cánh đồng hoa hồng phấn bạt ngàn,
ánh nắng len qua kẽ lá xanh rì,
những con sóng tung bọt trắng trên bờ biển,
một nhành cỏ bốn lá bên vệ đường,
hay bông hoa dại vô danh nở ở góc tường rêu phong.
Tôi viết lên đó những điều muốn nói với anh, gửi vào những lúc ngẫu nhiên trong ngày.
Mỗi lần nhận được, anh đều vui như trẻ con.
Cho đến một hôm, vì quá bận, tôi quên mất.
Tối đó, khi anh tiễn tôi về dưới ký túc, bỗng chìa tay ra, mỉm cười chờ tấm bưu thiếp hôm nay.
Tôi sững người, chợt nhớ ra mình chưa viết.
Không biết làm sao, tôi liền vòng tay qua cổ anh, khẽ hôn lên đôi môi lạnh buốt ấy, thì thầm bên môi:
“Tấm hôm nay… ở đây.”
Anh nhìn tôi, mắt ánh lên tia sáng khác lạ.
“Không đủ.”
Vừa dứt lời, bàn tay anh siết chặt lấy eo tôi, kéo tôi vào lòng, rồi hôn lên môi tôi — nụ hôn ấy mang theo hơi ấm, sự khát khao, và tình yêu không bao giờ tắt.
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường, một mình nghĩ lại khoảnh khắc ấy.
Cả người như bốc hỏa, mặt đỏ rực, tim đập rộn ràng đến mức không sao ngủ nổi.
Tôi đã từng nghĩ, mình sẽ hạnh phúc mãi như vậy bên anh —
nếu như cuộc gọi từ mẹ không đến.
Đó là vào học kỳ đầu năm ba.
Tôi bắt máy, nhưng người nói chuyện không phải mẹ, mà là bác sĩ của bệnh viện.
Ông nói mẹ tôi nhập viện, đang hôn mê, cần người ký giấy phẫu thuật và chăm sóc.
Tôi run giọng hỏi:
“Còn ba cháu thì sao?”
Tôi linh cảm có chuyện chẳng lành.
Bác sĩ đáp:
“Cái này phải hỏi người nhà. Giờ chỉ liên lạc được với em, nếu tiện thì mau đến bệnh viện nhé.”
Tôi cúp máy, vội vàng gọi cho dì.
Dì nói công ty của ba xảy ra vấn đề.
Để không liên lụy đến tôi và mẹ, ba mẹ đã ly hôn, để lại cho hai mẹ con một khoản tiền.
Còn ba tôi… bị đưa đi điều tra.
Cả người tôi như hóa đá.
Trí óc trống rỗng, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Dì nói mấy hôm nữa dì có thể xin nghỉ để giúp chăm mẹ tôi,
nhưng sau đó phải đi làm lại, không chắc xoay xở nổi.
Tôi cảm ơn dì, nói mình sẽ nhanh chóng về.
Cúp máy, tôi chạy ngay đến phòng cố vấn xin tạm nghỉ học.
Cô giáo khuyên tôi đừng vội nghỉ hẳn, cứ xin phép tạm thời trước.
Nhưng tôi biết, với tình hình của mẹ — dù ca mổ thành công, thời gian hồi phục chắc chắn cũng phải nửa năm, thậm chí một năm.
Cuối cùng, tôi chỉ còn cách xin nghỉ, rồi đặt vé chuyến bay sớm nhất — mười giờ tối.
Chiều hôm đó, Lâm Thần Hy đến đợi tôi đi học.
Anh đứng bên đường, đeo ba lô, đeo khẩu trang, mái tóc che lấp nửa trán, ánh mắt trong trẻo.
Thấy tôi, anh cười khẽ, nụ cười dịu dàng như gió.
Tôi bước đến gần anh, giọng nghèn nghẹn:
“Hôm nay em không muốn đi học… Anh đi uống trà sữa với em được không?”
Anh nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng đáp: “Được. Có chuyện gì, em có thể nói với anh.”