Chương 2
Tôi: ???
Đây là kiểu lời mà Tần Thiêm – người luôn làm việc không để lọt kẽ hở có thể nói ra sao?
“Ồ, vậy cũng tốt. Tôi cũng quên hết rồi.”
Nói xong, tôi chỉ sợ hắn lại buông thêm mấy câu không nên nói, vội vã khoác tay Liên Dịch Chu bỏ đi. Liên Dịch Chu khẽ cong môi, vừa đi vừa ghé sát tai tôi, giọng lười nhác: “Ông đây cảm giác rõ ràng, hắn vẫn đang dán mắt nhìn em đấy.”
Tôi: “…”
“Đừng có tìm đường chết, đi nhanh lên.”
Ra đến ban công, gió đêm lùa qua làm tóc tôi bay rối. Liên Dịch Chu quan sát xung quanh, xác định không có ai, liền đóng cửa lại, vẻ mặt hứng khởi như sắp xem phim hay.
“Nhìn dáng hắn kìa, rõ ràng vẫn còn tình cảm với em. Em chắc chắn không muốn nhân cơ hội mà câu lại con cá to đó à?”
Anh ta còn cao hứng bày trò: “Hay mình diễn vở ‘chồng cũ câu lại vợ mất trí nhớ’, drama mấy vòng, kiểu gì chả vui.”
Tôi lườm anh ta, chỉnh lại mái tóc bị gió thổi rối: “Anh bớt đọc tiểu thuyết ba xu lại đi.”
Liên Dịch Chu là bạn thân của tôi – một tay chơi chính hiệu, luôn nói: có thể yêu đương kiểu nào cũng được, nhưng tuyệt đối không kết hôn.
Nhưng con cháu nhà danh giá như bọn tôi, chuyện cưới gả đôi khi chẳng liên quan đến tình cảm, mà là một bản hợp đồng lợi ích. Nói trắng ra, anh ta không muốn cưới cũng không được. Thế nên, khi phát hiện tôi “mất trí nhớ” chỉ là giả, hai đứa liền bắt tay hợp tác cưới để đối phó, mạnh ai nấy sống. Liên Dịch Chu nhìn tôi, cười nhạt: “Mối tình bảy năm, thế mà em không định quay lại à?”
Tôi cười khẽ:“Yêu đơn phương thì không gọi là mối tình.”
Ngay từ đầu, tình cảm đó vốn đã không bình đẳng. Trong mắt Tần Thiêm, việc nhận lời tỏ tình của tôi hay lên giường cùng tôi, đều là bố thí. Nếu còn quay lại, chẳng khác nào tự rước nhục.
“Thôi, tôi không cần. Làm người, chỉ cần học cách tha thứ cho chính mình, thì sẽ không còn khổ nữa.”
Tôi đưa tay vuốt vai, chợt chạm vào lớp vải vest mềm mại là áo hắn khoác cho tôi khi nãy. Nghĩ một chút, tôi tháo xuống, ném cho Liên Dịch Chu: “Anh đem trả lại giúp tôi, tôi xuống bãi xe chờ.”
Liên Dịch Chu nhún vai, cười cười, rồi quay đi. Tôi ở lại thêm một lát, để đầu óc lắng xuống rồi mới định rời đi. Vừa rẽ qua hành lang, đã thấy Tần Thiêm dựa tường, ánh đèn phản chiếu lên gương mặt lạnh lùng, sắc mặt nặng nề. Tôi lịch sự gật đầu: “Anh Tần.”
Tôi không ảo tưởng hắn chờ tôi. Chỉ muốn đi qua thật nhanh. Nhưng khi vừa lướt qua, một mùi rượu phảng phất ập tới, và cổ tay tôi bị kéo mạnh lại. Tôi ngạc nhiên, ánh mắt vô tình lướt qua màn hình điện thoại trong tay hắn có ảnh tôi, thậm chí là bệnh án. Hắn tra rồi.
“Anh Tần có việc gì sao?”
“Anh đến lấy áo vest.”
“Không khéo rồi, tôi nhờ Dịch Chu mang trả cho anh rồi.”
“Anh gặp rồi.”
Tôi: ???
Sao tôi cảm giác logic của hắn bị rút dây điện thế này?
“Vậy anh—”
“Áo chỉ là cái cớ. Anh đến để xác nhận một chuyện.”
Giọng hắn trầm thấp, tôi hơi căng người:
“Chuyện gì?”
Chưa kịp phản ứng, cả người tôi đã bị đẩy vào phòng khách gần đó. Cánh cửa sau lưng “cạch” một tiếng, khóa chặt. Trong bóng tối, hắn áp sát, giọng khàn như kéo qua rượu mạnh: “Em vừa nói, dù anh từng làm chuyện quá đáng, em cũng không sao, quên hết rồi thật không?”
Tôi chưa kịp đáp thì hơi thở của hắn đã ập đến.
“Vậy nếu… là thế này thì sao?”
Môi hắn phủ xuống, mùi rượu, mùi da thịt, tất cả hòa quyện trong khoảnh khắc ngột ngạt. Ngón tay hắn luồn vào lớp váy hở lưng, lạnh mà nóng, khiến tôi run lên.
Tôi choáng váng, vừa giận vừa sợ, đẩy mạnh hắn ra, run giọng: “Anh điên rồi à, Tần Thiêm?!”
Nụ hôn từng khiến tôi mềm nhũn, giờ lại như nhát dao chọc thẳng vào lòng tự trọng. Tôi sắp kết hôn rồi hắn có từng nghĩ nếu bị người khác thấy thì tôi phải đối mặt thế nào không?
Tần Thiêm khựng lại, ánh mắt giằng xé. Một lúc sau, hắn buông tôi ra, nhưng vẫn ôm chặt, nhìn tôi chằm chằm, giọng khàn đặc: “Chúng ta từng làm nhiều chuyện quá đáng hơn thế này. Em nói quên là quên sao?”
“Chỉ quên mỗi anh thôi à, Nguyễn Nguyễn?” Tôi lập tức hiểu hắn không tin tôi mất trí nhớ.
Mà đúng thôi. Tôi giả vờ quên hắn chẳng qua vì xấu hổ. Thật sự không biết phải nói sao với cha mẹ rằng người tôi yêu bảy năm trời chỉ coi tôi như món đồ chơi.
Tôi hít sâu, lạnh giọng: “Với hành vi vừa rồi, tôi báo cảnh sát cũng không sai đâu.”
Nói rồi tôi đẩy hắn ra, giọng dứt khoát: “Lúc nãy anh nói, tôi và anh không phải người yêu. Vậy ‘chuyện quá đáng’ mà anh nói chắc là… bạn tình?”
Tôi nhìn thẳng hắn, ánh mắt đầy mỉa mai. “Tôi là đại tiểu thư nhà họ Tưởng, chẳng lẽ lại đi làm chuyện không danh không phận đó sao? Hay sức hấp dẫn của anh lớn đến mức khiến tôi mù quáng?”
Ánh nhìn tôi lia xuống, khẽ nhếch môi: “Cũng bình thường thôi.”
Một nhát chém trí mạng.Tần Thiêm siết chặt nắm tay, mu bàn tay nổi gân xanh, nghiến răng: “Tưởng. Nguyễn.”
Tôi nhún vai, tỏ vẻ chán chường: “Thôi được rồi, coi như trước kia tôi mù quáng, sẩy chân. Dù sao, anh cũng chỉ là bạn tình, có tư cách gì mà ép tôi?”
Hai chữ “bạn tình” tôi trả lại nguyên vẹn cho hắn.Tần Thiêm hít sâu, cố đè nén cơn giận, giọng khàn đi: “Nguyễn Nguyễn, đừng giận nữa. Trước kia anh không biết em muốn làm bạn gái anh. Anh đã hủy hôn rồi. Anh… thật sự nhớ em.Đêm đó, anh nói linh tinh thôi. Anh quan tâm em thật mà. Về với anh đi.”
Cuối cùng tôi cũng nghe được lời xin lỗi. Nhưng thay vì xúc động, tôi lại thấy buồn cười.
Tần Thiêm vẫn không hiểu vấn đề không nằm ở “danh phận”. Mà là hắn luôn coi thường tôi. Tình yêu như thế, tôi cần để làm gì? Tôi mỉm cười, nhẹ giọng đáp: “Anh Tần, tôi nói rồi, chuyện trước kia tôi quên rồi. Mà nếu quan hệ giữa tôi và anh đúng như anh nói, thì hình như cũng chẳng mấy tốt đẹp.Giờ tôi đã có chồng sắp cưới, còn tìm ‘bạn tình’ là phạm đạo đức. Hơn nữa, người đó lại là anh…”
Tôi nhún vai, nhìn hắn một lượt từ đầu đến chân, khẽ mỉm cười: “Mất rồi cũng chẳng thấy tiếc.”
Ánh mắt Tần Thiêm tối sầm lại: “Không đáng tiếc sao?”
“Không.”
Tôi đáp thản nhiên, ánh mắt kiên định: “Bây giờ anh chỉ là người xa lạ. Tôi không còn hứng thú với việc làm bạn gái anh nữa.”
Nói rồi, tôi xoay người mở cửa, cố giữ bình tĩnh bước đi. Cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy tiếng thở nặng nề phía sau nhưng hắn không đuổi theo. Tôi hít một hơi sâu, cảm giác đau nhói trong lồng ngực lan ra từng nhịp. Bảy năm, cuối cùng chỉ đổi lấy một câu “chơi đùa”. Dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể không đau.
Sau cánh cửa, Tần Thiêm vẫn đứng lặng. Gương mặt hắn tối như đêm, trong mắt cuộn trào giông bão. Điện thoại rung không ngừng, hắn cúi đầu nghe máy. “Thế nào rồi, Tần Thiêm? Tìm được con thỏ nhỏ của cậu chưa? Bạn tôi nói thấy cô ấy ở tiệc đó đấy.”
“Tìm thấy rồi.” Giọng hắn trầm thấp. “Nhưng… chỉ được một nửa.”
“Một nửa là sao?”
“Cô ấy mất trí nhớ. Quên mất tôi rồi.”