Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 4

  1. Trang chủ
  2. May Mắn
  3. Chương 4
Trước
Sau

Anh không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ bước đi. Tôi dẫm lên những dấu chân anh để lại, lặng lẽ theo sau cho đến khi đến căn-tin.

Đó là bữa cơm đầu tiên tôi và anh ăn cùng nhau — nhưng chẳng ai nói lời nào.

Anh ăn phần của anh, tôi ăn phần của tôi.

Thỉnh thoảng ánh mắt vô tình chạm nhau, rồi lại vội vàng né đi.

Ăn xong, anh bỗng mở miệng, hiếm hoi như kỳ tích:

“Ký túc của cậu ở đâu? Mình đưa về.”

Tôi ngẩn ra, mãi mới chỉ được tay về phía khu nhà 20.

Anh đi phía trước, tôi lẽo đẽo theo sau. Bóng anh cao gầy, vừa hay che đi nửa khoảng nắng gay gắt.

Hai bên đường trồng đầy cây ngân hạnh, gió thổi qua, lá vàng rơi lả tả, phủ kín lối đi.

Tới cổng ký túc, anh dừng lại:

“Cậu vào đi, mình về đây.”

Nói xong, anh quay người đi mất, chẳng đợi tôi đáp lại.

Tôi nghĩ, thật ra anh không hẳn là ghét tiếp xúc với người khác — chỉ là đã quen cô độc, quen dựng một khoảng cách khiến người ta khó chạm đến.

Với kiểu người ít nói như anh, ai lại muốn mãi mang lòng nhiệt thành dán vào tấm lưng lạnh lẽo chứ?

Từ hôm đó, chỉ cần không có tiết, tôi lại chạy sang lớp của anh ngồi làm bài tập.

Ban đầu ngồi cạnh, sau thì chỉ cần quanh quẩn gần đó.

Thỉnh thoảng mang chút đồ ăn cho anh, đến bữa thì cùng nhau ăn một chút.

Dù nói chuyện vẫn chẳng nhiều, nhưng bầu không khí giữa chúng tôi đã thay đổi.

Có lần, tôi đến muộn, lớp gần như kín chỗ.

Chỉ còn ghế bên cạnh anh, trên đó đặt cái ba lô.

Tôi vừa định quay đi, thì anh lặng lẽ nhấc ba lô xuống.

Tôi ngồi xuống, khóe môi không giấu nổi niềm vui.

Anh chỉ nói một câu:

“Chăm chú chút đi.”

Tôi vội thu lại nụ cười, giả vờ nghiêm túc, nhưng trong lòng lại rộn ràng đến mức muốn nhảy cẫng lên.

Vài tuần sau, tôi càng cảm nhận rõ khoảng cách giữa hai chúng tôi đang dần thu hẹp.

Dù lời nói vẫn ít, nhưng hành động chẳng thể che giấu:

Anh hay giữ chỗ cho tôi, thỉnh thoảng tôi hỏi vài câu về môn của khoa anh, anh đều kiên nhẫn giải thích — dù biết tôi chẳng phải dân kiến trúc.

Khi đông đến, trời lạnh buốt, mạng xã hội tràn ngập trend “ly trà sữa đầu tiên của mùa đông”.

Tôi cũng muốn mượn cớ đó, mời anh một ly.

Lúc chờ trong quán, anh đột nhiên hỏi:

“Tại sao cậu luôn đi theo tôi?”

Tôi không kịp nghĩ, buột miệng đáp:

“Vì tớ thích cậu.”

Nói xong, chính tôi cũng sững sờ — sao lại thốt ra được chứ?

Liệu có khiến anh sợ mà tránh tôi luôn không?

Rõ ràng mối quan hệ mới tốt lên một chút thôi mà…

Anh không trả lời, chỉ im lặng như chẳng nghe thấy.

Trong lòng tôi chùng xuống — buồn bã là điều không tránh được.

Không khí trôi qua trong im lặng, rồi anh nói nhỏ, giọng khàn khàn:

“Tôi bị trầm cảm.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nói chậm rãi từng chữ:

“Tớ không quan tâm.”

Anh né tránh ánh nhìn của tôi, không nói thêm gì.

Trên đường về, anh vẫn tiễn tôi đến cổng ký túc.

Trước khi quay đi, môi anh khẽ mấp máy, nhưng tôi không nghe rõ anh nói gì.

Sau đó, tôi vẫn đối xử với anh như cũ — nhiệt tình và chân thành.

Chỉ là lần này, anh cũng thay đổi.

Anh nói nhiều hơn, đôi khi còn sang học ké tiết chuyên ngành của tôi, hoặc chủ động rủ tôi đi ăn.

Cuối học kỳ, sinh viên khối xã hội bọn tôi nộp tiểu luận sớm, được nghỉ trước.

Tôi vốn định ở lại thêm vài ngày để bên anh, nhưng mẹ gọi điện báo đã tìm được người hiến tủy phù hợp.

Thế là tôi đặt vé máy bay, sáng hôm sau lên đường.

Anh có bài thi buổi chiều, vậy mà vẫn ra sân bay tiễn.

Tôi đón lấy vali từ tay anh, nhưng anh lại không buông ra.

“Tớ đi đây, hẹn gặp lại học kỳ sau nhé.” – tôi nói trước.

“Ừ.” – giọng anh khẽ như gió.

Tôi kéo mạnh vali, tách khỏi tay anh. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt anh thoáng buồn như vụt tắt.

Tôi bước đi, được chừng hơn chục mét, bỗng quay lại.

Anh chạy về phía tôi, không nói một lời, chỉ ôm chầm lấy.

Hơi ấm từ vòng tay anh lan tỏa, khiến tôi cảm giác — mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi chuyện sắp tới.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 4

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

(18+) Vợ Của Sếp
(18+) Vợ Của Sếp
bìa
Kana-san NTR ~ Sự sa đọa của một người vợ bởi kẻ ẩn danh
Bìa (5)
Shiori Và Yuki
2025-09-27-09-00-36-1759006836126
Take back
Tình Cũ Đội Mồ Sống Dậy
Tình Cũ Đội Mồ Sống Dậy
Cover Không Thể Rời Măt Khỏi Em
Không Thể Rời Măt Khỏi Em
Tags:
Hiện Đại, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz