Chương 5
Máy bay hạ cánh trong ánh hoàng hôn mờ nhạt, vệt nắng cuối ngày rơi xuống qua khung cửa nhỏ, phủ lên gò má anh một màu cam dịu dàng đến lạ.
Tôi ngồi yên, lặng lẽ nhìn anh cài lại dây an toàn, từng động tác đều bình tĩnh, chín chắn — hoàn toàn trái ngược với trái tim đang rối bời trong lồng ngực tôi.
Khi hành khách lần lượt rời khỏi máy bay, anh khẽ nghiêng người, đưa tay ra trước mặt tôi.
“Đi thôi,” anh nói, giọng không cao, nhưng lại khiến tôi muốn nắm lấy ngay mà chẳng do dự.
Bàn tay ấy, ấm áp, kiên định, giống như một lời hứa không cần nói ra.
Tôi chần chừ vài giây, rồi cuối cùng cũng đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Chúng tôi bước ra khỏi khoang máy bay, đi qua hành lang sáng trắng, qua những dòng người vội vã, không ai nói một lời — chỉ có tiếng bước chân xen lẫn tiếng tim đập dồn dập trong ngực.
Khi ra tới sảnh, anh siết nhẹ tay tôi, mỉm cười:
“Sau này, em đừng chạy trốn nữa.”
Tôi cúi đầu, môi run khẽ, chỉ khẽ đáp một tiếng “ừ”.
Gió ngoài sân bay thổi tới, mang theo hương vị của những khởi đầu mới.
Và thế là — Chúng tôi nắm tay nhau bước đi.
Ánh mắt anh nghiêng qua, chạm vào tôi.
Tôi lại quay mặt đi, lặng lẽ tránh né, sợ rằng chỉ cần thêm một giây nữa thôi, nước mắt sẽ lại rơi