Chương 5 - END
Sáng ngày cưới, điều tôi lo sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra. Chiếc nhẫn kim cương đặt riêng bị giao trễ một ngày. Liên Dịch Chu đành vòng qua cửa hàng lấy trên đường tới đón tôi. Khoảng cách không xa, nhưng đúng lúc gặp kẹt xe. Tôi ngồi trong phòng trang điểm ở khách sạn, cố tỏ ra bình tĩnh. Đung đưa bàn chân, tôi cầm điện thoại trấn an anh:
“Không sao đâu, yên tâm. Dù bò cũng sẽ kịp trước lễ mà.”
“Hứa với anh, đừng đi lung tung nhé.”
“Biết rồi.”
Cúp máy, tôi vẫn thấy hơi nóng dù điều hòa đang chạy. Váy cưới dày nặng khiến người khó chịu, tôi bèn bước ra hành lang hóng gió. Hành lang trải thảm đỏ, thông thẳng xuống sảnh lớn – nơi có thể nhìn thấy người ra vào. Tôi muốn xem khi nào Liên Dịch Chu về. Không hiểu sao, quang cảnh ấy lại khiến tôi nhớ đến dáng vẻ thất thường của Tần Thiêm trong bữa tiệc lần trước. Tôi đi qua đi lại, càng lúc càng bất an. Đến khi định quay về phòng, vừa xoay người liền chạm phải ánh mắt đỏ ngầu quen thuộc.
Tôi sững sờ: “Tần—”
Một miếng vải mang mùi hắc đột ngột bịt lên miệng tôi. Cả người bị kéo mạnh vào một vòng tay rắn chắc. Tôi vùng vẫy, nhưng sức lực dần biến mất, ý thức chìm dần trong bóng tối. Thứ cuối cùng tôi nhìn thấy là ánh mắt điên cuồng và tuyệt vọng của Tần Thiêm. Khi tỉnh lại, hai tay tôi bị trói bằng dây vải mềm, nằm trên chiếc giường rộng. Tần Thiêm ngồi bên cạnh, ánh mắt dịu đi khi thấy tôi mở mắt:
“Em tỉnh rồi.”
“Tần Thiêm, anh điên rồi sao?” Tôi gằn giọng.
“Ừ, anh điên rồi.”
Hắn đưa tay khẽ vén tóc tôi, giọng bình thản đến rợn người: “Nếu cách bình thường không thể giữ em lại… anh chỉ còn cách này thôi.”
Tôi cố lùi ra sau, tránh khỏi tay hắn, nhưng động tác ấy lại khiến hắn mất kiểm soát. Tần Thiêm đột ngột ôm chặt tôi, giọng run rẩy: “Nguyễn Nguyễn, anh xin lỗi. Anh biết mình sai, nhưng nếu ông trời đã cho anh cơ hội xóa hết quá khứ, anh không muốn bỏ lỡ.”
Tôi nhìn hắn khuôn mặt từng khiến tôi yêu say đắm, giờ chỉ thấy lạnh lẽo. Tôi không sợ nữa, chỉ lo Liên Dịch Chu sẽ hoảng loạn khi không thấy tôi ở khách sạn.
Tần Thiêm dường như hiểu tôi đang nghĩ gì, liền rót nước đưa tới: “Em uống đi. Anh sẽ không làm hại em… nhưng đừng hòng rời đi. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.”
Tôi nhìn chai nước trong tay hắn. Thứ nước tôi thích, mà ngày trước hắn từng mua nhầm rồi cáu gắt nói: ‘Nước nào chẳng như nhau.’
Giờ thì mua đúng rồi, đúng từng nhãn hiệu. Tôi bật cười khẽ, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn: “Tôi chưa từng quên.”
Hắn khựng lại: “Em nói gì?”
“Tôi nói… tôi chưa bao giờ mất trí nhớ. Chỉ là giả vờ thôi.”
“Tần Thiêm, từ khoảnh khắc anh nói tôi chỉ hợp để ‘chơi đùa’, chúng ta đã kết thúc rồi.”
Sắc mặt hắn trắng bệch. Hắn lùi lại, gượng cười: “Nguyễn Nguyễn, em thắng rồi. Em hận anh đến thế sao?”
Rồi cười như kẻ tuyệt vọng: “Nhưng biết làm sao đây, anh không thể rời xa em.”
Tôi nhắm mắt, giọng kiên định: “Tình yêu không phải trò đùa. Anh không biết trân trọng, thì cũng không xứng để giữ.”
Nhưng Tần Thiêm chẳng nghe. Hắn lao đến, ôm chặt tôi, nước mắt ướt cả cổ áo: “Nếu em không tha thứ, vậy cứ để anh sai tiếp đi. Miễn là em vẫn ở đây, vẫn thuộc về anh…”
Tôi vùng vẫy: “Tần Thiêm! Anh bỏ tôi ra! Làm vậy chỉ hại cả hai thôi!”
Không kịp. Hắn điên cuồng xé váy cưới của tôi. Tôi hét lên trong tuyệt vọng:
“Liên Dịch Chu! Anh ở đâu rồi hả?!”
Rầm!
Cửa bật tung. Một bóng người trong âu phục lao vào.
Liên Dịch Chu không nói một lời, đấm thẳng vào mặt Tần Thiêm: “Dám động vào cô ấy?!”
Hai người giằng co, tiếng va chạm vang dội. Tôi hét: “Đủ rồi! Anh đánh chết người mất!”
Liên Dịch Chu dừng lại, thở gấp, rồi chạy tới ôm tôi. Bốn tay chạm nhau, tôi thấy vai anh run lẩy bẩy. “Em làm anh sợ muốn chết, biết không?”
Tôi bật cười qua nước mắt. “Người bị trói là tôi, sao anh lại khóc?”
“Anh còn định sắm vai tuẫn tình nếu tới muộn đấy!” Anh gằn giọng, “May mà hôm trước anh cài định vị.”
Tôi khẽ huých khuỷu tay vào hông anh: “Nói nhỏ thôi.”
“Anh đá thêm mấy phát nhé?” Anh liếc Tần Thiêm vẫn ngồi bệt dưới đất. “…Không cần. Gọi cảnh sát đi.”
“Báo rồi. Xuống thôi.”
Tôi ngẩng lên, giọng yếu ớt: “Anh cõng em nhé? Chân em tê hết rồi.” Liên Dịch Chu lập tức bế bổng tôi lên, lườm: “Đúng là mắc nợ em cả đời!”
Tôi dựa vào ngực anh, nghe tim đập gấp gáp. “Liên Dịch Chu, anh tốt với em thế này, không phải yêu em thật rồi chứ?”
“Phải. Yêu đến chết được chưa?”
“Giờ còn kịp đào hôn đó.”
“Thèm vào! Chờ bảy năm rồi, bỏ sao nổi!”
Tôi bật cười, quay đầu nhìn lại.
Tần Thiêm ngồi dựa tường, nhìn tôi, ánh mắt cuối cùng là nụ cười nhẹ nhõm.
“Tạm biệt, Nguyễn Nguyễn.”
Tôi siết chặt tay Liên Dịch Chu, mỉm cười khẽ: “Ừ. Tạm biệt, Tần Thiêm.”
-END-