Chương 8
Hỏng rồi! Ma giới chi tổ – Quân Vô Hận đã thức tỉnh!
Kẻ từng bị phong ấn hàng nghìn năm, ngủ vùi suốt cả thiên kỷ — giờ đây, Ma vương truyền thuyết ấy đã tỉnh lại.
Kim Kỳ Lân lập tức thay đổi sắc mặt, không còn bận tâm đến Diệp Hải Lam nữa. Hắn quay người, thân ảnh hóa thành một luồng kim quang biến mất trong rừng rậm.
Ánh sáng từ đóa sen trắng dần hạ xuống, nhẹ nhàng đặt Diệp Hải Lam xuống đất. Đóa sen khổng lồ lại thu nhỏ, hóa thành một bông sen tí xíu, rồi ẩn vào giữa trán nàng. Mọi thứ quanh đó dần trở lại yên tĩnh.
Tiếng gào thét của người đàn ông trong rừng vẫn vang lên, từng đợt, từng đợt…
Cả khu rừng phủ đầy khí tức nguy hiểm và kỳ dị. Tim Diệp Hải Lam đập thình thịch — phía trước rốt cuộc là ai? Vì sao giọng nói ấy lại chứa đựng nỗi đau đớn cùng cực như vậy?
Nàng chưa kịp nghĩ xem vì sao đóa sen trắng có thể hóa thành kết giới bảo vệ mình, chỉ bị thôi thúc bởi một cơn tò mò mãnh liệt, bước chân hướng sâu vào trong rừng.
Trong lòng nàng vang lên một giọng nói — lạnh lẽo mà khẩn thiết:
Hải Lam, đừng đi… đừng đi! Người đó… ngươi không được gặp!
Giữa không gian mờ ảo, một bóng hình trắng mờ dần hiện ra. Đó là một nữ tử giẫm lên đóa tuyết liên, khoác y phục trắng tinh khiết như băng, giữa trán có một đóa sen đỏ thẫm. Nàng giơ tay, muốn ngăn cản Diệp Hải Lam.
Điều khiến Diệp Hải Lam sững sờ — gương mặt nữ tử ấy… lại giống nàng như đúc!
– Đừng đi! – Giọng nói vang lên, mang theo sự uy nghi và mệnh lệnh tuyệt đối.
Diệp Hải Lam khẽ nhếch môi cười lạnh, ánh mắt ngạo nghễ, đầy kiêu hãnh. Nàng ghét nhất là bị người khác sai khiến.
– Ta cứ đi đấy, xem ngươi làm gì được ta!
Phía sau, chỉ còn lại một tiếng thở dài bi thương…
Bóng Diệp Hải Lam dần biến mất trong rừng sâu. Người mặc liên y đứng lặng, ánh mắt chan chứa nỗi buồn, rồi cũng hóa thành một làn gió, tan biến vào thung lũng.
Tiếng gầm giận dữ mỗi lúc một gần. Càng tiến sâu, Diệp Hải Lam càng kinh ngạc hơn. Rừng rậm này không thấy ánh mặt trời, tán cây rậm rạp che kín bầu trời — thế nhưng bên trong lại sáng rõ như ban ngày.
Kỳ lạ hơn nữa, khắp khu rừng không có lấy một cành gai, mà chỉ toàn là những bông hoa đen nở rộ, dày đặc đến vô tận.
Những bông hoa đó trông rất giống Bỉ Ngạn, chỉ khác rằng cánh hoa đen tuyền như mực, tỏa ra thứ sắc màu u tối, ma mị.
Ma vương chi hoa — Hắc Phụng.
Một loài hoa tuyệt đối không tồn tại nơi nhân gian, thế nhưng ở đây, chúng lại nở rộ khắp nơi.
Diệp Hải Lam cảm giác tim mình như bị những bông hoa ấy siết chặt, hơi thở ngày càng khó khăn, tựa như có vô số cánh tay vô hình đang bóp lấy cổ nàng.
Hương hoa lan tỏa khắp không gian, lạnh lẽo, rét buốt đến tận xương.
– Có độc sao?… – Nàng khẽ thì thào, bàn tay ôm chặt lấy ngực, cảm giác choáng váng dâng lên từng đợt.
Phải chăng nữ tử khi nãy biết điều này, nên mới cố ngăn nàng lại? Phải chăng nàng nên rút lui? Dù sao, nơi đây ẩn chứa tà khí khủng khiếp, mà bản thân nàng hiện tại… quá yếu, không nên liều lĩnh.
Nhưng — sự tò mò trong tim lại mạnh hơn nỗi sợ.
Và nàng… vẫn bước tiếp.